Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
8
Thẩm Tri Dịch đã hai ngày không thèm đếm xỉa đến tôi.
Bàn chải và khăn mặt vẫn nằm ở vị trí thuận tay nhất, trong tủ lạnh luôn có những món ăn được nấu nướng tỉ mỉ, nhưng thời gian Thẩm Tri Dịch về nhà lại ngày càng muộn.
Thường xuyên tận nửa đêm anh mới về, lặng lẽ ăn những món thừa của tôi.
Tôi tìm Miêu Miêu để than thở, cô ấy lại tỏ vẻ không mấy đồng tình.
“Cậu tưởng thế nào, ba năm trước anh ta đã cái kiểu ch*t ti/ệt này rồi.”
“Năm đó cậu nói chia tay là chia tay, quay đầu lại dùng đúng chiêu trò đó để theo đuổi Cố Thời Tẫn, là người thì ai mà chẳng đ/au lòng cơ chứ?”
“Còn cái sợi dây bình an kia nữa, cậu có từng tặng Thẩm Tri Dịch chưa, cậu nhìn xem anh ấy bây giờ còn đeo không?”
Tôi quen Thẩm Tri Dịch chưa bao lâu, nghe nói anh ấy từng có một người bạn qu/a đ/ời ngoài ý muốn, cú sốc đó không hề nhỏ, nên tôi đã đặc biệt lên ngôi chùa trên núi c/ầu x/in một sợi dây bình an cho anh ấy.
Cũng chính vào ngày đó, anh ấy đã đồng ý lời tỏ tình của tôi, nếu tôi thực sự từng tặng món đồ tương tự cho Cố Thời Tẫn, thì đúng là tôi quá tệ bạc rồi.
Tôi ném mạnh chiếc dĩa xuống bàn, gọi hệ thống ra với giọng điệu không chút khách khí.
“Nói đi, ba năm nay rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Ngay cả khi là để hoàn thành nhiệm vụ chinh phục, tôi cũng cảm thấy đây không phải là việc tôi có thể làm ra.
Hệ thống chắc là bị hành động hất rư/ợu hôm nọ của tôi dọa sợ rồi, giọng điệu ấp a ấp úng.
【Chỉ là... tôi đã sửa đổi tư duy tiềm thức của cô, khiến cô coi Cố Thời Tẫn thành Thẩm Tri Dịch để theo đuổi thôi.】
【Cũng không thể trách tôi được, trong mắt cô chỉ có Thẩm Tri Dịch, tiến độ chinh phục suốt nửa năm đầu đều bằng không.】
Thảo nào, thảo nào tôi lại nhìn Thẩm Tri Dịch như người vô hình, thảo nào tôi lại đem hết sự kiên nhẫn vốn dành cho Thẩm Tri Dịch đổ dồn lên người Cố Thời Tẫn.
T/ai n/ạn xe lần này, ngược lại lại khiến mọi thứ quay về đúng quỹ đạo một cách sai lầm.
Tôi giơ ngón giữa lên không trung, đứng dậy vớ lấy chùm chìa khóa trên bàn, lao thẳng đến trường học.
Trên đường, tôi gửi cho Thẩm Tri Dịch vài tin nhắn, anh ấy đều không trả lời.
Đang định lao thẳng đến văn phòng, thì ở hàng ghế đầu của hội trường, tôi nhìn thấy Thẩm Tri Dịch đang ngồi ngay ngắn.
Buổi tọa đàm đã kết thúc, Thẩm Tri Dịch rủ mắt, cất cuốn sổ có in phù hiệu trường mạ vàng vào cặp tài liệu.
Tôi rón rén đứng trước mặt anh, trên cặp của anh buộc một chiếc khăn lụa màu xanh đậm đang bay phấp phới, không hiểu sao lại toát lên vẻ “đàn ông đã có gia đình”.
Thẩm Tri Dịch nhìn tôi một cái, yết hầu vô thức lăn lên lăn xuống.
Tôi tiến lại gần, dịu dàng nói: “Tối nay ra ngoài ăn đi, đến quán đồ nướng chúng ta hay đi ấy.”
Môi Thẩm Tri Dịch mấp máy, mắt tôi sáng lên.
Giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng tôi.
9
Tôi quay đầu lại, Cố Thời Tẫn mặc đồ bảnh bao, dưới chân là đôi giày da đế đỏ sáng bóng, đang bắt tay với viện trưởng nói gì đó.
“Vừa hay hôm nay tôi rảnh, chi bằng gọi giáo sư Thẩm, chúng ta cùng đi ăn một bữa.”
“Lâm Sương cùng đi nhé?”
Tôi không hiểu sao lại bị cuốn vào bữa cơm của họ, ngoài mấy người chúng tôi, Cố Thời Tẫn còn gọi cả bạn của gã đến.
“Bạn tôi Bành Chí, vừa hay đang ở gần đây, nên tôi gọi cậu ấy đến luôn, viện trưởng Nghiêm không phiền chứ?”
Viện trưởng Nghiêm là một người đàn ông lớn tuổi, khá phong độ, lắc lắc đầu.
“Đông người cho vui, đúng rồi, cậu và Lâm Sương quen nhau à?”
Vừa dứt lời, sắc mặt những người trên bàn thay đổi khác lạ, Thẩm Tri Dịch hơi căng thẳng nắm ch/ặt lấy cặp tài liệu, tìm một cái cớ rời đi.
Bành Chí với vẻ mặt hóng kịch, đẩy đẩy quai hàm, đứng ra giảng hòa.
“Lâm tiểu thư thì ai mà chẳng biết, viện trưởng Nghiêm có kiêng kỵ gì không? Không có thì tôi gọi món tùy tiện nhé.”
Viện trưởng Nghiêm cũng là người thông minh, cười cười cho qua chuyện.
Chỉ có Cố Thời Tẫn chớp chớp mắt, không biết đang suy nghĩ gì.
Bữa cơm diễn ra vô cùng khó chịu, ngay cả khi cúi đầu, tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt gần như trần trụi đang đổ dồn lên người mình.
Tôi bị nhìn đến mức không tự nhiên, gõ gõ bàn về phía Cố Thời Tẫn, quay người rời khỏi phòng.
Cố Thời Tẫn châm một điếu th/uốc, mới chậm rãi xuất hiện ở cuối hành lang.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Cố Thời Tẫn chậm rãi nhả một vòng khói: “Phương thức liên lạc, thêm tôi trở lại.”
Hệ thống hưng phấn bíp bíp bên tai tôi: 【Bảy mươi tám rồi, bảy mươi tám rồi, chủ nhân cố lên!】
Tôi nheo mắt, cười lạnh một tiếng.
“Dựa vào cái gì? Không phải anh chê tôi phiền như chó sao?”
“Chúng ta kết thúc rồi, chẳng phải đúng ý anh sao?”
“Đừng nhìn tôi nữa.”
Tôi nhấc chân định đi, lại bị Cố Thời Tẫn túm lấy cổ tay đ/è lên ngựk gã.
“Cô muốn kết thúc là kết thúc, Lâm Sương, cô đùa tôi đấy à?”
Tôi nhìn sợi dây bình an trên cổ tay gã, tim đ/ập thịch một cái.
Thảo nào lúc ăn cơm Thẩm Tri Dịch cứ lơ đễnh.
Tôi gi/ật phắt sợi dây bình an của Cố Thời Tẫn xuống, rõ ràng không thích, đeo làm gì cho chướng mắt?
“Chính là đùa anh đấy, có ý kiến gì không?”
Tôi phản thủ, giáng cho gã một cái t/át đ/au điếng.
“Bành Chí đã xử lý bao nhiêu người thay anh, anh nghĩ tôi không biết sao? Anh cho phép tôi ở bên cạnh anh, chẳng phải là để tận hưởng tất cả những gì tôi làm cho anh sao? Giờ còn giả vờ làm nạn nhân cái gì?”
“Nếu đã không buông bỏ được Bạch Tư Miểu, thì hai người cứ trăm năm hạnh phúc đi, nghe rõ chưa?”
Nửa khuôn mặt Cố Thời Tẫn bị tôi đá/nh lệch sang một bên, bàn tay kẹp th/uốc quệt quệt chỗ vừa bị đá/nh, liếc mắt nhìn tôi.
“Không sướng bằng lần trước đá/nh, làm lại lần nữa đi.”
Tôi hoàn toàn ch*t lặng.
Hệ thống cũng không hiểu nổi, nhưng đang ăn mừng đi/ên cuồ/ng.
【Chín mươi rồi chín mươi rồi, mẹ ơi, con làm được rồi!】
Tôi li/ếm li/ếm môi, quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Thẩm Tri Dịch đang nhìn chằm chằm vào tôi ở phía xa.
Viện trưởng Nghiêm đã rời đi trước, trong phòng bao cửa khép hờ, chỉ còn mình Bành Chí, ngơ ngác cười với tôi một cái.
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 12
Chương 13
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook