Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
19/09/2026 18:49
Cô bạn thân của tôi tiêu tiền như nước, cuối tháng lúc nào cũng đi v/ay mượ khắp nơi.
V/ay không được thì đi v/ay tín dụng.
Cô ta đ/ập bản hợp đồng v/ay vốn xuống bàn, hùng hổ quát tôi:
“Điểm tín dụng của cậu để đó làm cảnh à? Bảo lãnh cho tôi năm trăm nghìn, dù sao cậu cũng đâu có m/ua nhà!”
Mỗi lần tôi từ chối, cô ta lại đến tận công ty tôi ăn vạ, khóc lóc nói tôi m/áu lạnh, ép tôi không còn cách nào khác phải thỏa hiệp.
Kiếp trước, tôi mềm lòng đặt bút ký, kết quả cô ta cuỗm tiền bỏ trốn, để lại tôi gánh khoản n/ợ triệu bạc, đường cùng phải nhảy lầu t/ự v*n.
Sau khi ch*t, linh h/ồn tôi lơ lửng giữa không trung, tôi thấy cô ta cầm tiền b/án nhà của tôi đi ăn chơi hưởng lạc, cười một cách mỉa mai:
“Là nó ng/u tự nguyện ký, trách ai được? Người ngốc thì nên hưởng cái phúc của người ngốc.”
Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng ngày cô ta ép tôi ký tên.
Cô ta đang nhét bút vào tay tôi, vẻ mặt đầy mong đợi:
“Bạn thân ơi, ký nhanh đi, sự giàu sang trời cho này chúng mình cùng hưởng.”
1
Tôi ném cây bút trở lại bàn, thân bút bằng kim loại va vào mép hợp đồng v/ay vốn, nảy lên rồi lăn xuống chân bàn.
Tay Liễu Mạn Tình vẫn treo lơ lửng giữa không trung, đầu ngón tay giữ nguyên tư thế đưa bút, vẻ mặt mong đợi cứng đờ thành sự kinh ngạc.
“Tri Tranh? Cậu làm cái gì vậy?”
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô ta, chính khuôn mặt này ở kiếp trước đã cười hì hì nhét tiền b/án nhà của tôi vào túi, nói tôi là người ngốc nên hưởng cái phúc của người ngốc.
Lúc này, trong mắt cô ta toàn là sự tính toán, dưới lớp trang điểm dày cộm không che giấu nổi vẻ nôn nóng.
Tôi sờ lên cổ tay, mạch đ/ập nhanh và ổn định.
Còn sống.
“Không ký.”
Hai chữ dứt khoát, tôi không cho cô ta bất kỳ dư địa nào để xoay xở.
Biểu cảm của Liễu Mạn Tình nứt vỡ trong giây lát, rồi lập tức bày ra vẻ tủi thân, mím môi thành một đường thẳng, hốc mắt đỏ lên trông thấy.
“Thẩm Tri Tranh, cậu có ý gì? Chúng ta quen nhau tám năm rồi, tôi chỉ c/ầu x/in cậu lần này thôi, có năm trăm nghìn thôi mà, lương cậu cao thế, bảo lãnh một chút thì ch*t à?”
“Ch*t.”
Tôi bưng ly cà phê trên bàn lên nhấp một ngụm, vị đắng chát giúp tôi kìm nén nỗi h/ận trào dâng trong lòng.
“Tháng trước cậu v/ay tôi ba mươi nghìn đến giờ chưa trả, hai mươi nghìn của tháng trước nữa cũng chưa trả, trước đó còn năm khoản tổng cộng tám mươi bảy nghìn, khoản nào cậu cũng nói có lương là trả, lương đã phát bao nhiêu lần rồi?”
Liễu Mạn Tình bị tôi chặn họng, rồi lập tức cao giọng: “Thế có giống nhau không? V/ay là tiền lẻ, lần này là v/ay vốn đàng hoàng, tôi mở tiệm làm đẹp là có thể đổi đời, đến lúc đó sẽ trả cả gốc lẫn lãi cho cậu!”
“Tiệm làm đẹp?”
Tôi đặt đáy ly xuống mặt bàn, sứ va vào nhau kêu lạch cạch.
“Cậu còn chưa làm xong giấy phép kinh doanh, tiền cọc thuê mặt bằng là đi v/ay, tiền sửa sang cũng là đi v/ay, thiết bị còn chưa m/ua, cậu lấy gì mà đổi đời?”
“Cậu điều tra tôi?”
Liễu Mạn Tình đứng phắt dậy, chân ghế kéo lê trên sàn gạch tạo ra âm thanh chói tai.
Cô ta nắm ch/ặt quai túi chỉ vào tôi, giọng cao vút khiến cả quán cà phê đều nghe thấy.
“Thẩm Tri Tranh, cậu dám điều tra tôi! Tôi coi cậu là chị em thân thiết, còn cậu thì phòng tôi như phòng tr/ộm!”
Những vị khách ở các bàn xung quanh quay đầu nhìn lại, ánh mắt đầy tò mò và soi mói.
Kiếp trước, tôi chính là bị kẹt trong tình huống như thế này.
Cô ta luôn làm ầm ĩ ở nơi công cộng, lợi dụng ánh mắt của người khác để ép tôi phải lùi bước.
Tôi không muốn bị người ta vây xem bàn tán, không muốn bị nói là keo kiệt, m/áu lạnh, nên cứ hết lần này đến lần khác thỏa hiệp, hết lần này đến lần khác nhượng bộ, cho đến khi tự dồn mình vào đường cùng.
Nhưng kiếp này, tôi không mắc mưu nữa.
Tôi ngẩng đầu đón lấy những ánh mắt soi mói đó, tốc độ nói không nhanh không chậm:
“Liễu Mạn Tình, cậu muốn v/ay tiền làm ăn, tôi không cản cậu, nhưng bảo lãnh là hành vi pháp lý, ký tên rồi dù cậu có trả được n/ợ hay không thì tôi cũng phải gánh, tôi không muốn gánh, có vấn đề gì à?”
“Cậu--”
“Nếu cậu thực sự chắc chắn ki/ếm được tiền, ngân hàng đã không từ chối khoản v/ay của cậu.”
“Đội ngũ kiểm soát rủi ro của ngân hàng chuyên nghiệp hơn bạn bè của cậu nhiều, họ không duyệt khoản v/ay của cậu là vì khả năng trả n/ợ của cậu không đủ. Kết luận này là do họ đưa ra, không phải tôi.”
Mặt Liễu Mạn Tình đỏ bừng, môi r/un r/ẩy hai cái, đột nhiên vơ lấy bản hợp đồng v/ay vốn trên bàn nhét vào túi, quay người bỏ đi.
Đi đến cửa lại quay lại, cúi người ghé sát tai tôi, giọng thấp xuống, nghiến răng nghiến lợi:
“Được, cậu không ký đúng không, cậu cứ chờ đấy.”
Cô ta đi đôi giày cao gót lạch cạch lao ra cửa quán cà phê, cánh cửa kính bị đẩy mạnh kêu rầm một tiếng.
Tôi bưng ly cà phê lên nhấp thêm một ngụm, đã lạnh ngắt, vị đắng trôi tuột xuống cổ họng.
Ký ức về ngày này ở kiếp trước rất rõ ràng.
Sau khi cô ta làm ầm ĩ xong, tôi không chống đỡ nổi, ngày thứ ba đã mềm lòng đi ký bảo lãnh.
Ngày ký tên, cô ta mời tôi đi ăn lẩu, nâng ly bia nói chị em một đời, tôi đã tin.
Bốn tháng sau, cô ta cuỗm tiền v/ay bỏ trốn, điện thoại không gọi được, WeChat chặn tôi, người như bốc hơi khỏi thế giới.
Ngân hàng tìm đến cửa, điện thoại đòi n/ợ ngày mấy chục cuộc, giấy triệu tập của tòa án gửi đến công ty, đồng nghiệp xì xào trong phòng trà.
Tôi b/án nhà trả n/ợ, vẫn không đủ.
Lãi mẹ đẻ lãi con, lương mỗi tháng vừa vào tài khoản chưa kịp ấm chỗ đã bị trừ sạch.
2
Cuối cùng, tôi đứng trên sân thượng, gió lùa vào trong áo, lạnh run cầm cập.
Nhìn xuống dưới, người bên dưới nhỏ như những con kiến.
Khoảnh khắc nhảy xuống, tôi hối h/ận, nhưng đã quá muộn.
Linh h/ồn lơ lửng giữa không trung, tôi thấy Liễu Mạn Tình đang ngồi ở trung tâm thương mại làm móng, màn hình điện thoại là thông báo chuyển khoản thành công, số tiền đúng bằng số tiền tôi b/án nhà.
Cô ta cười nói với cô bạn thân bên cạnh: “Là nó ng/u tự nguyện ký, trách ai được? Người ngốc thì nên hưởng cái phúc của người ngốc.”
Người ngốc đó chính là tôi.
Bây giờ, tôi nhìn chằm chằm vào chất lỏng còn sót lại trong ly cà phê, móng tay bấm ch/ặt vào lòng bàn tay.
Kiếp này, tôi sẽ không bao giờ làm kẻ ngốc đó nữa.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook