Khó theo đuổi: Phần tiếp theo hoàn chỉnh

Khó theo đuổi: Phần tiếp theo hoàn chỉnh

Chương 3

19/09/2026 22:28

"Bố mẹ, sáng nay huyết áp bà ngoại hơi cao nên con đến muộn một chút, đừng trách con nhé?"

"Con đậu đại học rồi, ở gần biển. Trước đây hai người cứ bảo muốn đưa con đi xem biển, lần này con đã thấy rồi. Biển rất xanh, còn đẹp hơn cả trong ảnh. Nếu ngày đó con chịu khó quấn quýt lấy bố mẹ hơn, biết đâu cả nhà mình đã có thể cùng nhau ngắm biển rồi."

"Mẹ, thành tích của con rất tốt, thầy chủ nhiệm còn khen con, bảo học bổng chắc chắn sẽ có phần của con."

Tôi cười nhẹ, giọng trầm xuống.

"À đúng rồi, người con từng nhắc với bố mẹ lần trước, con đã thích bạn ấy rất lâu, nhưng hình như lại làm hỏng chuyện rồi. Bố mẹ nói xem, có phải con thực sự đi đến đâu cũng mang theo tai họa không?"

"Một mình con thật sự rất mệt, nhiều lần cảm thấy sắp không gánh nổi nữa rồi."

"Nhưng bố mẹ cũng đừng bận tâm, bà ngoại luôn bảo, cố gắng chịu đựng đến ngày mai là sẽ ổn thôi."

Tôi ôm lấy đầu gối, hốc mắt nóng rát.

Không biết đã qua bao lâu, phía sau đột nhiên có tiếng nói.

"Về nhanh đi, sắp mưa rồi."

Tôi gi/ật mình quay đầu lại.

Trần Tẫn đứng cách đó vài bước, mặc một bộ đồ đen.

Cho đến khi anh ấy đi, tôi vẫn chưa hoàn h/ồn.

Sững sờ mất hai giây, tôi mới chú ý tới cách m/ộ bố mẹ tôi không xa còn có một tấm bia nhỏ.

Trước bia đặt lễ vật và hoa tươi, hương nến đã ch/áy hết.

Tôi đi tới xem.

Người phụ nữ trong ảnh còn rất trẻ, mày mắt rất giống Trần Tẫn.

Bia m/ộ viết: Từ mẫu Thẩm thị chi m/ộ. Tử, Trần Tẫn lập.

Tôi nhìn chằm chằm vào hàng chữ đó một lúc lâu.

Anh ấy đến viếng mẹ mình.

Những lời tôi vừa nói, liệu anh ấy có nghe thấy hết không.

Tôi đang thẫn thờ thì những hạt mưa đột nhiên trút xuống, vừa gấp gáp vừa dày đặc.

Tôi ngồi xổm xuống trước m/ộ bố mẹ thu dọn đồ đạc, cả người ướt sũng.

Tiếng bước chân phía sau lại vang lên, từ xa đến gần, dừng lại sau lưng tôi.

Cơn mưa trên đỉnh đầu đột nhiên biến mất.

Chiếc ô của anh ấy che trên đầu tôi, còn hơn nửa thân mình anh ấy lộ ra trong mưa, chẳng mấy chốc đã ướt đẫm.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy.

"Trần Tẫn, miếng ngọc mẹ để lại cho cậu vỡ rồi, cậu trách tôi sao?"

Anh ấy im lặng một chút.

"Tôi không biết."

Tôi nhếch mép: "Không biết thì thôi vậy."

"Còn cậu thì sao," giọng anh ấy đ/è rất thấp, "cậu có trách tôi không?"

Dưới tán ô ánh sáng rất mờ, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ấy.

"Từng trách, nhưng giờ thì không quan trọng nữa rồi."

"Tại sao?"

"Vì quen rồi."

Tôi đứng dậy, kéo kéo vạt váy dính vào chân, bước ra khỏi tán ô.

"Ô cậu giữ lấy đi, đừng để đến lúc bị cảm lại nói tôi tà môn."

Nói xong, tôi lao thẳng vào cơn mưa tầm tã.

6

Sau lần gặp ở nghĩa trang đó, Trần Tẫn đã thay đổi.

Anh ấy không còn trốn tránh tôi nữa.

Lên lớp sẽ ngồi cùng hàng cuối với tôi, còn thường xuyên đến lớp tự chọn của tôi để học ké, có tiết thì cúp, không có tiết thì cứ thế ngồi vào.

Xếp hàng ở căng tin, anh ấy luôn xuất hiện sau lưng tôi một cách khó hiểu, như một bóng m/a.

Trong thư viện, vị trí đối diện anh ấy không cho phép bất kỳ ai ngồi, nếu có người hỏi đến, anh ấy chỉ nói là đã có người đặt chỗ.

Còn người đó là ai, anh ấy chưa bao giờ nói rõ.

Tôi vẫn luôn không để ý đến anh ấy.

Anh ấy gọi tôi, tôi hoặc là giả vờ không nghe thấy, hoặc là rảo bước đi thẳng.

Giờ giải lao, Trần Tẫn ngồi cách tôi ba ghế lật sách.

Bạn cùng phòng ghé sát vào tôi thì thầm: "Trần Tẫn có phải bị hâm không? Lúc cậu theo đuổi anh ta thì anh ta trốn như trốn tà, lúc cậu buông bỏ rồi thì anh ta lại như con chó quấn lấy!"

Tôi cười nhạt: "Chắc là anh ấy phát hiện tôi mồ côi cha mẹ, thấy tôi đáng thương nên lương tâm cắn rứt thôi."

Bạn cùng phòng nghiêm túc phân tích:

"Tớ đoán là anh ta không quen, tiếc những bữa cơm, hoa quả cậu m/ua cho, rồi cả chỗ ngồi cậu giữ, sạc dự phòng cậu cho mượn..."

"Đổi lại là tớ, gặp được người như vậy chắc chắn phải trân trọng, đằng này anh ta thì..."

"À đúng rồi, thế cậu còn thích anh ta không?"

Tôi nghiêng đầu liếc Trần Tẫn một cái, ánh mắt chúng tôi va vào nhau.

Anh ấy vội vàng quay mặt đi, lật trang sách nhanh chóng.

Tôi dùng đầu bút chọc chọc vào sách giáo khoa, không nói gì thêm.

Tan học, Trần Tẫn chặn tôi ở cầu thang.

Tôi không quan tâm anh ấy, định đi đường khác.

"Từ Trân Trân." Anh ấy bước nhanh tới, chắn trước mặt tôi, "Chúng ta nói chuyện đi."

"Nói gì?"

"Tôi không chỉ vì thương hại cậu đâu."

"Ừ."

"Còn nữa, hôm liên hoan... tôi uống nhiều quá."

"Rồi sao?"

"Xin lỗi."

Tôi nhếch mép.

"Trần Tẫn, không cần xin lỗi tôi. Lúc đó cậu có thể nói ra những lời đó, chứng tỏ trong lòng cậu thực sự nghĩ như vậy."

"Không phải đâu." Anh ấy cuống quýt xoay quanh tôi, "Tôi có thể giải thích."

"Không cần thiết."

Tôi nghiêng người định vòng qua anh ấy, anh ấy trực tiếp nắm lấy cổ tay tôi.

"Từ Trân Trân, tôi biết mình nói gì cũng không thể bù đắp được tổn thương đã gây ra cho cậu." Anh ấy dừng lại một chút, "Miếng ngọc đó tôi đã sửa xong rồi, tôi muốn tặng nó cho cậu."

Bước chân tôi khựng lại.

"Tôi chưa từng được gặp mẹ mình, người nhà ai cũng bảo miếng ngọc này rất quan trọng. Tôi đeo nó mười tám năm, cũng là nhớ mẹ mười tám năm. Họ luôn khuyên tôi buông bỏ, nhưng tôi không làm được."

"Lúc miếng ngọc vỡ, tôi thật sự hoảng lo/ạn, nên mới tin vào mấy lời xằng bậy đó."

"Tôi không nên vì chấp niệm của bản thân mà làm tổn thương cậu, giờ tôi hiểu ra rồi, nếu mẹ tôi còn sống, bà cũng không muốn thấy tôi bị một miếng ngọc trói buộc."

Anh ấy lấy từ trong túi ra một chiếc vòng tay.

Năm mảnh ngọc vỡ được kết lại bằng chỉ bạc, mỗi vết nứt đều được mài rất tròn trịa.

Anh ấy đưa về phía trước: "Tôi làm theo kích thước cổ tay cậu, cậu thử xem."

Danh sách chương

5 chương
19/09/2026 17:50
0
19/09/2026 17:50
0
19/09/2026 22:28
0
19/09/2026 22:28
0
19/09/2026 22:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu