Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
19/09/2026 18:50
Rời khỏi quán cà phê, tôi đi dọc theo con phố qua hai ngã tư mới bắt được taxi.
Trong xe bật máy sưởi, trên kính chắn gió có một lớp hơi nước mỏng.
Tôi tựa vào ghế nhắm mắt một lát, trong đầu suy tính nhanh chóng.
Kiếp trước sau khi tôi ký bảo lãnh, khoản v/ay của Liễu Mạn Tình là từ một công ty cho v/ay nhỏ, không phải ngân hàng chính quy.
Công ty đó có lãi suất cao đến mức vô lý, trong hợp đồng cài cắm đủ loại bẫy câu chữ, tôi với tư cách là người bảo lãnh phải chịu trách nhiệm liên đới.
Điều đó có nghĩa là chỉ cần cô ta quá hạn, chủ n/ợ có thể trực tiếp tìm tôi, không cần phải tìm cô ta trước.
Cô ta vốn dĩ ngay từ đầu đã không định trả.
Tiệm làm đẹp chỉ là cái cớ, tiền vào tay là chuyển đi ngay, sau đó biến mất. Chiêu trò này cô ta không phải nhất thời nảy ý định, mà là đã mưu tính từ lâu.
Taxi dừng trước cửa chung cư, tôi trả tiền rồi xuống xe, gió lạnh ùa vào cổ áo khiến tôi rùng mình một cái.
Điện thoại rung lên, Liễu Mạn Tình gửi một tin nhắn WeChat:
“Tri Tranh, tớ bình tĩnh suy nghĩ lại rồi, cậu nói đúng, chuyện bảo lãnh này quả thực không nên làm phiền cậu. Tớ sẽ nghĩ cách khác, cậu đừng để bụng nhé.”
Theo sau là một icon ôm ấp.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ này ba giây, khóe miệng nhếch lên.
Kiếp trước cô ta cũng đã gửi những lời y hệt như vậy.
Sau khi gửi tin nhắn này, cô ta quay đầu tìm bạn trai tôi là Trần Dữ Bạch, khóc lóc kể lể rằng tôi thấy ch*t không c/ứu, kéo anh ta về phe mình, cuối cùng Trần Dữ Bạch đến khuyên tôi: “Cậu giúp cô ấy đi, cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì.”
Tôi lấy điện thoại ra mở khung chat với Trần Dữ Bạch, tin nhắn trước đó là anh ta gửi lúc trưa:
“Tối đi ăn cùng nhau không?”
Tôi trả lời một chữ: “Được.”
Sau đó nhét điện thoại vào túi rồi đi về nhà.
Đến dưới lầu, tôi gặp dì Phương, hàng xóm đối diện.
Dì xách một túi rau, thấy tôi liền cười hớn hở chào hỏi: “Tri Tranh về rồi à? Sao hôm nay không đi cùng Tiểu Liễu? Hai đứa chẳng phải lúc nào cũng như hình với bóng sao?”
Dì Phương là người nhiệt tình nhưng cũng lắm lời, chuyện nhà ai trong chung cư dì đều biết rõ mồn một.
Kiếp trước sau khi Liễu Mạn Tình bỏ trốn, dì là một trong những người đầu tiên bàn tán sau lưng tôi, nói rằng con bé Tri Tranh này bình thường trông sắc sảo thế mà sao lại hồ đồ trong chuyện này.
Tôi cười đáp: “Hôm nay cô ấy có việc.”
Lên lầu, mở cửa vào nhà, hơi ấm ùa tới.
Nhà tôi không lớn, một phòng ngủ một phòng khách, nhưng được dọn dẹp sạch sẽ.
Ở góc phòng khách có đặt một cây đàn organ, trên nắp đàn có một lớp bụi mỏng, đã lâu rồi không đụng tới.
Tôi ném túi lên ghế sofa, bật máy tính.
Không ký bảo lãnh chỉ là bước đầu tiên.
Liễu Mạn Tình sẽ không bỏ cuộc đâu, cô ta chắc chắn sẽ tìm cách khác để ép tôi vào tròng, hoặc tìm con đường khác để vơ vét tiền.
Tôi cần phải làm rõ xem hiện tại cô ta rốt cuộc đang n/ợ bao nhiêu.
Mở ứng dụng ngân hàng kiểm tra lịch sử giao dịch, số tiền Liễu Mạn Tình v/ay mượn tôi rải rác trong hai năm nay cộng lại là một trăm ba mươi bốn nghìn.
Khoản nào cũng có lịch sử chuyển khoản, nhưng cô ta chưa bao giờ viết giấy n/ợ.
Kiếp trước tôi không để ý đến những thứ này, cảm thấy giữa bạn bè mà nhắc đến giấy n/ợ thì mất tình cảm.
Sau khi cô ta bỏ trốn, số tiền này coi như mất trắng, đến cả căn cứ để đòi n/ợ cũng không có.
Kiếp này tôi sẽ không phạm phải sai lầm đó nữa.
Một trăm ba mươi bốn nghìn.
Không phải là con số nhỏ.
Lý do v/ay tiền của cô ta đủ kiểu: người nhà ốm, đóng tiền thuê nhà, đăng ký lớp đào tạo, trả thẻ tín dụng, m/ua xe...
Không có khoản nào thực sự dùng vào việc đàng hoàng, cô ta chỉ là tiêu xài quá đà, tháng nào cũng sạch túi, lỗ hổng ngày càng lớn.
Việc đầu tiên tôi cần làm bây giờ là đòi lại số tiền này.
Nhưng trực tiếp mở lời thì chắc chắn cô ta sẽ chối.
Tôi cần một lý do mà cô ta không thể từ chối.
3
Điện thoại lại rung, lần này là Trần Dữ Bạch:
“Anh đặt một quán đồ Nhật rồi, bảy giờ gặp nhé.”
Tôi nhìn màn hình suy nghĩ một chút, gõ mấy chữ gửi đi:
“Đổi quán khác đi, tìm chỗ nào yên tĩnh ấy, có chuyện muốn nói với anh.”
Anh ta trả lời nhanh chóng: “Sao thế?”
“Gặp mặt rồi nói.”
Đồ Nhật không ăn được nữa, Trần Dữ Bạch đổi địa điểm sang một nhà hàng Tây yên tĩnh trong trung tâm thương mại.
Khi tôi đến nơi, anh ta đã ngồi đó, mặc chiếc áo khoác màu xanh than, tóc chải chuốt rất gọn gàng.
Thấy tôi, anh ta đứng dậy kéo ghế, tiện tay nhận lấy áo khoác của tôi.
“Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?”
Anh ta vừa mở miệng đã là tông giọng này, lông mày hơi nhíu lại, mang theo sự quan tâm vừa vặn.
Kiếp trước tôi thấy anh ta chu đáo, giờ nhìn lại chỉ thấy biểu cảm này như đã được tập dượt từ trước.
Sau khi ngồi xuống, phục vụ đến gọi món, tôi gọi một ly nước chanh nóng, anh ta gọi một suất bít tết.
“Liễu Mạn Tình nhờ em bảo lãnh khoản v/ay năm trăm nghìn, em đã từ chối.”
Quả nhiên, biểu cảm của anh ta thay đổi.
Không phải là ngạc nhiên, mà là một vẻ mặt tinh tế kiểu như đã biết chuyện này rồi, nhưng nhanh chóng bị che đậy đi.
“Cô ấy nói với anh rồi à?”
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta.
Anh ta tránh ánh mắt của tôi, cầm ly nước lên nhấp một ngụm: “Chiều nay cô ấy có gọi cho anh một cuộc, nói rằng em vì chuyện bảo lãnh mà cãi nhau với cô ấy, cô ấy khóc dữ lắm, bảo là em không tin tưởng cô ấy.”
Quả nhiên là vậy.
Kiếp trước cô ta cũng tìm Trần Dữ Bạch trước, kéo anh ta về phía mình để anh ta làm người thuyết khách.
Trần Dữ Bạch lúc đó đã khuyên tôi suốt cả tuần, nói rằng em giúp cô ấy thì sau này cô ấy sẽ biết ơn em, hai người quen nhau lâu thế rồi không đến mức đó đâu.
Tôi tin lời anh ta và đã đặt bút ký.
Sau này Liễu Mạn Tình bỏ trốn, anh ta là người đầu tiên phủi sạch qu/an h/ệ, nói rằng anh ta đâu có hiểu gì về chuyện v/ay vốn, là do tôi tự nguyện ký.
“Trần Dữ Bạch, thái độ của anh là sao?”
Tôi hỏi thẳng.
Anh ta sững người: “Thái độ gì cơ?”
“Anh thấy em nên ký hay không nên ký?”
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook