Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hành động quá đáng nhất, cũng chỉ là ôm ch/ặt lấy tôi, cằm tì lên đỉnh đầu tôi, hơi thở nặng nề và đầy kiềm chế.
Bộ phim kết thúc, anh đưa tôi về.
Tôi có chút thất vọng, nhưng nhiều hơn cả là sự rung động.
Sự kiềm chế này, còn khiến người ta mê mẩn hơn bất cứ sự tán tỉnh nào.
12
Xe dừng dưới lầu nhà Trương Cảnh D/ao.
Tôi cởi dây an toàn, vừa định xuống xe.
Phó Tẫn Hàn lên tiếng: "Đợi chút."
Tôi quay đầu lại.
Phó Tẫn Hàn lấy điện thoại ra: "Thêm phương thức liên lạc đi. Quần áo của em... để anh giặt sạch rồi trả lại cho em."
"Được."
Sau khi thêm phương thức liên lạc, tôi xuống xe.
Lúc quay người bước vào tòa nhà.
Ánh mắt tôi liếc thấy.
Phó Tẫn Hàn vẫn chưa rời đi.
Ánh mắt anh vẫn luôn dõi theo bóng lưng tôi.
Tôi khẽ nhếch môi.
Lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Trương Cảnh D/ao.
Hai chữ đơn giản:
"Xong rồi!"
Trương Cảnh D/ao gửi lại một biểu tượng ngón tay cái: "Đỉnh! Không hổ danh là cậu."
"Vậy bây giờ có thể gọi tớ là mợ nhỏ chưa?"
Trương Cảnh D/ao gào lên: "Cút đi!"
13
Những ngày tiếp theo.
Tôi và Phó Tẫn Hàn trò chuyện rất sôi nổi.
Còn Trương Cảnh Việt, thì vẫn lảng vảng quanh khu trung tâm thương mại nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu suốt mấy ngày trời.
Ngày nào cũng từ sáng đến tối.
Cứ ngồi lì bên đường, mắt dán ch/ặt vào từng cô gái trẻ đi ngang qua.
Sau vài ngày, chẳng thu hoạch được gì.
Cậu ta tìm cách trích xuất camera an ninh gần đó, c/ắt lấy một tấm ảnh chụp góc nghiêng mờ nhạt của tôi.
Trong ảnh, tôi mặc chiếc váy liền trắng, tóc dài xõa, đường nét góc nghiêng đẹp đến không tưởng.
Tuy chất lượng ảnh hơi nhòe, nhưng độ nhận diện vẫn rất cao.
Trương Cảnh Việt gửi ảnh vào nhóm bạn.
"Vãi thật, nhan sắc này, được đấy!"
"Đúng là xinh thật, rất xứng với mày."
"Xinh đến mức tao cũng thấy rung động rồi."
"Gh/en tị thật!"
"..."
Nhóm bạn sôi sục cả lên.
Trương Cảnh Việt đắc ý vô cùng.
Cậu ta đã bảo mà, mắt nhìn của mình không bao giờ sai.
Cô gái xinh đẹp như vậy, nhất định phải thuộc về cậu ta!
Cậu ta giục trong nhóm: "Mau giúp tao tìm đi! Tao không đợi nổi để gặp cô ấy nữa rồi."
14
Trạng thái trò chuyện giữa tôi và Phó Tẫn Hàn rơi vào giai đoạn bão hòa.
Mỗi khi bầu không khí trở nên m/ập mờ, Phó Tẫn Hàn luôn dừng lại đúng lúc.
Điều này khiến tôi vô cùng nhớ đến sự tiếp xúc gần gũi trong rạp chiếu phim tư nhân hôm đó.
Vì thế tôi nhắn tin cho Phó Tẫn Hàn:
"Anh có muốn ăn cơm em nấu không?"
Kèm theo một bức ảnh món ăn tôi vừa nấu xong.
Bức ảnh không chỉ thể hiện hai món mặn một món canh đầy đủ sắc hương vị mà tôi làm.
Mà còn cả đường cong quyến rũ của tôi trong chiếc váy mặc nhà ôm sát.
Tôi đợi một lúc.
Thấy Phó Tẫn Hàn bảo là muốn.
Tôi lập tức đóng gói cơm canh vào hộp giữ nhiệt, xuất phát đến Tập đoàn Phó thị.
Hôm nay tôi vẫn theo phong cách gợi cảm pha chút thuần khiết.
Đến dưới lầu Tập đoàn Phó thị, ánh mắt cô lễ tân nhìn tôi có chút phức tạp.
Cô ấy nói Phó tổng đã dặn dò rồi.
Dẫn tôi đi thang máy chuyên dụng của chủ tịch lên thẳng tầng cao nhất.
Ra khỏi thang máy, đ/ập vào mắt là nhóm thư ký của Phó Tẫn Hàn.
Khi tôi đi về phía văn phòng chủ tịch, tôi nghe thấy họ bàn tán không mấy nhỏ tiếng:
"Lại là tiểu thư nhà nào đến bắt quàng làm họ đấy à?"
"Chắc là cậy nhà mình có hợp tác với Phó thị, Phó tổng đâu có dễ dãi như vậy."
"Nhìn cách cô ta mặc kìa, chậc chậc, váy khoét ngựk, đây chẳng phải là cố tình đến để quyến rũ Phó tổng sao?"
"Phó tổng là người thế nào các cô không biết à? Những năm nay người tự dâng tận cửa còn ít sao? Có ai lại gần được đâu? Cô ta tưởng mình xinh đẹp là có thể ngoại lệ à?"
"..."
Phó Tẫn Hàn lúc này bước ra khỏi văn phòng chủ tịch.
Nhóm thư ký lập tức im bặt.
"Em đến rồi." Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Anh tự nhiên nhận lấy hộp giữ nhiệt trong tay tôi.
Nắm tay tôi bước vào văn phòng chủ tịch.
Phía sau, nhóm thư ký đứng hình.
Từ khi nào họ từng thấy Phó Tẫn Hàn nói chuyện bằng tông giọng này?
Chứ đừng nói đến việc chủ động nắm tay một người phụ nữ!
15
Chỉ là những món cơm canh đơn giản.
Nhưng Phó Tẫn Hàn lại ăn vô cùng nghiêm túc.
Anh ấy thực sự quá đẹp trai.
Cử chỉ lại tao nhã.
Ngay cả cách ăn uống cũng đặc biệt đẹp mắt.
Lòng tôi khẽ xao động.
"Ăn ngon không?" Tôi ngồi đối diện anh.
Chống cằm nhìn anh.
"Rất ngon."
Anh bị tôi nhìn đến mức hơi không tự nhiên.
Hỏi tôi: "Em có muốn ăn thêm chút gì không?"
"Không cần," tôi lắc đầu, "nhưng em còn muốn ăn thứ khác."
"Là gì?"
Phó Tẫn Hàn đặt đũa xuống.
Lắng nghe nghiêm túc.
Cứ như chỉ cần tôi mở lời, bất kể là gì, anh cũng sẽ lập tức đáp ứng.
Thấy vậy, tôi khẽ nhếch môi.
Nghiêng người về phía trước, thì thầm bên tai anh:
"Em muốn... ăn anh."
16
Vành tai của Phó Tẫn Hàn lại đỏ lên, đỏ đến mức như sắp nhỏ m/áu.
Anh dời ánh mắt, giả vờ cúi đầu tiếp tục ăn cơm, nhưng đôi đũa gắp thức ăn mãi mà không gắp được gì.
Thật thuần tình.
Đúng là nhặt được bảo vật rồi.
Một vị tổng tài lạnh lùng nắm giữ Tập đoàn Phó thị, trong chuyện tình cảm lại ngây ngô như chàng thiếu niên mới yêu, cảm giác tương phản này thật chí mạng.
Ăn xong, anh rửa sạch hộp cơm, cất gọn gàng.
"Sau này đừng nấu nữa."
Sợ tôi hiểu lầm, anh vội bồi thêm một câu: "Sợ em mệt."
"Không mệt, chỉ cần có thể gặp anh, làm gì cũng không mệt."
Tôi nhận lấy hộp cơm, đầu ngón tay vô tình hay cố ý lướt qua ngón tay anh.
Lông mi anh khẽ run lên.
"Vậy em đi trước đây." Tôi đứng dậy, đi về phía cửa.
Anh không giữ tôi lại.
Tôi có chút bực dọc.
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook