Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17/09/2026 22:27
Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về phía tôi, chờ đợi sự sám hối, chờ đợi sự khuất phục của tôi.
Tôi mới từ từ đứng thẳng dậy, không chút vội vàng.
"Nói xong hết cả rồi chứ?"
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Không đợi họ phản ứng, tôi lấy điện thoại ra.
"Vì mọi người đều ở đây cả, vậy thì cùng nghe một thứ này đi."
Tôi nhấn nút phát.
Trong điện thoại truyền ra đoạn ghi âm cuộc hội thoại giữa Chu Văn Bác và Chu Văn Viễn. Chính là đoạn bị Lý Tú Mai ngắt quãng khi nãy, đoạn mà Chu Văn Viễn tự miệng thừa nhận là do Lý Tú Mai xúi giục hắn tìm thầy cúng.
Giọng nam rõ ràng vang lên, trong căn phòng khách tĩnh mịch, nghe lại càng chói tai.
Gương mặt Chu Văn Viễn "vèo" một cái trở nên trắng bệch.
Lý Tú Mai cũng sững sờ, bà ta không ngờ tôi lại còn giữ một quân bài tẩy.
Trên mặt các bậc bề trên lộ rõ vẻ bối rối và kinh ngạc.
Nhưng đây, chỉ mới là món khai vị.
Tôi tắt đoạn ghi âm, trong ánh mắt nghi hoặc không yên của mọi người, tôi bấm một số điện thoại khác.
"Alo, 110 phải không ạ?"
"Tôi muốn báo án."
"Tôi tố cáo có người nghi ngờ phạm tội l/ừa đ/ảo, địa chỉ tại đường Minh Thái, khu Phúc An, thành phố Thanh Hải, một kẻ tự xưng là thầy cúng Vương B/án Tiên."
"Tôi có bằng chứng chuyển khoản l/ừa đ/ảo ở đây, người chuyển khoản tên là Chu Văn Viễn, là em chồng của tôi."
"Ngoài ra, tôi nghi ngờ đây không chỉ là l/ừa đ/ảo, mà là một vụ cố ý gây thương tích có mưu đồ. Tôi yêu cầu cảnh sát lập án điều tra ngay lập tức."
Giọng tôi bình tĩnh và kiềm chế, truyền đạt rõ ràng từng thông tin cho nhân viên trực tổng đài.
Khi tôi đặt điện thoại xuống, cả căn phòng khách im phăng phắc như tờ.
Lý Tú Mai và Chu Văn Viễn đã mặt c/ắt không còn giọt m/áu, toàn thân r/un r/ẩy như cầy sấy.
Những bậc bề trên vừa rồi còn đang hùng h/ồn chỉ trích, giờ đây đều ngây người, ai nấy há hốc mồm, như thể vừa nhìn thấy một con quái vật không tưởng.
Họ nằm mơ cũng không ngờ tới, cô con dâu vốn dĩ trong mắt họ là kẻ yếu đuối dễ b/ắt n/ạt này, lại dùng cách trực diện và cứng rắn nhất để lật tung cả chiếc bàn.
Kịch gia đình? Phán xét đạo đức?
Tôi trực tiếp nâng tầm chuyện này thành thông báo về một vụ án hình sự.
Mười mấy phút sau, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dưới lầu.
Hai viên cảnh sát mặc đồng phục bước lên.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy đôi chân Lý Tú Mai mềm nhũn, cả người đổ ập xuống sàn.
Cuộc họp phê bình do bà ta khởi xướng đã đi đến hồi kết theo cách mà bà ta chưa từng lường trước được.
07
Sự xuất hiện của cảnh sát như một chậu nước lạnh, dập tắt mọi ngọn lửa ảo tưởng của vở kịch gia đình này.
Đối mặt với sự thẩm vấn của cảnh sát, Chu Văn Viễn nói năng lộn xộn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, rất nhanh đã thừa nhận hành vi nghe theo sự xúi giục của mẹ là Lý Tú Mai, bỏ tiền tìm "thầy cúng".
Cảnh sát lấy lý do "cần hỗ trợ điều tra" để đưa Chu Văn Viễn về đồn.
Lý Tú Mai định lao lên ngăn cản, gào khóc "các đồng chí cảnh sát bắt nhầm người rồi", thì bị một trong những viên cảnh sát nghiêm khắc cảnh cáo: "Cản trở công vụ, hậu quả tự chịu!"
Bà ta lập tức héo hon.
Nhìn xe cảnh sát chở đi đứa con trai quý tử nhất của mình, m/áu trên mặt bà ta rút sạch, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và sợ hãi.
Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh.
Những người thân, bề trên được mời đến xem kịch, từng người một lủi thủi tìm cớ rời đi.
Khi họ đi, không ai còn dám dùng ánh mắt dạy đời đó nhìn tôi nữa, trong ánh mắt ấy chỉ còn lại một cảm xúc phức tạp pha trộn giữa kinh ngạc và kính sợ.
Chu Văn Bác ngồi đờ đẫn trên sofa, như một bức tượng không h/ồn.
Anh ta đã tận mắt chứng kiến sự làm càn của mẹ, sự ng/u xuẩn của em trai, và sự quyết liệt của tôi.
Thế giới quan được xây dựng bấy lâu nay của anh ta, vào chiều nay, đã bị đ/ập nát hoàn toàn.
Tôi không đoái hoài đến anh ta.
đ/au khổ nhất là khi tâm đã ch*t.
Với người đàn ông này, tôi không còn bất kỳ kỳ vọng nào nữa.
Tôi kéo chiếc vali đã thu dọn từ sáng, chuẩn bị rời khỏi nơi ngột ngạt này.
"Gia Ninh..."
Chu Văn Bác cuối cùng cũng hoàn h/ồn sau cú sốc lớn, anh ta lao tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
Lòng bàn tay anh ta lạnh ngắt, giọng khàn đặc không ra hơi.
"Chúng ta... thực sự phải đi đến bước này sao?"
Tôi dừng bước, quay đầu lại, lặng lẽ nhìn anh ta.
Nhìn gương mặt đầy đ/au khổ và mông lung ấy.
"Từ khoảnh khắc mẹ anh bưng bát cháo xoài đó đến trước mặt tôi, thì số phận đã định rồi."
Trong giọng tôi không có h/ận th/ù, chỉ có sự tĩnh lặng như mặt nước ch*t.
"Chu Văn Bác, buông tay đi."
"Buông tha cho tôi, cũng là buông tha cho chính anh."
Anh ta lại siết ch/ặt cổ tay tôi hơn, mắt đầy tia m/áu, như một kẻ sắp ch*t đuối đang bám lấy khúc gỗ cuối cùng.
"Không... anh không đồng ý ly hôn!"
"Gia Ninh, anh biết sai rồi, anh thực sự biết sai rồi! Em cho anh một cơ hội nữa đi!"
"Em bắt anh làm gì cũng được!"
Làm gì cũng được?
Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy thật mỉa mai.
"Thứ tôi muốn, anh không cho được."
Tôi nói với anh ta: "Tôi không chỉ ly hôn. Tôi còn kiện họ nữa."
"Kiện Lý Tú Mai cố ý gây thương tích, kiện Chu Văn Viễn đồng lõa."
"Tôi còn phải lấy lại toàn bộ tài sản trước hôn nhân của mình, và cả quỹ giáo dục mà nhà các người từng hứa cho U U."
"Một xu, cũng không được thiếu."
Lời tôi nói như một con d/ao sắc bén, c/ắt đ/ứt hoàn toàn chút ảo tưởng cuối cùng của anh ta.
Đúng lúc này, Lý Tú Mai sau khi bị cảnh sát giáo dục một trận rồi thả về, như một cơn gió lao vào.
Rõ ràng là bà ta chẳng được lợi lộc gì ở đồn cảnh sát, bụng đầy oán khí và hoảng lo/ạn, giờ đây tất cả hóa thành lòng th/ù h/ận đối với tôi.
Bà ta nghe thấy tôi muốn ly hôn, còn muốn chia tài sản, cả người hoàn toàn phát đi/ên.
"Thẩm Gia Ninh, đồ tiện nhân nhà mày! Mày đừng hòng!"
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Chương 11
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook