Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cố Uyển hiện đang là giáo viên cùng trường với tôi.
Vương Mỹ Phương luôn rất yêu quý Cố Uyển, ngày trước khi Cố Uyển và Hứa Hướng Tiền vì tuổi trẻ bồng bột mà chia tay, Vương Mỹ Phương đã vô cùng tiếc nuối.
Giờ đây Cố Uyển đã quay lại, thường xuyên đến nhà tôi thăm hỏi Vương Mỹ Phương.
Cố Uyển dẻo miệng, tuy không làm việc gì nhưng lại cung cấp giá trị cảm xúc rất đầy đủ.
Vương Mỹ Phương được cô ta dỗ dành đến mức vui sướng tột độ.
Tôi ở trong cái nhà này, mang danh nghĩa con dâu, làm việc của bảo mẫu, nhưng thứ nhận lại chỉ là sự kh/inh miệt từ tận đáy lòng của hai mẹ con họ.
Cơm canh nấu không hợp khẩu vị, nhà cửa quét dọn không đủ sạch, đối nhân xử thế thiếu chút khéo léo...
Vương Mỹ Phương càng nhìn tôi càng thấy chướng mắt.
Ngược lại, Cố Uyển dịu dàng chu đáo, bà ta h/ận không thể coi Cố Uyển như con gái ruột mà đối đãi, thường xuyên đến trường mang đồ ăn thức uống cho cô ta.
Có vài lần tôi bắt gặp, bà ta còn nói tôi ở nhà ăn sung mặc sướng, không giống như Cố Uyển, một cô gái từ phương xa đến đây, cô đơn lẻ bóng không ai chăm sóc.
"Dù Lâm Y Lăng có đồng ý ly hôn thì sau này vẫn phải tái hôn, Uyển Uyển phải làm sao bây giờ?"
"Ban đầu định ly hôn giả, làm xong giấy ly hôn để nó ra đi tay trắng, giờ con tiện nhân này khôn ra rồi, chỉ có thể đi từng bước tính từng bước. Dù sao ba đứa con trai của nó vẫn nằm trong tay chúng ta, không sợ nó có ý đồ khác."
"Mẹ, nó không thể lừa lấy tiền của chúng ta rồi không quay lại chứ?"
"Nó dám sao, ba đứa con trai ở trong tay chúng ta, con bảo nó đi hướng Đông, nó tuyệt đối không dám đi hướng Tây."
【Đúng thế thật, sau này Lâm Y Lăng quay về, Vương Mỹ Phương suốt ngày buông lời cay nghiệt với cô ấy, Hứa Hướng Tiền cũng thao túng tâm lý (PUA) khiến cô ấy thực sự cảm thấy mình đã phạm phải sai lầm tày đình.】
【Tôi mà là nữ phụ thì tôi đã không đồng ý, giờ xem cô ấy thu xếp thế nào.】
Chà chà, Cố Uyển vậy mà cũng mang th/ai.
Vậy thì cứ ra tay từ cô ta trước, dù sao ở cơ quan như chúng tôi, cuộc sống bình lặng đôi khi cũng hơi khó chịu, thứ truyền đi nhanh nhất chính là những lời đồn đại.
3
Ngày hôm sau.
"Cô Cố, không phải cô đang mang th/ai đấy chứ?" Tôi cố tình hỏi một cách khoa trương.
Tôi thấy động tác của mấy giáo viên khác trong văn phòng lập tức dừng lại, tai ai nấy đều dỏng lên.
Cười ch*t mất, dù sao Cố Uyển vẫn luôn đóng vai đóa hoa nhỏ thanh thuần trong trường, có mấy thầy giáo còn muốn giới thiệu đối tượng cho cô ta.
Đáng tiếc, chàng hoàng tử lọt vào mắt xanh của cô ta đã kết hôn mất rồi.
Sắc mặt Cố Uyển trắng bệch, "Cô Lâm, cô nói bậy bạ gì thế!"
"Tôi đâu có nói bậy, cô cũng biết tôi sinh ba đứa con trai rồi, chuyện này tôi có kinh nghiệm. Tôi nhìn là biết ngay," tôi cố tình làm ra vẻ bí hiểm, "Huống hồ, tôi đều thấy cả rồi."
"Tin vui như vậy sao cô Cố lại còn giấu giếm, nói ra để mọi người cùng chung vui đi chứ!"
Cố Uyển chột dạ, nghĩ đi nghĩ lại thấy dường như không có sơ hở gì, liền tỏ vẻ đường hoàng, "Cô đang tung tin đồn nhảm!"
"Tôi vừa đến ký túc xá tìm cô, chìa khóa rơi trên mặt đất. Lúc nhặt chìa khóa, tôi phát hiện trong thùng rác cạnh giường cô có một tờ phiếu xét nghiệm bị x/é nát, tôi rảnh rỗi không có việc gì làm nên đã ghép lại thử."
【Trời ơi, nữ phụ này mọc n/ão rồi à?】
【Cười ch*t, đi ghép phiếu xét nghiệm trong ký túc xá người ta kìa.】
【Haha, sao nữ phụ càng lúc càng đi/ên thế này?】
Tôi cầm trong tay một nắm vụn giấy.
"Cô trả lại cho tôi, trả phiếu xét nghiệm lại cho tôi!" Cố Uyển đã không nhớ nổi mình rốt cuộc để tờ phiếu ở đâu, chỉ một lòng muốn cư/ớp lại tờ giấy.
"Cô Cố, đùa cô chút thôi, làm gì có tờ phiếu xét nghiệm nào. Sao cô phản ứng dữ dội thế, chẳng lẽ cô thực sự..."
Tôi như vừa phát hiện ra bí mật động trời gì đó, vội bịt miệng lại, hoảng hốt nhìn cô ta.
Cố Uyển tức đến mức môi run bần bật.
Tôi vội vàng rời khỏi hiện trường vụ án, tìm một chỗ không người để cười cho thỏa thích.
【6】
【Nam chính đang trên đường tới gi*t người diệt khẩu rồi.】
Mười phút sau, tôi vừa cười xong quay lại văn phòng thì Hứa Hướng Tiền đã xông tới.
"Lâm Y Lăng, cô đang làm gì thế? Tại sao cô lại vu khống Uyển Uyển là mang th/ai?" Hứa Hướng Tiền đã tức đến mất khôn, cái miệng như bôi th/uốc nhuận tràng, chẳng màng đến việc văn phòng đang có người mà quát tháo ầm ĩ.
"Tôi chỉ đùa một chút thôi, không đến mức đó chứ cô Cố, còn gọi cả chồng tôi đến làm chỗ dựa cho cô nữa. Chồng tôi ở cơ quan bận rộn lắm, hôm nay trời mưa tôi bảo anh ấy đưa dù mà anh ấy còn không có thời gian, thật không ngờ anh ấy lại rảnh rỗi chạy đến đây được."
Trong văn phòng dù sao cũng có người khác, câu nói khiến cả hai đỏ mặt tía tai, "Anh coi Cố Uyển như em gái, cô đừng có mang mấy suy nghĩ đê tiện đó ra ngoài."
"Xin lỗi, xin lỗi Uyển Uyển đi!"
"Xin lỗi cô Cố, tôi không nên nói cô mang th/ai, cô căn bản không có th/ai. Tôi quên mất, cô còn chưa kết hôn mà." Tôi xin lỗi một cách cực kỳ dứt khoát.
"Cô..."
"Tôi sao thế, chẳng phải tôi đang xin lỗi cô sao cô Cố? Được chưa, chồng?"
【Xin lỗi tích cực, kiên quyết không sửa. Hahaha】
【Nữ phụ biết co biết duỗi, còn biết nói mỉa mai, tôi thích.】
Các giáo viên khác trong văn phòng cũng nhận ra có điều bất thường, hơi ngượng ngùng một chút, nhưng lại không nỡ bỏ lỡ miếng dưa lớn này, giả vờ như rất bận rộn, bàn phím gõ nhanh đến mức suýt tóe lửa, chắc là đang bận chia sẻ với những giáo viên không thể vào xem trực tiếp.
Ngoài cửa văn phòng, còn có mấy người đang loanh quanh giả vờ suy nghĩ vấn đề.
Rất tốt, công việc của Cố Uyển sắp tiêu tùng rồi.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc, phó hiệu trưởng đã gọi Cố Uyển lên nói chuyện.
Cụ thể nói gì thì không rõ, chỉ biết Cố Uyển đỏ hoe mắt đi ra từ phòng hiệu trưởng, thu dọn đồ đạc rồi rời đi luôn.
【Hiệu trưởng bảo cô ta đi kiểm tra để thanh minh cho bản thân, cô ta làm sao dám chứ, hiệu trưởng nhìn cái là hiểu ngay.】
【Phải nói là, làm trong biên chế vẫn dễ bị nắm thóp hơn.】
【Nam chính sắp không đợi nổi nữa rồi.】
【Nữ chính mất việc rồi, sau này càng phải bám ch/ặt lấy nam chính.】
Quả nhiên, ngày Cố Uyển nghỉ việc, "Ngày mai đi làm giấy chứng nhận đi."
"Thỏa thuận đã ký xong rồi chứ?"
Chương 6
Chương 16
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook