Ép tôi trả lương gấp sáu, đòi đi Maldives du lịch sang chảnh, tôi trực tiếp dỡ luôn cái nhà máy (Phần tiếp theo)

“Vo/ng ân bội nghĩa?” Mắt tôi đỏ hằng vì tức gi/ận: “Tân Kiệm, cậu quên mất ba năm đại học là ai tài trợ rồi sao?”

“Còn cô nữa, Trương Manh, tôi phải gồng mình chịu áp lực để cho cô một công việc, cô báo đáp tôi như vậy sao?”

Tôi nhìn sang những người khác, giọng run run.

“Khắp cả cái làng này, có ai là tôi chưa từng giúp đỡ? Các người vì một chuyến du lịch mà đ/âm sau lưng tôi vào thời điểm quan trọng nhất, rốt cuộc là ai vo/ng ân bội nghĩa?”

Cả phòng im phăng phắc.

Tôi hít một hơi sâu, nói không một chút do dự.

“Tôi nói cho các người biết, đừng có uổng công vô ích, nhà máy này chắc chắn giải tán!”

Dân làng thấy thái độ cứng rắn của tôi, lúc này mới nhận ra tôi không phải chỉ đang gi/ận dỗi với họ.

Càng không phải dùng chiêu này để thao túng, mà là thực sự muốn giải tán.

Mỗi người mỗi vẻ hoảng lo/ạn.

“Giờ phải làm sao? Ký hay không ký?”

“Nhà máy không còn nữa, không ký thì làm được gì nữa?”

“Chuyện này tất cả là tại Tân Kiệm, chính cậu ta nói có thể thao túng Thẩm Tấn, bắt phải cho đi du lịch 88 nghìn tệ, giờ thì hay rồi, công việc mất, tiền cũng không còn, cậu ta thật là hại người không phải dạng vừa!”

“Giờ nói những chuyện này có ích gì nữa? Ban đầu không nên nghe lời cậu ta, mỗi năm tôi ki/ếm hơn trăm nghìn tệ cứ thế mà mất sạch, mẹ kiếp, ức ch*t được!”

Càng lúc càng nhiều lời oán trách và bất mãn chía vào Tân Kiệm.

Sắc mặt Tân Kiệm lúc trắng lúc xanh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cậu ta nhìn ông chủ Lý, tìm cách để chuyển hướng sự chú ý.

“Sợ gì chứ? Sông có khúc người có lúc, mảnh đất này là của làng chúng ta, cứ để ông chủ Lý ra ngoài tìm nhà đầu tư khác về xây nhà máy là được, chúng ta vẫn có việc làm như thường, phải không ông chủ Lý?”

Ông chủ Lý thầm nghĩ, tôi biết tìm nhà đầu tư ở đâu ra?

Nhất là những nhà đầu tư hào phóng và có lương tâm như Thẩm Tấn, đó là điều khó tìm như mò kim đáy bể.

Nhưng ông ta đã đắc tội với tôi quá sâu sắc, lại không muốn cúi đầu, chỉ còn cách cắn răng đồng ý.

“Phải, đây là miếng đất phong thủy tốt, không thiếu người đầu tư.”

Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta hai giây, rồi cười.

“Ông sẽ không tìm được nhà đầu tư nữa đâu, đất là của tôi, tôi đã b/án rồi.”

Lời tôi nói, giống như nước lạnh nhỏ vào chảo dầu nóng, lập tức bùng n/ổ.

“Cái gì? B/án rồi? Nó dám b/án đất của làng, đi/ên rồi sao?”

“Kiện nó, kiện cho nó khuynh gia bại sản, ông chủ Lý, lần này không được tha cho nó!”

Ông chủ Lý dường như bắt được thóp của tôi, lập tức sống lại.

Ông ta đang lo chuyện này không biết trả lời cấp trên ra sao, giờ thì bắt được sai phạm của tôi rồi.

Chỉ cần khẳng định tôi phạm tội b/án đất trái phép, ông ta sẽ không phải chịu trách nhiệm vì đã ép nhà đầu tư rời đi.

Ông ta nhìn tôi nghiêm trọng: “Thẩm Tấn, gan anh lớn quá rồi, dám m/ua b/án đất đai quốc gia trái phép, anh gặp chuyện lớn rồi!”

“Thành thật khai báo sẽ được hưởng khoan hồng, chống đối sẽ bị xử ph/ạt nghiêm minh, nói, anh b/án được bao nhiêu tiền?”

“150 triệu tệ.”

Tôi không muốn giấu, trên đời này không có tường nào là không có gió, sớm muộn gì họ cũng phải biết.

Cả văn phòng lập tức im bặt.

Sau năm giây im lặng, một cuộc tranh luận dữ dội bùng n/ổ.

“Mẹ kiếp, 150 triệu tệ, chỉ là miếng đất này, khai thác mỏ vàng à?”

“Đây là đất của làng, tiền này bắt buộc phải chia cho mọi người!”

“Còn ký tên làm giì nữa, 150 triệu tệ, mỗi người chia 1,5 triệu tệ, tiền này đủ tiêu cả đời rồi, mau chia tiền mau!”

“Chia tiền, chia tiền!”

Tất cả họ phấn khởi như thể sắp trở thành triệu phú đến nơi.

Tôi nhìn những gương mặt kinh ngạc và đắc chí đó, chỉ muốn cười.

Tôi lấy thủ tục hợp pháp ném lên bàn.

“Các người vui mừng quá sớm rồi, miếng đất này tôi đã m/ua từ năm năm trước, làm theo thủ tục m/ua b/án bình thường, nó là của tôi, không phải của làng.”

Ông chủ Lý cầm thủ tục lên xem, nụ cười đóng băng trên mặt.

“Sao có thể, tôi luôn nói đây là đất của làng chúng ta...”

“Ông chủ Lý,” tôi c/ắt ngang: “Phải, trước đây đi đâu ông cũng khoe khoang, đất là của các người, người là do ông tìm, tôi không vạch trần là để giữ thể diện cho ông, ông đừng tưởng nói nhiều lần thì nó thành thật đấy chứ?”

Ông chủ Lý loạo choạng, suýt nữa ngã quỵ, con trai ông ta là Lý Vĩnh Phú kịp thời đỡ lấy.

Dân làng vừa nói cười vui sướng lúc nãy, giờ bị thay thế bởi sự tuyệt vọng.

Họ thở dài, tiếc nuối như thể vừa bỏ lỡ giải thưởng triệu đô vậy.

Tôi nhìn họ, thong thả nói: “Nghĩ lại, tôi còn phải cảm ơn các người đấy, nếu không phải các người làm lo/ạn đòi đi du lịch sang chảnh, đòi lương gấp sáu, dùng đơn hàng 5 triệu tệ để thao túng tôi, thì tôi đâu có quyết tâm b/án miếng đất này.”

Sắc mặt dân làng đồng loạt chuyển từ trắng sang xanh.

Tôi cố tình liếc nhìn Tân Kiệm một cái: “Tân Kiệm, cảm ơn cậu, đã là kẻ cầm đầu.”

Sắc mặt cậu ta lập tức trắng bệch, nhìn tôi đầy kinh hãi.

Dân làng đồng loạt quay sang tấn công cậu ta.

“Hóa ra thằng nhói này là gián điệp, nó cố tình xúi giục chúng ta gây sự để Thẩm Tấn có cớ giải tán nhà máy, Thẩm Tấn cho cậu bao nhiêu lợi lộc mà cậu hại chúng ta như thế này?”

“Tôi bảo sao nó lại tích cực thế, hóa ra là cùng phe với Thẩm Tấn, đều là người cùng làng mà làm thế này không sợ bị báo ứng sao?”

Tân Kiệm sắp khóc đến nơi, vội vã giải thích.

“Không phải, tôi không có, tôi không phải, Tổng giám đốc Thẩm, anh Thẩm, tổ tông ơi, anh mau giải thích rõ ràng với mọi người đi...”

Tôi nhún vai, giải thích một cách mơ hồ: “Tôi không nói gì cả, các người hiểu thế nào là chuyện của các người.”

Dân làng chẳng quan tâm thật giả nữa, như tìm được chỗ xả gi/ận, đồng loạt lao vào cậu ta.

“Có phải tất cả là do thằng nhói này xúi giục không, công việc đang ên lành của tôi mất rồi, đều tại nó, đá/nh nó!”

Danh sách chương

5 chương
19/09/2026 17:31
0
19/09/2026 17:31
0
19/09/2026 18:00
0
19/09/2026 18:00
0
19/09/2026 17:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tiểu thư giả nói tôi muốn tranh giành tình yêu của bố mẹ? Nhưng tôi là kẻ cuồng chị gái mà!

Chương 6

2 phút

Vợ tôi kiểm soát quá đà, chữa khỏi chứng lụy tình của tôi

Chương 6

4 phút

Hàng xóm vu khống con trai đỗ Thanh Hoa của tôi xâm hại con gái bà ta, tôi mở livestream và cái kết khiến bà ta phải hối hận

Chương 11

6 phút

Sau khi nuôi chàng sinh viên, chồng cũ hoảng loạn đem toàn bộ gia sản cầu xin tôi quay lại

Chương 9

10 phút

Dùng tay không bắt nhà khu học chánh? Tôi tiễn đồng nghiệp cực phẩm vào tù bóc lịch (Toàn văn)

Chương 7

12 phút

Bạn thân vu khống chồng tôi khiến cô ta sảy thai, tôi tung bằng chứng từ camera giám sát

Chương 11

14 phút

Làm thế thân suốt năm năm, sau khi trở thành giám định sư, tôi đã khai trí (Phần hậu truyện đầy đủ)

Chương 6

18 phút

Sau khi vu khống tôi là kẻ đào mỏ, thái tử gia kinh thành tình nguyện làm kẻ đào mỏ (Hậu truyện)

Chương 8

20 phút
Bình luận
Báo chương xấu