Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Một cảm giác kỳ diệu khi sinh mệnh kết nối với nhau khiến tim tôi vừa chua xót vừa căng tràn.
Tôi đắm chìm trong từng tiếng "mama" mà quên cả trời đất.
Đến mức cửa phòng b/ệnh phía sau bị đẩy mạnh ra lúc nào cũng không hay.
Một tiếng động lớn vang lên.
Tần Úc mặc đồ b/ệnh nhân lao đến quỳ rạp trước mặt tôi, băng gạc trên trán càng làm tăng thêm vẻ yếu ớt, vỡ vụn.
Đôi mắt anh ta bỗng chốc đỏ hoe.
Đầu ngón tay r/un r/ẩy, nhưng khi chạm vào tôi lại khựng lại như đang sợ hãi điều gì đó.
Giọng thì thầm nhỏ đến mức không nghe rõ.
"Giấc mơ lần này... thật quá chân thực."
Tôi không hiểu anh ta đang nói gì, bị bộ dạng như bị m/a nhập này làm cho h/oảng s/ợ mà lùi lại.
Cái lùi của tôi lại kí/ch th/ích anh ta.
Anh ta đột nhiên như choàng tỉnh, bật dậy, siết ch/ặt cổ tay tôi rồi kéo vào lòng.
"Lần này đến lượt tôi bảo vệ em!"
Tôi ngơ ngác.
Không hiểu anh ta đang lên cơn đi/ên gì.
Tần Úc ôm rất ch/ặt, tôi không sao thoát ra được.
Tần Hữu Bạch làm xong thủ tục xuất viện trở về phòng, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.
"Tần Úc? Anh làm cái gì thế!"
Tần Hữu Bạch tiến lên túm cổ áo Tần Úc hất văng ra, đỡ lấy tôi lúc này suýt ngã.
Trong cảnh hỗn lo/ạn đó.
Cửa phòng lại một lần nữa bị đẩy mạnh.
Đào Oản với gương mặt tái nhợt xuất hiện.
Ngay khi nhìn thấy Tần Hữu Bạch, mắt Đào Oản đỏ hoe.
Cô ta đẩy tôi ra, lao vào lòng anh ấy.
Với niềm vui sướng đi/ên cuồ/ng như tìm lại được báu vật, nước mắt giàn giụa:
"Chồng ơi! Ôm em!"
"May quá vẫn còn được gặp lại anh! Mọi thứ vẫn còn kịp!"
Tần Hữu Bạch bị lao vào đến lảo đảo, vội đẩy mạnh cô ta ra.
"Ai là chồng cô!"
Anh ấy hoảng lo/ạn chạy đến bên cạnh tôi.
【Em có bị thương không?】
"Anh không biết tại sao cô ta lại phát đi/ên, không liên quan gì đến anh cả!"
Các dòng bình luận đi/ên cuồ/ng lướt qua.
【Nam nữ chính mỗi người ôm ấp ánh trăng sáng của riêng mình, cuối cùng trở thành một đôi oan gia, trên đường đi ly hôn thì cãi vã, dẫn đến t/ai n/ạn xe hơi t/ử vo/ng.】
【May mà đã trùng sinh, lần này họ muốn c/ứu vớt ánh trăng sáng của chính mình! Ngăn chặn cái ch*t thảm của họ!】
【Hu hu, cặp đôi trải qua bao gian nan mới là đáng yêu nhất, mau sinh cho tôi hai đứa cho có nếp có tẻ đi nào.】
Á?
Ánh trăng sáng?
Là tôi và Tần Hữu Bạch sao?
10 (Góc nhìn của Tần Úc)
Khi tôi bế Đào Yên Yên ra khỏi đám ch/áy, cô ấy đã không còn hơi thở.
Tôi quỳ trên mặt đất thực hiện hô hấp nhân tạo, làm đến mức ngón tay co rút, làm đến mức lính c/ứu hỏa phải kéo tôi ra.
Đào Oản bên cạnh đang khóc không thành tiếng.
"Các anh c/ứu Tần Hữu Bạch đi! Anh ấy chưa ch*t!"
Hôm nay tôi và Đào Oản tình cờ không có ở nhà.
Tôi đến b/ệnh viện thảo luận với bác sĩ nhãn khoa về phương án phẫu thuật cho Đào Yên Yên.
Cô ta đến trung tâm phục hồi chức năng hỏi thăm về việc lắp chân giả cho Tần Hữu Bạch.
Thế là nhà tình cờ xảy ra hỏa hoạn.
Một người không tay và một người m/ù thì làm sao thoát khỏi đám ch/áy?
Sau đó, tôi luôn mơ về những chuyện xảy ra ngày hôm đó.
Sáng hôm ấy, Đào Yên Yên vẫn như lệ thường ngồi ôm gối bên cửa sổ.
Cô ấy nhìn ra ngoài một cách vô h/ồn.
Thực ra cô ấy chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng cứ lặng lẽ nhìn như thế suốt cả ngày.
Lần này, cô ấy đột nhiên lên tiếng.
"Em muốn ăn sườn xào chua ngọt do Tần Hữu Bạch làm."
Nhưng Tần Hữu Bạch vì c/ứu Đào Oản mà đã bị c/ắt c/ụt cả hai tay, anh ấy thậm chí còn không bật nổi bếp ga, mãi mãi, mãi mãi không thể nấu ăn được nữa.
Tôi đành phải tự mình nấu cho cô ấy.
Cô ấy ăn được hai miếng rồi đặt đũa xuống.
Một lúc lâu sau, cô ấy lên tiếng với vẻ mặt bối rối.
"Tại sao em lại có thể thích anh đến mức không màng cả tính mạng thế nhỉ?"
Đào Yên Yên vì c/ứu tôi trên núi tuyết mà dẫn đến tổn thương đôi mắt.
Tổn thương thị giác không thể đảo ngược, cuối cùng chỉ còn lại chút ánh sáng mờ nhạt, cô ấy không bao giờ có thể vẽ tranh được nữa.
Tôi còn chưa kịp nói gì.
Giây tiếp theo Đào Yên Yên lại cười, đưa tay vuốt ve đôi mắt vô h/ồn của mình:
"Chỉ cần anh bình an, mọi thứ đều xứng đáng."
Đây không phải lần đầu cô ấy biểu hiện sự bất thường như vậy.
Vừa hối h/ận vừa cam tâm tình nguyện.
Cứ như thể trong tâm trí cô ấy tồn tại hai con người đang tranh giành quyền kiểm soát cơ thể.
Khi Tần Hữu Bạch biết tin Đào Yên Yên bị m/ù, anh ấy đã gi/ận dữ một cách hiếm thấy.
Anh ấy oán trách tôi không bảo vệ tốt cho cô ấy.
Anh ấy muốn đá/nh tôi nhưng vì không có đôi tay mất thăng bằng nên ngã nhào xuống đất.
Nhưng chỉ cần Đào Oản khóc lóc ôm lấy anh ấy, Tần Hữu Bạch sẽ bình tĩnh lại.
"Hai người đừng tự trách, vết thương của anh và Yên Yên không phải lỗi của các người."
Sau khi an táng hai người họ.
Tôi và Đào Oản đi ly hôn, cả hai đều buông lời cay nghiệt.
Nói đến cuối cùng, Đào Oản lao lên giành vô lăng, chiếc xe mất kiểm soát đ/âm sầm vào chiếc xe tải đang chạy tốc độ cao ở làn đối diện.
Khi mở mắt ra lần nữa.
Tôi lại quay về hai năm trước.
Năm này, Đào Yên Yên vẫn chưa bị m/ù, những bi kịch đó vẫn chưa xảy ra.
Mọi thứ vẫn còn kịp.
Lần này, đến lượt tôi theo đuổi cô ấy, đến lượt tôi bảo vệ cô ấy!
11
Đào Oản không thể tin nổi nhìn Tần Hữu Bạch đang đẩy mình ra, khóc đến mức khiến người ta đ/au lòng.
"Em là Oản Oản mà anh yêu nhất đây mà, anh không cần em nữa sao?"
Lông mi Tần Úc r/un r/ẩy, nhìn tôi nói bằng giọng khàn đặc:
"Yên Yên, đến đây với anh."
Các dòng bình luận lại xuất hiện:
【Hu hu Đào Yên Yên, cậu mau ôm nam chính đi, cậu không thấy anh ấy sắp vỡ vụn đến nơi rồi sao?】
【Còn Tần Hữu Bạch nữa, cậu nhóc kia thế mà dám đẩy nữ chính ra, cảnh cáo tù chung thân không vợ đấy!】
Một loạt bình luận mới đ/è lên:
【Này, mấy cái bình luận giả mạo từ đâu ra thế? Tự nhiên sao lại thành ánh trăng sáng rồi?】
【Tức đến phát khóc, hai nhân vật phụ khó khăn lắm mới yên tâm nuôi Đoàn Đoàn, nam nữ chính vừa quay lại là Đoàn Đoàn lại sắp phải vào cô nhi viện rồi!】
【C/ầu x/in đấy, chúng tôi mới là bình luận thật! Đừng bỏ rơi Đoàn Đoàn của chúng tôi mà!】
Đúng lúc này.
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook