Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
19/09/2026 19:17
"Căng thẳng à?"
"Không căng thẳng."
"Thế sao tay em run thế?"
Tôi cúi đầu nhìn, đúng là đang run thật.
"...Em lạnh."
Anh bật cười, chỉnh nhiệt độ lò sưởi tăng thêm hai độ.
Trước cửa Cục Dân chính, anh đỗ xe rồi quay sang nhìn tôi.
"Hôm nay đến làm gì, em quyết định đi."
Tôi nhìn anh.
Trong mắt anh có những tia m/áu, rõ ràng là lại thức đêm, nhưng ánh nhìn rất kiên định, khóe môi hơi cong lên.
"Quyết định xong chưa?"
Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa xe.
"Đăng ký kết hôn lại."
Anh ngẩn người một giây, rồi cười.
Đó là nụ cười mà đã rất lâu rồi tôi không được thấy, đôi mắt cong lại, khóe môi nhếch lên, cả người anh như bừng sáng.
Anh nắm tay tôi bước vào Cục Dân chính, nhân viên kiểm tra hồ sơ rồi ngước lên nhìn:
"Thời gian hòa giải của hai người vẫn chưa hết, hôm nay là ngày cuối cùng."
"Vâng." Phong Lẫm gật đầu, "Hôm nay không làm thủ tục ly hôn."
"Làm thủ tục kết hôn."
Nhân viên ngẩn ra, cúi đầu nhìn hệ thống: "Ông Phong, về việc này... nếu muốn rút đơn ly hôn thì phải điền một tờ đơn--"
"Đơn tôi mang theo rồi." Phong Lẫm rút từ trong cặp tài liệu ra một tờ đơn đã điền sẵn, "In từ tối qua."
Tôi ghé mắt nhìn qua, tất cả các mục đều đã điền xong, thậm chí ngày tháng cũng đã ký sẵn.
"Anh điền từ bao giờ?"
"Tối qua."
"Cả đêm không ngủ?"
"Ừ."
Nét chữ của anh ngay ngắn, từng nét từng chữ, như thể đang thực hiện một bản thầu quan trọng vậy.
Nhân viên nhận đơn, đối chiếu một lượt rồi gõ vài nhịp vào máy tính.
"Xong rồi, đơn rút yêu cầu đã được chấp nhận, qu/an h/ệ hôn nhân của hai người tiếp tục có hiệu lực."
Đơn giản như vậy thôi.
Chưa đầy mười phút.
Tôi cầm tờ giấy x/ác nhận rút đơn, lật qua lật lại xem mấy lần.
Phong Lẫm đứng bên cạnh, vươn tay rút tờ giấy trong tay tôi, gấp gọn lại rồi bỏ vào túi áo mình.
"Đừng xem nữa, nó không bay mất đâu."
"Em sợ đang nằm mơ."
Anh khựng lại.
Rồi anh vươn tay, ôm trọn lấy tôi vào lòng, cằm đặt trên đỉnh đầu tôi.
"Không phải mơ."
"Tang Tang, về nhà thôi."
Tôi nắm ch/ặt vạt áo khoác của anh, vùi mặt vào đó, khóc nức nở thành tiếng.
Anh mặc kệ tôi khóc, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi.
"Phong Lẫm," tôi vừa khóc vừa nói, "Nếu anh còn mất trí nhớ thêm lần nữa, em thực sự sẽ 'ôm con bỏ trốn' đấy. Tám triệu đủ để em sống ba đời rồi."
Anh bật cười, lồng ngựk rung động áp sát vào tai tôi.
"Anh đã bảo trợ lý photo nhật ký ra ba bản."
"Khóa trong két sắt công ty, thư phòng ở nhà và cả ngăn kéo đầu giường của em."
"Lỡ như có bị đ/âm xe lần nữa, anh sẽ đọc mỗi ngày, dù có phải học thuộc lòng cũng phải nhớ."
Tôi không nhịn được mà bật cười, vừa khóc vừa cười, nước mũi suýt nữa thì quệt vào người anh.
Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán tôi.
"Về nhà thôi."
12.
Bước ra từ Cục Dân chính, nắng đang đẹp.
Phong Lẫm nắm tay tôi đi về phía bãi đỗ xe, bước chân của anh chậm hơn bình thường gấp đôi để bắt kịp nhịp điệu của tôi.
"Chân em sao thế?" anh hỏi.
"Không sao."
"Dáng đi của em không đúng."
Tôi lườm anh: "Anh mất trí nhớ mà trí nhớ vẫn tốt thế à?"
Anh khẽ nhếch môi, không hỏi thêm nữa.
Sau khi lên xe, tôi tựa vào ghế phụ, đột nhiên nhớ ra một chuyện.
"Phong Lẫm."
"Hửm?"
"Sợi dây chuyền đó."
"Dây chuyền nào?"
"Sợi kim cương hồng ấy, sợi mà anh đeo cho Tô Niệm."
Bàn tay đang cầm vô lăng của anh siết ch/ặt lại, im lặng hai giây.
"Đó là cô ta lấy từ văn phòng của anh."
"Anh tin à?"
"Anh đã xem camera." Anh nói, "Cô ta bảo muốn tham quan văn phòng mới, nhân lúc anh nghe điện thoại, cô ta đã lấy từ trong két sắt ra."
"Mật khẩu két sắt của anh là sinh nhật cô ta à?"
"Là sinh nhật em."
Tôi sững người.
"Anh chưa từng đổi?"
"Tại sao anh phải đổi?" Anh quay đầu nhìn tôi một cái, "Két sắt là anh cài đặt trước khi mất trí nhớ, mật khẩu là sinh nhật em. Sau khi mất trí nhớ anh từng mở một lần, bên trong để giấy đăng ký kết hôn, sổ hộ khẩu và cả--"
Anh mò trong hộc để đồ ra một chiếc hộp nhung, đưa cho tôi.
"Còn cả cái này."
Tôi mở hộp.
Sợi dây chuyền kim cương hồng nằm yên lặng bên trong, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
"Anh lấy lại rồi." Anh nói, "Sau đám cưới hôm đó anh đã lấy lại rồi. Đưa cho cô ta thì thà đem đi quyên góp còn hơn."
Tôi chạm vào viên kim cương trên dây chuyền, đột nhiên nhớ lại dáng vẻ anh nằm bò trên bàn làm việc vẽ bản thiết kế năm đó.
"Anh đã vẽ hơn nửa năm."
"Anh biết."
"Ngày nào anh cũng vẽ đến hai ba giờ sáng."
"...Hôm đó anh lật lại bản thảo thiết kế, đã vẽ đến 37 phiên bản."
"Anh còn nhớ?"
Anh khựng lại: "Không nhớ rõ quá trình cụ thể, nhưng dưới bản thảo anh có viết một dòng chữ--'Cho cô ấy, đ/ộc nhất vô nhị'."
Tôi nắm ch/ặt hộp dây chuyền, mũi lại cay xè.
"Phong Lẫm."
"Hửm?"
"Sau này nếu anh còn dám đưa đồ của em cho người khác--"
"Sẽ không."
"Anh đảm bảo?"
Anh đạp phanh, đỗ xe bên lề đường.
Quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc đến mức gần như trịnh trọng.
"Anh đảm bảo."
"Từ hôm nay trở đi, người của em là của anh, đồ đạc là của anh, con cũng là của anh."
"Ai dám đụng vào, anh sẽ không để yên cho kẻ đó."
"Còn Tô Niệm thì sao?"
"Anh đã để bộ phận pháp lý gửi thư cảnh cáo rồi." Giọng anh bình thản, "Tung tin đồn nhảm, tr/ộm cắp tài sản công ty, xâm nhập trái phép két sắt. Đủ để cô ta phải trả giá đắt."
Tôi sững người mất ba giây, rồi bật cười thành tiếng.
"Anh gửi thật à?"
"Ừ."
"Dù sao cô ta cũng là bạn gái cũ của anh--"
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook