Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Thời trung học, anh mang bữa sáng cho em, lần nào em cũng không ăn.”
Ừm, tôi cứ tưởng là do tên nhóc mũi dãi thầm mến tôi gửi, nên trực tiếp ném vào thùng rác.
“Thời đại học, anh quyết định tỏ tình với em, viết cho em một lá thư tay. Nhưng em không hồi đáp, còn lập tức gói ghém hành lý đi du học.”
Đương nhiên, điều anh không nói là đêm đó mưa tầm tã, anh đã đợi dưới ký túc xá của cô suốt một đêm.
“Tấm bưu thiếp đó là anh viết cho em sao?”
Cố Việt Châu khựng lại, có chút không tin nổi:
“Em không biết sao? Anh đã nói là đưa cho em mà.”
Đến lượt tôi đi/ên cuồ/ng xin lỗi:
“Em cứ tưởng anh tặng cho Lâm Sương, định bụng đi du học về sẽ trả lại cho cô ấy, ai ngờ làm mất rồi. Hơn nữa em không phải vì trốn tránh anh, em đã lên kế hoạch đi du học từ lâu rồi.”
Cố Việt Châu hít một hơi lạnh.
Tôi cẩn thận nhìn anh: “Ừm?”
Trong lúc tôi tưởng anh sắp nổi gi/ận, anh chỉ xoa đầu tôi:
“Không trách em. Là do anh không nói rõ ràng.”
Cố Việt Châu nhớ lại chuyện cũ, giọng điệu bỗng nhiên lạnh đi:
“Lúc đó chẳng phải em từng nói, không muốn gả cho anh, muốn gả cho Thẩm Hoài sao?”
Tôi nói muốn gả cho Thẩm Hoài bao giờ?
Sao tôi không nhớ gì cả?
Tôi lục tìm những mảnh ký ức vụn vỡ, nhưng hoàn toàn không có ấn tượng.
“Năm kết hôn, chúng ta về nhà em ăn Tết, anh tận tai nghe thấy em hỏi mẹ vợ, tại sao không thể gả cho Thẩm Hoài.”
Giọng Cố Việt Châu vô cùng nghiêm túc:
“Anh thừa nhận anh kết hôn với em là có tư tâm. Nhưng lúc đó em đã là vợ anh rồi, anh không muốn buông tay em.”
Nỗi nghi hoặc trong lòng được gỡ bỏ.
Tình cảm giữa tôi và Cố Việt Châu hình như bắt đầu phai nhạt từ sau cái Tết năm đó.
Sau Tết, anh không nói một lời liền đi công tác ở châu Phi, phơi nắng đen sì mới chịu quay về.
“Anh rất nhớ em. Rất muốn gặp em.”
“Nhưng anh lại sợ sau khi gặp mặt, em sẽ đề nghị ly hôn với anh để đến với Thẩm Hoài.”
Không ai biết, trên sa mạc mênh mông, anh đã viết tên cô bao nhiêu lần trên cát.
Trong sa mạc Sahara, có bao nhiêu hạt cát, chính là bấy nhiêu giọt nước mắt anh rơi xuống trong những đêm dài nhớ thương cô.
Anh thích cô hơn mười năm.
Anh thừa nhận, anh hèn hạ, không từ th/ủ đo/ạn.
Khi cô còn đi học, đã có biết bao công tử nhà quý tộc công khai hay ngấm ngầm đến cầu hôn nhà họ Khương.
Anh đứng ở nơi cô không nhìn thấy, luôn đợi cô quay đầu nhìn lại mình.
Thế nhưng, anh không đợi nổi nữa.
Từ khi cô nảy sinh tình cảm thiếu nữ với Thẩm Hoài, anh phát hiện ra sự đố kỵ của mình có thể mạnh đến mức này...
Anh từng cố chấp học piano một thời gian.
Anh học cũng không tệ, nhanh chóng thi đỗ cấp mười.
Nhưng giữa sự cần cù và thiên phú là một khoảng cách mênh mông.
Anh từ bỏ, chuyển sang vùi đầu vào lĩnh vực kinh doanh mà mình giỏi nhất.
Nếu không thể làm người cô sùng bái, vậy thì hãy làm người mang đến cho cô một cuộc sống đủ đầy, vô lo vô nghĩ.
Thế là anh mặc kệ truyền thông thêu dệt,
Với danh nghĩa “thế thân”, giảm bớt gánh nặng và nỗi sợ hãi về hôn nhân trong lòng cô, để cô cam tâm tình nguyện gả cho anh.
Cô đã bước về phía anh bước đầu tiên rồi.
Sao anh có thể cam lòng buông tay?
đ/au khổ, tự trách, né tránh, nhớ nhung, tất cả cứ quấn lấy anh trong mỗi đêm khuya.
Đêm không chợp mắt.
“Có lẽ... anh không nghe thấy phần trước nhỉ?” Dù thấy anh đắm chìm trong hồi ức, tôi cũng thấy xót xa, bèn nói hết ra.
“Ôi chao, lúc đó chẳng phải anh tặng mẹ em một đĩa than phiên bản giới hạn sao? Bà ấy liền nhắc đến việc rất nhớ tiếng đàn của Thẩm Hoài hồi còn ở nhà bên cạnh.”
Tôi liếc nhìn anh một cái, giọng nhỏ dần.
“Thế là em mới trêu bà ấy, sao lúc đó không cho con gả cho Thẩm Hoài, không thì bà ấy có thể nghe đàn mỗi ngày rồi... Đừng đá/nh em!”
Tôi nhanh chóng ôm đầu cúi xuống.
Không ngờ câu nói đùa bâng quơ lúc đó lại gây ra bóng m/a tâm lý lớn đến thế cho tên nhóc này.
Nghĩ theo hướng khác, tại sao anh lại không dám hỏi thẳng tôi chứ?
Chẳng lẽ anh, sợ mất tôi?
Một lúc lâu sau, Cố Việt Châu nâng cằm tôi lên, gương mặt tuấn tú dí sát vào tôi.
Thần sắc trông có vẻ... cực kỳ ngạc nhiên.
“Em không thích Thẩm Hoài?”
“Thích chứ.” Tôi thành thật đáp.
Ánh sáng trong mắt anh lập tức biến mất.
“Thích như anh trai vậy.”
Cố Việt Châu đột nhiên bật cười, ấm áp tựa như ánh nắng mùa đông chiếu rọi lên chú chim nhỏ đang làm tổ.
Đôi mắt sâu thẳm của anh phản chiếu gương mặt tôi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được thứ tình cảm kìm nén dưới vẻ ngoài lạnh lùng kia.
Cố Việt Châu,
Anh ấy thích tôi đúng không?
“Không đúng. Chẳng phải anh sắp kết hôn với Lâm Sương rồi sao?”
Cô ta còn mời tôi đi nữa.
Cố Việt Châu đưa ngón tay dài ra, bóp má tôi đ/au điếng:
“Cho dù anh thực sự kết hôn với Lâm Sương, sao em có thể rộng lượng đến mức đi thử áo cưới cho cô ấy chứ? Phật tổ mà thấy em cũng phải thu nhận em đi phổ độ chúng sinh thôi.”
Tôi tủi thân xoa xoa mặt, lẩm bẩm:
“Chẳng phải là đ/âm sầm vào gốc cây rồi sao.”
Cố Việt Châu cười lạnh, gi/ận dỗi ném điện thoại cho tôi:
“Đúng. Anh sắp kết hôn với cô ấy rồi. Ảnh cưới của chúng tôi đây.”
Trong ảnh là một đôi trai tài gái sắc, nụ cười hạnh phúc viên mãn, người đang ôm Lâm Sương hóa ra là...
Thẩm Hoài??!
9
Hóa ra, từ lâu khi tôi thường kéo Lâm Sương đi nghe Thẩm Hoài diễn tấu, hai người họ đã sớm “ám độ trần thương” (lén lút qua lại) rồi!
Lâm Sương vốn học mỹ thuật giống tôi.
Lúc đó gia đình hy vọng hai người cùng học để có người chăm sóc.
Tôi từng có thời gian rất thích đi cổ vũ Thẩm Hoài.
Vì Cố Việt Châu chê anh ấy đàn khó nghe, tôi gi/ận anh, nên sau đó đã nhờ Lâm Sương đi cùng mình.
Qua lại vài lần, hai người họ bắt đầu tiếp xúc với nhau.
Chương 6
Chương 18
Chương 12
Chương 9
Chương 14
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook