Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhớ ra rồi, kiếp trước khi nhà Hồng Vân chuyển đi, con bé đó đã mười mấy tuổi, trạc tuổi thằng con trai thứ năm của cô ta.
Nghe nói họ chuyển lên thành phố, Hồng Vân bắt con bé lấy chồng ở rể, nhưng nó sống ch*t không chịu, là do vợ chồng Hồng Vân ép buộc nó phải kết hôn.
Sau này, con gái bà ta sinh con xong thì phát đi/ên rồi bỏ đi.
Tôi không nhịn được lại nhớ về người đàn bà đã đến nhà mình lúc đó, tuy mặt mũi lấm lem bùn đất, nhưng càng nghĩ càng thấy giống con gái Hồng Vân. Con bé tên là gì nhỉ?
Trở về nhà, nhìn thấy cô con gái mà tôi coi như báu vật đi học mẫu giáo về, lại nằng nặc đòi đi tìm mấy đứa con trai nhà Hồng Vân để chơi.
Nghe nó cứ "anh ơi", "anh ơi" suốt ngày như con gà mái, tôi tức không chịu nổi.
Con gái tôi tốt đẹp thế này, sao có thể gả cho đám con trai nhà Hồng Vân để bị chà đạp được?
Ngay tối hôm đó, tôi bàn với chồng, dù sao cũng tiết kiệm được bao nhiêu tiền, hay là lên thành phố m/ua một căn nhà đi, sau này con cái học hành cũng tiện.
Dù sao bây giờ anh ấy cũng có chút danh tiếng, lên thành phố mở một quầy hàng chẳng phải ki/ếm được nhiều tiền hơn ở quê sao?
Chồng tôi nghe lời tôi, hôm sau liền đưa tôi lên phố.
Chúng tôi xem qua bốn căn nhà, một căn gần trường mẫu giáo, một căn gần trường tiểu học, một căn gần trường cấp hai, một căn gần trường cấp ba, thế là m/ua đ/ứt cả bốn căn.
Dù sao nhà cũng rẻ, lại chẳng phải thành phố lớn gì, một hai vạn là m/ua được một căn rồi.
Chúng tôi tiết kiệm được gần mười vạn, m/ua 4 căn nhà xong vẫn còn dư ba bốn vạn.
Chồng tôi tìm một mặt bằng có phong thủy tốt để m/ua lại, mở một cửa tiệm chuyên xem phong thủy.
Cứ như vậy, chúng tôi một bước trở thành người thành phố, có trong tay mấy căn nhà.
Ban đầu tôi định b/án nhà ở quê đi, nhưng chồng bảo nhà ở quê là gốc rễ của anh ấy, không được bỏ. Vả lại, nhà ở quê cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Vì thế, hộ khẩu của tôi và con gái chuyển lên thành phố, còn hộ khẩu của chồng thì vẫn giữ ở quê.
Đến dịp lễ tết, hoặc khi có người ở quê mời anh ấy xem phong thủy, anh ấy mới về quê ở.
Lúc mới chuyển lên thành phố, cảm thấy rất mới mẻ.
Ở được chưa đầy một năm, tôi lại thấy hơi không quen, vì thành phố chẳng có bạn bè, đóng cửa lại là chẳng có lấy một người để trò chuyện.
Đặc biệt là những dịp lễ tết, trong thành phố lại càng vắng vẻ.
Tuy trước đây tôi và Hồng Vân không cùng quan điểm trong một vài vấn đề, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên trò chuyện. Đôi khi còn ngồi tán gẫu trong làng.
Vì thế, mỗi dịp lễ tết, nghỉ hè, nghỉ đông, tôi đều đưa con gái về quê.
Thế nhưng, con gái tôi thì tôi không cho nó chơi với mấy đứa con trai nhà Hồng Vân.
Giáo viên ở trường cũng dạy bọn trẻ phải biết giữ khoảng cách thích hợp.
Mỗi lần về nhà, con gái tôi đều ngoan ngoãn ngồi trong phòng xem tivi, chẳng đi đâu cả.
Mấy đứa con trai nhà Hồng Vân cũng không chạy sang nhà tôi, chúng đi học ở trấn, cũng có bạn bè, bạn học riêng, không phải ngày nào cũng ở nhà.
Vì vậy, cơ bản là tôi đi tìm Hồng Vân, hoặc tìm mấy người phụ nữ khác trong làng để tán gẫu.
Đứa con trai cả của Hồng Vân 20 tuổi đã kết hôn, mời cả nhà chúng tôi đi uống rư/ợu mừng, còn nhờ chồng tôi quy hoạch lại đất đai cho nhà bà ta.
Vợ chồng Hồng Vân quả thực rất giỏi giang, đất xung quanh nhà họ đều được họ m/ua lại hết, đã dựng lên một tòa nhà nhỏ, nói là để cho con trai cả ở sau khi cưới.
Dù sao cũng có 6 đứa con trai, chắc chắn phải công bằng, nên họ nhờ chồng tôi giúp quy hoạch, chỉnh đốn lại mảnh đất đó để sau này đứa con nào cũng đông con nhiều cháu.
Chồng tôi nói, mảnh đất đó tối đa chỉ chia được bốn phần, không thể chia thêm nữa, nếu không sẽ không tốt cho hậu thế, chi bằng đi tìm một mảnh đất khác ở bên ngoài.
Hơn nữa, tòa nhà họ xây xong lại không hợp với bát tự và phương vị của đứa con cả, là một vị trí mang b/ệnh tật.
Lần này, Hồng Vân không nghe lời chồng tôi, bà ta nói chồng tôi muốn bày vẽ để lấy tiền, giờ chồng tôi giá trị cao như vậy, bà ta không thuê nổi.
Cho dù chồng tôi đã nhiều lần nói sẽ xem miễn phí giúp bà ta, bà ta vẫn không tin.
Sau đó, bà ta làm theo ý mình, chia mảnh đất đó thành 6 phần, mỗi đứa con trai một phần.
Trong tiệc cưới của con trai cả Hồng Vân, sau khi chúng tôi không vui vẻ mà ra về, tôi bảo chồng đừng có chỏ mũi vào phong thủy nhà người ta nữa, làm mọi người không vui, Hồng Vân chắc chắn sẽ không nghe lọt tai đâu.
Chồng tôi bảo sẽ cố gắng.
Kết quả là trong đám cưới của đứa con trai thứ hai, chồng tôi lại mở miệng, nói vị trí nhà của đứa thứ hai cũng không tốt.
Lần này thì Hồng Vân nổi gi/ận thật sự, ch/ửi chồng tôi một trận tơi bời, nói nếu chồng tôi còn dám nói lời gieo rắc sợ hãi, bà ta sẽ khiến anh ấy không thể đứng vững ở quê được nữa.
Từ đó về sau, chồng tôi cuối cùng cũng khôn ra, không nói thêm lời nào nữa, nhưng mỗi lần từ quê trở về, anh ấy đều thở dài thườn thượt.
Anh ấy nói Hồng Vân đã phá hỏng phong thủy mảnh đất đó rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ gặp đại họa.
Nhưng qua hai lần đó, danh tiếng của chồng tôi ở quê cũng bị Hồng Vân hạ thấp xuống không còn giá trị gì, bà ta bảo chồng tôi già rồi, thấy bà ta có con trai nên đố kỵ, suốt ngày nói bậy.
Rõ ràng con trai cả của bà ta làm ông chủ trên phố, thế mà cứ khăng khăng nói đất nhà bà ta không tốt.
Đứa con thứ hai cũng làm đội trưởng bảo vệ, cũng bảo không tốt.
Thế này mà không tốt, thì thế nào mới là tốt?
Người trong làng cũng thấy gia đình Hồng Vân sống rất tốt, đông con nhiều phúc.
Dần dần, mọi người lại bắt đầu có ý kiến với chồng tôi, không muốn gọi anh ấy về quê xem phong thủy nữa, cảm thấy chồng tôi chỉ là kẻ háo danh, có tuổi tí là bắt đầu lú lẫn.
Chồng tôi cũng chẳng bận tâm, vì bây giờ công việc kinh doanh trên phố của anh ấy ngày càng tốt, danh tiếng ngày càng vang xa, về quê xem phong thủy chỉ là vì tình cảm, chứ không phải vì tiền.
Đã người trong làng không gọi thì anh ấy cũng chẳng sao, dù sao cũng chẳng trông mong ki/ếm tiền từ trong làng.
Chương 6
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook