Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
19/09/2026 18:20
"Sao nào, giờ xảy ra chuyện rồi lại đổ lỗi lên đầu tôi à?"
"Cô!" Chu Thần bị tôi chặn họng đến mức không nói nên lời.
Anh ta lấy điện thoại ra, gọi lại cho Lâm Du Du.
"Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Giọng nữ máy móc vang lên vô cùng chói tai trong căn phòng nghỉ yên tĩnh.
"Con bé Du Du này, rốt cuộc là đang giở trò gì thế không biết!"
Chu Thần sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, đi đi lại lại trong phòng.
Đúng lúc đó, cửa phòng nghỉ bị người ta đẩy mạnh từ bên ngoài.
Lâm Du Du thở hổ/n h/ển chạy vào.
Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy hoa nhí màu hồng, trên đầu còn cài một chiếc nơ bướm phóng đại.
"Xin lỗi xin lỗi, em đã nói lời tạm biệt với việc đi trễ rồi đây!"
Vừa thở, cô ta vừa không quên hô khẩu hiệu chống "nội hao" của mình.
Chu Thần lao tới, túm lấy vai cô ta.
"Du Du, cuối cùng cô cũng đến rồi! Chip đâu?"
Lâm Du Du ngẩn người, chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ.
"Chip? Chip gì ạ?"
Căn phòng nghỉ chìm vào sự im lặng ch*t chóc.
Sắc mặt Chu Thần trắng bệch.
"Chip cốt lõi ấy! Cái túi niêm phong hôm qua bảo cô mang về nhà ấy!"
"Đừng nói với tôi là cô không mang theo đấy nhé!"
Lâm Du Du lúc này mới như bừng tỉnh, vỗ đùi cái đét.
"Ái chà! Em nhớ ra rồi!"
"Sáng nay thấy thời tiết đẹp, em quét một chiếc xe đạp công cộng để đạp đến đây."
"Cái túi niêm phong đó, em tiện tay để trong giỏ xe rồi!"
"Sau đó... sau đó lúc khóa xe, em quên mất không lấy ra..."
Cô ta càng nói giọng càng nhỏ, cuối cùng cúi đầu đầy vẻ tủi thân.
"Cái gì?!" Giọng Chu Thần vỡ ra.
"Cô để con chip cốt lõi của dự án hàng chục triệu trong giỏ xe đạp công cộng ư?!!"
"Đầu óc cô bị úng nước à!"
Anh ta gi/ận đến run người, chỉ thẳng vào mũi Lâm Du Du mà ch/ửi bới.
Lâm Du Du bị anh ta quát đến gi/ật nảy mình, nước mắt lập tức tuôn rơi.
"Tổng giám đốc Chu, tại sao anh phải quát em?"
"Em đã bảo là do sơ suất thôi mà, tại sao anh phải ép em đối mặt với sự tiêu hao tinh thần chứ?"
"Anh như thế này toàn là năng lượng tiêu cực thôi! Sẽ phá hủy từ trường của em mất!"
Cô ta bịt tai, đi/ên cuồ/ng lắc đầu.
"Em từ chối nội hao! Tạm biệt tất cả những lời chỉ trích!"
Tôi nhìn dáng vẻ lý lẽ đầy tự tin của cô ta, suýt chút nữa là bật cười thành tiếng.
Đúng là một nhân tài.
Chọc thủng trời rồi mà vẫn có thể dùng lý lẽ chống nội hao để tẩy n/ão chính mình.
Chu Thần sắp phát đi/ên đến nơi.
"Không có chip, bốn triệu tệ tiền robot bên ngoài chỉ là một đống sắt vụn!"
"Khoản đầu tư hàng chục triệu sắp đổ sông đổ bể đến nơi rồi, mà cô còn nói với tôi là từ chối nội hao ư?!!"
Lâm Du Du khóc to hơn.
"Tiền chỉ là sự lưu chuyển của năng lượng thôi, mất dự án này thì sẽ có dự án khác mà!"
"Chúng ta phải giữ tinh thần lạc quan, nói lời tạm biệt với lo âu đi chứ!"
"Có phải anh muốn ép ch*t em thì mới cam lòng không!"
Cô ta vừa khóc vừa lùi lại, như thể Chu Thần là một con q/uỷ á/c đ/ộc không gì sánh bằng.
Chu Thần nhìn dáng vẻ lê hoa đái vũ (khóc như hoa lê dính mưa) của cô ta, cơn gi/ận ngút trời bỗng chốc như quả bóng bị chọc thủng, xì hơi gần hết.
Anh ta bực bội vò đầu, giọng điệu dịu xuống.
"Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, tôi không nói là muốn ép ch*t cô."
"Bây giờ việc cấp bách là tìm lại con chip."
Anh ta quay sang nhìn tôi, ra lệnh đầy vẻ đương nhiên.
"Khương Cẩm Ý, cô còn đứng ngẩn ra đó làm gì?"
"Mau đi kiểm tra lịch sử hành trình của cô ấy, phái người đi tìm xe đạp về đi!"
Tôi thậm chí không buồn nâng mí mắt.
"Tôi không tra được."
"Cái gì gọi là không tra được?" Chu Thần nâng cao âm lượng.
"Cô không phải có quyền hạn sao? Mau đăng nhập hệ thống mà tra đi!"
"Tôi từ chối." Tôi đặt cái dũa móng tay xuống, lạnh lùng nhìn anh ta.
"Đây là sơ suất của trợ lý Lâm, dựa vào đâu mà bắt tôi phải đi dọn dẹp hậu quả?"
Kiếp trước, cũng chính vào lúc này.
Tôi sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, huy động mọi mối qu/an h/ệ, thậm chí hack vào hệ thống quản lý của xe đạp công cộng.
Khó khăn lắm mới tìm lại được con chip trước khi buổi họp báo bắt đầu 5 phút.
Kết quả thì sao?
Lâm Du Du không những không nói một lời cảm ơn, trái lại còn livestream tố cáo tôi.
Nói rằng tôi cố tình làm lớn chuyện chỉ để phô trương năng lực của bản thân.
Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ lo chuyện bao đồng nữa.
"Khương Cẩm Ý! Giờ là lúc nào rồi mà cô còn so đo chuyện đó?"
Chu Thần nhìn tôi đầy vẻ khó tin.
"Nếu công ty xong đời, thì cô có lợi lộc gì không?"
"Công ty không xong đời được đâu." Tôi đứng dậy, phủi phủi vạt áo.
"Cùng lắm là bồi thường chút tiền vi phạm hợp đồng thôi, chẳng phải Tổng giám đốc Chu vừa nói, tiền chỉ là sự lưu chuyển của năng lượng thôi sao?"
"Cô!" Chu Thần bị tôi dùng chính lời của Lâm Du Du chặn họng, tức đến mức mặt mày tím tái.
"Chị Cẩm Ý, sao chị có thể m/áu lạnh như thế?"
Lâm Du Du ngừng khóc, chỉ trích nhìn tôi.
"Chị tràn đầy năng lượng tiêu cực như vậy, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!"
"Kết cục của tôi tốt hay không, không cần cô phải bận tâm."
Tôi đi tới cửa, tay nắm lấy tay nắm cửa.
"Hai người, chuẩn bị sẵn sàng để lên sân khấu, nói lời tạm biệt với khoản đầu tư hàng chục triệu chưa?"
Tại sảnh họp báo, ánh đèn rực rỡ, tiếng người ồn ào.
Tổng giám đốc Lý ngồi ở hàng ghế VIP đầu tiên, sắc mặt đã lộ vẻ không kiên nhẫn.
"Tổng giám đốc Chu, đã quá mười phút rồi, sao vẫn chưa bắt đầu?"
Ông ta gõ gõ cây gậy ba toong, giọng điệu mang theo uy nghiêm không thể nghi ngờ.
"Tổng giám đốc Lý, xin ông bớt gi/ận."
Chu Thần đ/âm lao phải theo lao bước lên sân khấu, trán đầy mồ hôi lạnh."}
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook