Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong giới thượng lưu Bắc Kinh, ai cũng nói tôi đã dùng đủ mọi th/ủ đo/ạn để gả cho Phó Kinh Từ.
Anh ta không thiếu đàn bà bên cạnh, nhưng tôi vẫn cố chấp chiếm giữ vị trí bà Phó.
Tôi từng làm lo/ạn, từng đ/ập phá, thậm chí còn công khai đưa đơn ly hôn.
Phó Kinh Từ chưa từng dỗ dành tôi, anh ta chỉ x/é nát tờ đơn, lạnh lùng nhìn tôi phát đi/ên.
"Mạnh Sơ Hạ, cô không rời bỏ tôi được đâu."
Chúng tôi dày vò lẫn nhau suốt bảy năm trời.
Cho đến khi người con gái anh ta yêu sâu đậm thời niên thiếu, cũng là em gái song sinh của tôi - Mạnh Tê Tuyết - trở về nước.
Kỳ lạ thay, Phó Kinh Từ thế mà lại biết thu mình.
Anh ta về nhà đúng giờ, từ chối mọi cuộc xã giao, đổi mật khẩu điện thoại thành ngày sinh của tôi.
Mạnh Tê Tuyết khóc lóc tỏ vẻ yếu đuối, anh ta cũng chỉ lạnh nhạt nhìn qua.
Tôi trốn trong chăn cười đến rơi lệ, cứ ngỡ bảy năm qua cuối cùng cũng đã đến ngày hái quả.
Cho đến đêm khuya một tháng sau, tôi đẩy cánh cửa phòng tối vốn đang khép hờ.
Bên trong, Phó Kinh Từ đang ôm ch/ặt Mạnh Tê Tuyết, hôn đến mất kiểm soát.
Mạnh Tê Tuyết khóc lóc đẩy anh ra.
"Kinh Từ, em gả chị ấy cho anh là muốn anh đối xử tốt với chị ấy..."
Phó Kinh Từ siết ch/ặt eo cô ta, giọng khàn đi vì đi/ên cuồ/ng.
"Tôi giả vờ yêu cô ta, dung túng cho cô ta làm lo/ạn, chẳng phải là đang làm theo lời em nói sao?"
"Bảy năm rồi, Tuyết Nhi, em còn muốn tôi phải nhẫn nhịn đến bao giờ nữa?"
"Chỉ cần cô ta không biết, ba người chúng ta có thể cứ thế này mà sống tiếp."
Khoảnh khắc đó, tôi buồn nôn đến mức đứng không vững.
Hóa ra cuộc hôn nhân bảy năm mà tôi liều mạng giữ gìn, từ đầu đến cuối chỉ là vở kịch ba người mà họ ngầm hiểu với nhau.
...
Tôi đứng ở cửa, dạ dày cuộn lên từng đợt.
Hóa ra những thiên vị đó, chỉ là một màn thuần hóa.
Anh ta nhìn tôi gh/en t/uông, nhìn tôi như kẻ đi/ên muốn sống muốn ch*t.
Chắc là anh ta cũng thấy buồn cười lắm nhỉ.
Hai người trong phòng tối cuối cùng cũng phát hiện ra tôi.
Phó Kinh Từ quay đầu lại trước.
Anh ta không hề hoảng lo/ạn.
Thậm chí d/ục v/ọng trong đáy mắt vẫn chưa tan hết.
Anh ta chỉ chậm rãi buông Mạnh Tê Tuyết ra, chỉnh lại vạt váy cho cô ta, rồi cài lại chiếc cúc áo sơ mi trên cùng của mình.
Như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra, như thể tôi mới là người đi nhầm chỗ.
"Sao không gõ cửa?"
Anh ta nhíu mày nhìn tôi, giọng điệu mang theo sự khó chịu vì bị quấy rầy.
Mạnh Tê Tuyết nấp sau lưng anh ta, hốc mắt đỏ hoe, quần áo xộc xệch.
"Chị, chị đừng trách Kinh Từ."
Cô ta nghẹn ngào nói.
"Là do em nhất thời không kiềm chế được tình cảm."
"Em biết chị yêu anh ấy đến phát đi/ên, nên bảy năm trước em mới ra nước ngoài, nhường anh ấy cho chị."
"Chúng em chỉ ôm nhau một cái thôi, thật sự không làm gì cả."
Tôi nhìn gương mặt giống hệt mình đó, bỗng nhiên muốn cười.
Bảy năm trước, nội bộ nhà họ Phó tranh đấu, Phó Kinh Từ bị t/ai n/ạn xe h/ủy ho/ại dung mạo, nửa cái mạng treo lơ lửng trong b/ệnh viện.
Mạnh Tê Tuyết bỏ trốn ra nước ngoài trong đêm, chỉ để lại một lá thư.
Cô ta nói sợ hãi, bắt tôi thay cô ta gả đi.
Thế là tôi gánh lấy đống đổ nát cô ta để lại mà bước chân vào nhà họ Phó.
Tôi chăm sóc Phó Kinh Từ suốt nửa năm bên giường b/ệnh, cũng thay anh ta chặn đứng mọi mũi tên hòn đạn trong nhà họ Phó.
Anh ta m/ắng tôi, lạnh nhạt với tôi, h/ận tôi.
Tôi đều nhẫn nhịn.
Tôi cứ tưởng sẽ có ngày làm tan chảy được trái tim anh ta.
Vậy mà chỉ với một câu nói nhẹ bẫng của Mạnh Tê Tuyết, bảy năm qua đã biến thành sự bố thí của cô ta.
Phó Kinh Từ bước đến trước mặt tôi, nhìn xuống tôi từ trên cao.
"Đã thấy rồi thì tôi cũng chẳng giấu nữa."
"Tuyết Nhi một mình ở nước ngoài chịu quá nhiều khổ sở, tôi định để cô ấy dọn vào đây ở."
Anh ta dừng lại một chút, rồi như ban ơn mà nói thêm một câu.
"Để cô ấy ở căn phòng cạnh phòng ngủ chính."
"Vị trí bà Phó vẫn là của cô."
"Chỉ cần cô đừng làm lo/ạn như mụ đàn bà chanh chua nữa, thể diện cần có tôi sẽ không để cô thiếu."
Tôi nhìn anh ta.
Gương mặt mà tôi đã yêu suốt bảy năm, bỗng trở nên xa lạ như một con quái vật.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ lao vào cào cấu anh ta.
Sẽ khóc, sẽ đ/ập phá, sẽ hỏi anh ta tại sao lại đối xử với tôi như vậy.
Nhưng giờ đây, đến cả nước mắt tôi cũng không rơi nổi.
Tôi khẽ nói: "Được."
Chân mày Phó Kinh Từ lập tức nhíu ch/ặt.
Chắc là anh ta đã quen với việc tôi làm lo/ạn.
Cho nên khi tôi bình tĩnh, anh ta ngược lại cảm thấy bất an.
"Mạnh Sơ Hạ, cô lại muốn giở trò gì nữa?"
Anh ta đưa tay bóp cằm tôi.
Đó là động tác anh ta dùng để dỗ dành tôi trước đây.
Giống như đang trêu đùa một con mèo không biết nghe lời.
Tôi nghiêng đầu tránh đi.
Tay anh ta khựng lại giữa không trung, đáy mắt lạnh đi ngay lập tức.
"Đừng được đằng chân lân đằng đầu."
"Cái nhà mẹ đẻ nát bét của cô, nếu không phải tôi chống đỡ, thì đã sớm tiêu đời rồi."
"Tôi đã cho cô bảy năm đ/ộc sủng, giờ chỉ bảo cô đón nhận em gái ruột thôi, khó đến thế sao?"
Mạnh Tê Tuyết lập tức bước tới, rụt rè nắm lấy gấu áo tôi.
"Chị, có phải chị vẫn còn trách em không?"
"Nếu chị không muốn nhìn thấy em, ngày mai em sẽ đi."
"Em tuyệt đối sẽ không phá hoại tình cảm của chị và Kinh Từ đâu."
Nước mắt cô ta rơi rất nhanh.
Như thể đã tập dượt hàng ngàn lần.
Phó Kinh Từ kéo mạnh cô ta vào lòng, cúi đầu lau nước mắt cho cô ta, rồi khi nhìn sang tôi, ánh mắt lạnh như d/ao.
"Nếu cô đến cả em gái ruột cũng không dung nổi, thì căn biệt thự Vân Lan Loan đứng tên cô, ngày mai sang tên cho Tuyết Nhi đi."
"Coi như là bồi thường cho những uất ức mà nó đã chịu thay cô."
Vân Lan Loan là biệt thự bà ngoại để lại cho tôi, là đường lui cuối cùng của tôi.
Lồng ngựk tôi đ/au như bị d/ao cứa, nhưng vẫn không khóc.
"Tùy anh."
Nói xong, tôi xoay người rời khỏi phòng tối.
Phía sau truyền đến tiếng cười lạnh của Phó Kinh Từ.
"Cứ để cô ta làm lo/ạn đi."
"Tôi muốn xem lần này cô ta diễn được đến bao giờ."
"Rời xa tôi, cô ta đến chỗ đặt chân còn không có, cuối cùng chẳng phải vẫn phải bò về như một con chó sao."
Trở về phòng ngủ chính, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Quần áo, trang sức, túi xách Phó Kinh Từ m/ua, tôi không lấy món nào.
Chỉ mang theo căn cước công dân và vài tấm ảnh cũ bà ngoại để lại.
Điện thoại đúng lúc này đổ chuông.
Là Trần Tinh.
Cuộc gọi vừa kết nối, giọng cô ấy đã run lên vì lo lắng.
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 10
Chương 21
Chương 6
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook