Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chương 4:
Không lâu sau, Cố đại thiếu gia cũng hỏi ta một vấn đề khiến ta khó lòng trả lời.
Đó chỉ là một ngày rất bình thường.
Ta ngồi một bên đọc y thư, còn Cố Cảnh Quân ngồi bên kia làm việc của mình.
Đây là thói quen đã hình thành từ nhỏ.
Ta vẫn luôn thích đọc sách trong thư phòng của Cố Cảnh Quân.
Hắn đột nhiên như vô tình hỏi:
“Tư Viễn.”
“Ngươi sẽ luôn ở bên chúng ta, đúng không?”
Ta ngẩng đầu.
Hai huynh muội này gần đây rốt cuộc bị làm sao vậy?
Sao cứ thay nhau hỏi cùng một vấn đề?
Nhưng ta chỉ nghĩ một lát rồi đáp:
“Đại thiếu gia, đương nhiên ta sẽ luôn ở lại Cố gia.”
Cố Cảnh Quân nhìn ta.
“Nhưng chúng ta không thân không thích.”
“Ngươi muốn đi lúc nào cũng được.”
“Đại thiếu gia, ta sẽ không làm chuyện như vậy.”
“Con người sẽ thay đổi.”
“Chuyện tương lai, ai nói chắc được?”
Nghe hắn nói vậy, ta đột nhiên cảm thấy có chút tức gi/ận.
“Vậy đại thiếu gia muốn thế nào?”
Không ngờ vừa nghe câu ấy, hai mắt Cố Cảnh Quân lập tức sáng lên.
Giống như hắn đã chờ ta hỏi câu này từ rất lâu.
“Chúng ta cũng xem như cùng lớn lên từ nhỏ.”
“Có thể gọi là thanh mai trúc mã.”
“Vả lại dù sao ngươi cũng định ở lại Cố gia.”
“Nếu chúng ta kết thành một mối qu/an h/ệ thân mật hơn...”
Hắn dừng một chút rồi nói:
“Ví dụ như thành thân, trở thành phu thê.”
“Sau này cho dù ngươi bỏ đi, ta tới nha môn báo quan tìm người cũng xem như danh chính ngôn thuận.”
Ta kinh hãi nhìn hắn, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ—
Người này bị ai đoạt xá rồi sao?
Ta chưa từng nghĩ tới chuyện ấy.
Thứ nhất là vì thân thể quái dị của chính mình.
Thứ hai, Cố gia là gia tộc như vậy, sau này chắc chắn phải tìm một nữ tử môn đăng hộ đối cho Cố Cảnh Quân kết thân.
Ta chưa bao giờ dám nghĩ tới phương diện này.
Nhưng lời hắn nói vẫn như một viên đ/á rơi vào mặt hồ đã yên tĩnh từ lâu trong lòng ta, khiến từng vòng gợn sóng không ngừng lan rộng.
Thì ra...
Còn có thể như vậy sao?
Nhưng chỉ sau một lát, ta lại ép mình tỉnh táo.
“Không được.”
“Đại thiếu gia, chúng ta không thích hợp.”
“Có gì không thích hợp?”
Cố Cảnh Quân bình thản nói:
“Ngươi từ nhỏ đã được nuôi ở nhà ta.”
“Đổi cách nói, chẳng phải nên gọi là con dâu nuôi từ bé sao?”
“Đại thiếu gia!”
Ta lập tức đỏ mặt.
“Làm gì có nam nhân nào làm con dâu nuôi từ bé?”
“Nhà ta có.”
Ta suýt phát đi/ên.
Trước khi thật sự khiến ta nổi gi/ận, Cố Cảnh Quân cuối cùng cũng chịu dừng.
“Được rồi.”
“Ta không nói nữa.”
“Ngươi tiếp tục đọc y thư đi.”
Nhưng ngay sau đó hắn lại bổ sung:
“Có điều ta vẫn hy vọng ngươi nghiêm túc suy nghĩ đề nghị của ta.”
Sau đó ta thậm chí chẳng nhớ mình đã trở về viện bằng cách nào.
Mấy ngày tiếp theo, ta trốn Cố Cảnh Quân như tránh tà.
Chỉ sợ sơ ý một chút, hắn lại nói ra lời gì kinh thiên động địa.
May mắn thay, hắn không tới tìm.
Ngay cả Cố Cảnh Vân cũng hiếm khi xuất hiện.
Nhưng ta lại quên mất một chuyện—
Cho dù ta trốn hắn, hắn vẫn có thể tự tới tìm ta.
...
“Tư Viễn.”
“Đang làm gì vậy?”
Ta kinh ngạc nhìn nam nhân chẳng biết từ lúc nào đã đứng trước cửa.
“Đại thiếu gia?”
“Ngươi tới đây làm gì?”
“Nghe nói có người mấy ngày nay ăn uống không ngon.”
Cố Cảnh Quân giơ hộp thức ăn trong tay lên.
“Ta đặc biệt mang nước đậu xanh tới.”
Hắn dừng một chút, khóe môi khẽ cong.
“Cũng nghe nói có người mấy ngày nay vẫn đang tránh ta.”
“Cho nên ta đặc biệt tới... bắt người.”
“Chuyện lần trước ta nói...”
“Đại thiếu gia!”
“Ngươi bớt nói hai câu đi!”
Ta vội vàng đi tới trước mặt hắn, còn không quên nhìn trái nhìn phải xem xung quanh có người hay không.
Chỉ sợ vị đại thiếu gia này lại nói ra chuyện gì kinh thế hãi tục.
Cố Cảnh Quân kéo tay ta.
“Không có ai.”
“Lúc vào ta đã cho bọn họ lui hết.”
“Qua đây ngồi.”
“Uống đi.”
Ta ngoan ngoãn ngồi xuống, chậm rãi uống bát nước đậu xanh hắn mang tới, trong lòng chỉ mong uống xong có thể nhanh chóng tiễn hắn đi.
Nhưng Cố Cảnh Quân rõ ràng không định bỏ qua.
“Chuyện lần trước ta nói.”
“Ngươi suy nghĩ thế nào?”
Ta nhìn nam nhân trước mặt.
Những lời từ chối đã chuẩn bị từ trước bỗng nhiên chẳng thể thốt ra.
Cuối cùng ta chỉ bất đắc dĩ nói:
“Đại thiếu gia.”
“Ta không xứng với ngươi.”
Cố Cảnh Quân yên lặng nhìn thẳng vào mắt ta.
“Tư Viễn.”
“Bản thân ngươi đã đủ tốt rồi.”
“Đừng tự coi nhẹ mình.”
“Huống hồ... lần đầu tiên gặp ngươi, ta đã rất thích ngươi.”
Ta lập tức nhớ lại lần đầu gặp hắn.
Ta sao chẳng nhận ra hắn có chút dấu hiệu động lòng nào?
Ngược lại là ta, khi ấy đứng trước mặt hắn vừa câu nệ vừa vụng về.
“Đại thiếu gia.”
“Ngươi đang nói đùa phải không?”
“Không.”
“Nhưng chúng ta thật sự không thích hợp.”
“Vậy ngươi có thích ta không?”
Ta lập tức nghẹn lời.
“Đại thiếu gia... ngươi là một người rất tốt.”
Cố Cảnh Quân lập tức hỏi:
“Vậy tức là thích?”
“Ngươi đang cưỡng từ đoạt lý!”
Có lẽ thấy ta sắp thật sự nổi gi/ận, hắn mới biết dừng đúng lúc.
“Được.”
“Hôm nay nói tới đây thôi.”
“Sau này đừng tránh ta nữa.”
Ta mệt mỏi đáp:
“Ừm.”
Ứng phó với hắn khiến ta kiệt sức.
Ta thậm chí còn cảm thấy Cố Cảnh Quân hôm nay giống như bị Cố Cảnh Vân nhập vào người, đều thích giữ người lại hỏi mãi không thôi.
Từ hôm ấy, Cố Cảnh Quân cuối cùng cũng “bình thường” trở lại.
Không còn ngày nào cũng quấn lấy ta đòi câu trả lời.
Chỉ là thỉnh thoảng, hắn vẫn bất ngờ hỏi ta có đồng ý ở bên hắn hay không.
Không báo trước, cũng chẳng hề có điềm báo.
Ta lần nào cũng nói mình không xứng, nhưng chưa từng nói nguyên nhân thật sự.
Mà hắn lần sau vẫn vui vẻ hỏi tiếp, chẳng biết mệt.
Cho đến một lần nữa “Cố Cảnh Quân” tới hỏi ta có bằng lòng hay không.
Chương 12
Chương 9
Chương 10
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook