Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đang nghỉ ngơi trong phòng trà thì cô thư ký nhỏ của tổng giám đốc đột ngột đẩy cửa bước vào.
"Người mới à? Mới vào công ty đã dám trốn ở đây lười biếng, sao cô lại tiểu thư đài các thế?"
"Dịp lễ 30/4 - 1/5 tới, bộ phận chúng tôi cần người trực, cô làm đi, cả năm ngày đều phải có mặt đúng giờ."
Tôi ngẩn người, vừa định mở miệng thì cô ta đã đảo mắt, giọng điệu kh/inh khỉnh:
"Người trẻ tuổi phải biết chịu khổ."
"Tuy trực không có lương, nhưng lại cho cô cơ hội rèn luyện, bao nhiêu người cầu còn không được, đừng có không biết điều."
"Năm ngày này, cô phải hoàn thành hết công việc của cả bộ phận chúng tôi, làm không xong thì đừng đến nữa!"
Tôi hoàn toàn sững sờ.
Bắt tôi trực?
Nhưng tôi vốn dĩ đâu phải nhân viên công ty họ!
...
"Đứng ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau cút ra ngoài làm việc!"
Tôi còn chưa kịp phản ứng, tiếng m/ắng nhiếc sa sả của Lâm Vi Vi lại ập đến.
Cô ta quét mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, trong mắt lộ ra vẻ chán gh/ét:
"Đừng tưởng có chút nhan sắc là có thể dựa hơi đàn ông mà trèo cao."
"Chân thành làm việc đi, sau này không được mặc đồ hoa hòe hoa sói như thế đến công ty nữa!"
Tôi vô thức cúi đầu nhìn lại trang phục của mình.
Áo khoác vest, chân váy da tối màu, một bộ đồ công sở rất tiêu chuẩn.
Hoa hòe hoa sói ở chỗ nào chứ?
Những người xung quanh bị giọng nói của cô ta thu hút, hạ thấp âm lượng bàn tán.
"Thảm thật, người mới này sao vừa vào đã đụng phải thư ký Lâm rồi?"
"Ai mà chẳng biết thư ký Lâm có qu/an h/ệ mờ ám với tổng giám đốc, thấy ai ăn mặc đẹp là cô ta lại cho rằng người đó đến để quyến rũ tổng giám đốc."
"Thế là xong, năm ngày nghỉ lễ coi như đổ sông đổ bể vì phải tăng ca. Chậc chậc chậc."
Những lời bàn tán xì xào lọt vào tai tôi, tôi càng cảm thấy nực cười.
Thời gian gần đây, công ty nhà tôi đang mở rộng thị trường, tôi chịu trách nhiệm đi khảo sát thực địa một vài đối tác tiềm năng.
Hôm nay vừa hay đến lượt tập đoàn nhà họ Tống.
Mà tổng giám đốc của tập đoàn Tống thị, Tống Minh Hiên, cũng là một trong những đối tượng liên hôn mà bố tôi chọn cho tôi.
Những lần gặp Tống Minh Hiên trước đây, tôi đều không nói cho anh ta biết thân phận thật của mình, chính là để xem xét kỹ nhân phẩm của người này.
Chắc anh ta cũng chỉ nghĩ tôi là một đại diện bình thường của tập đoàn Tô thị mà thôi.
Ban đầu, tôi cũng định nếu hôm nay mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, tôi sẽ đồng ý cuộc hôn nhân này.
Tôi đến sớm, chưa tới giờ hẹn với Tống Minh Hiên nên được lễ tân hướng dẫn vào phòng trà nghỉ ngơi.
Không ngờ lại gặp phải một chuyện dở khóc dở cười như thế này.
Càng không ngờ tới, anh ta hóa ra đã có bạn gái.
"Này, cô hiểu lầm rồi, thực ra tôi không phải..."
"Không phải cái gì mà không phải!"
Tôi còn chưa giải thích xong, Lâm Vi Vi đã cất giọng the thé c/ắt ngang.
Cô ta liếc xéo tôi, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn:
"Không phải đến để quyến rũ đàn ông à?"
"Nói ra ai mà tin chứ? Tôi nói cho cô biết, người mới, sau này làm gì thì làm cho khiêm tốn chút!"
"Còn nữa, trực lễ 30/4 - 1/5, một mình cô phải làm hết việc của cả bộ phận."
Nghe vậy, tôi không nhịn được mà nhíu mày.
"Một mình làm hết việc của cả bộ phận? Công ty các người bình thường đều sắp xếp như thế à?"
"Tôi muốn sắp xếp thế nào thì sắp xếp! Cả cái công ty này đều phải nghe tôi!"
Lâm Vi Vi nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười:
"Sao? Không phục à?"
"Cô mà còn dám không phục, tôi sẽ bắt cô làm hết việc của cả công ty luôn."
"Cái loại không biết x/ấu hổ, chuyên đi quyến rũ đàn ông, đáng đời!"
Nghe thấy những lời này, tôi nắm ch/ặt tay, trong lòng dấy lên một ngọn lửa gi/ận.
Chưa nói đến việc tôi vốn chẳng phải loại người đi quyến rũ đàn ông.
Lẽ nào một công ty lớn như thế này mà lại để một cô thư ký quyết định hết mọi chuyện sao?
Thật uổng công trước đây tôi còn thấy đà phát triển của Tống thị mấy năm nay khá tốt, đáng để nghiêm túc xem xét.
Giờ xem ra, một công ty như thế này chẳng có bất kỳ lý do gì để hợp tác cả!
Nghĩ đến đây, tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng nói bình ổn:
"Thư ký Lâm, chuyện trực lễ, cô cứ tìm người khác cao tay hơn đi."
"Dù sao thì... tôi vốn dĩ cũng không phải nhân viên công ty các người."
Lời vừa dứt, không gian xung quanh bỗng chốc im bặt.
Lâm Vi Vi sững sờ một lát, sau đó như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời, cô ta cười khẩy một tiếng.
"Cô diễn cái gì thế?"
"Chỉ vì không muốn trực lễ mà muốn xin nghỉ việc à?"
"Được thôi, mang tiền bồi thường hợp đồng ra đây, gấp ba lần."
Tôi càng nghe càng thấy vô lý.
Theo quy định của Luật Lao động, nghỉ việc bình thường thì làm gì cần phải bồi thường hợp đồng.
Sao lại cần phải nộp gấp ba lần chứ?
Huống hồ, tôi còn chưa chính thức vào làm việc nữa là.
"Ô kìa, giờ c/âm rồi à? Lúc nãy chẳng phải nói giỏi lắm sao?"
Lâm Vi Vi thấy tôi ngẩn người, tưởng rằng tôi đã sợ.
Cô ta hất cằm, vẻ mặt kh/inh miệt, thái độ vô cùng kiêu ngạo:
"Sợ rồi thì mau cút về mà làm việc đi, tôi nói cho cô biết, cái loại như cô, có chút nhan sắc là cứ muốn bám lấy đàn ông, tôi thấy nhiều rồi!"
"Cái loại như cô, có cho không cũng chẳng ai thèm. Còn tưởng Tống tổng sẽ liếc nhìn cô một cái? Mơ đi nhé."
Nói rồi, cô ta nhìn quanh một vòng, giọng nói cao hơn vài phần:
"Quản lý Lưu đâu? Ai dẫn người mới vào thế? Loại hàng này mà cũng dám tuyển vào công ty à? Mau kéo xuống học lại quy tắc đi, đừng ở đây mà làm mất mặt công ty nữa!"
Lời vừa dứt.
Những đồng nghiệp xung quanh nhìn nhau, đều lắc đầu.
"Chị Vi Vi... hôm nay quản lý và bộ phận nhân sự đều xin nghỉ phép rồi..."
"Hơn nữa... người này không phải do chúng em dẫn vào. Chúng em đều không quen cô ấy, cũng không biết cô ấy thuộc bộ phận nào cả."
Chương 7
Chương 8
Chương 13
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook