Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đó là Diêu Tri Tri.
Trưởng phòng Tống vội vàng nói: "Vâng, tôi sẽ gọi cô ta về ngay, cậu yên tâm."
Tôi siết ch/ặt điện thoại, đầu óc ong ong.
Đầu dây bên kia, Trưởng phòng Tống sau khi trả lời xong lại quát m/ắng tôi: "Cô tưởng mình là ai? Chuyện từ chức để sau hãy nói, bây giờ mau quay lại công ty ngay, lát nữa có tiệc chào mừng Trưởng phòng Diêu, đừng có mà gây chuyện."
"Ông quen Diêu Tri Tri sao?"
Trưởng phòng Tống khựng lại, cười khẩy: "Sao, nhận ra rồi à?"
"Diêu Tri Tri, Trưởng phòng Diêu, sếp bà của công ty, là em họ tôi."
"Thôi thì nói thẳng với cô luôn, Chung Tình, cô biết tại sao mình luôn nằm dưới quyền tôi, ký được bao nhiêu hợp đồng, nhưng người ki/ếm được nhiều tiền hơn lại là tôi không?"
"Biết tại sao đơn xin thăng chức của cô lại bị Bùi tổng từ chối không?"
"Tại sao..."
Ngay cả khi đã đoán ra, tôi vẫn như tự hànhz hạz mình mà hỏi.
Trưởng phòng Tống cười lớn.
"Đương nhiên là vì Tri Tri từ nhỏ đã thân thiết với tôi, nên sau khi cô ấy ra nước ngoài đã đặc biệt nhờ Bùi tổng chăm sóc tôi đấy."
"Mấy năm nay cô muốn đi không được, muốn thăng tiến cũng không xong, cô thật sự tưởng Bùi tổng vì công ty à? Nhảm nhí!"
"Anh ta làm vậy là vì em họ Tri Tri của tôi thôi, cô ấy à, chẳng qua chỉ là công cụ để anh ta lấy lòng em họ tôi mà thôi."
"Chung Tình, đến nước này rồi tôi cũng chẳng giấu cô nữa, cô muốn thay thế vị trí của tôi là không thể nào. Một là ngoan ngoãn làm một nhân viên ki/ếm ra tiền, tôi ăn th!t cũng sẽ chia cho cô chút nước dùng."
"Hai là cô cút khỏi công ty, nhưng tôi đảm bảo, có em họ tôi ở đây, chỉ cần Bùi tổng lên tiếng một câu, ở Bắc Thành này cô chắc chắn không tìm được việc làm."
"Vì thế, nếu cô biết điều thì ngoan ngoãn quay lại công..."
Tôi cúp máy.
Tài xế hỏi tôi: "Cô Chung, còn đi không ạ?"
"Cô Chung?"
"Đi."
Hít sâu một hơi, tôi xoa dịu cơn đ/au nhói nơi lồng ngựk.
Khẽ nói: "Đổi địa điểm thôi, phiền anh."
Tôi đổi địa điểm từ căn hộ đã định thuê sang kho hàng của nhà một người bạn.
Sau khi để đồ đạc xong, tôi chỉ thu dọn một chiếc vali nhỏ.
Đặt vé máy bay đi Nam Thành.
Sau đó tôi đến văn phòng luật sư.
Một tiếng sau, cầm đơn ly hôn đến công ty tìm Bùi Nam Châu.
Cùng với lá đơn từ chức đã in sẵn, tôi giao hết cho anh.
09
Bùi Nam Châu đang nói chuyện với vài quản lý cấp trung.
Diêu Tri Tri ngồi bên cạnh anh, đang chăm chú lắng nghe.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức những người khác trong văn phòng đều ngượng ngùng không dám ngẩng đầu.
Bùi Nam Châu ngước mắt lên, nhìn thấy là tôi, anh theo bản năng hơi nghiêng người.
Diêu Tri Tri kêu "Ái chà" một tiếng.
Trách móc: "Anh đừng cử động lung tung chứ."
Bùi Nam Châu không đáp, chỉ hỏi tôi:
"Sao lại quay lại rồi? Không phải bảo em về nhà nghỉ ngơi sao?"
Tôi bình thản nói: "Trưởng phòng Tống gọi điện bảo tôi về bổ sung đơn xin nghỉ phép."
"Còn hai dự án cần anh ký tên, ký xong tôi đi ngay."
Bùi Nam Châu đưa tay nhận lấy, thậm chí chẳng thèm nhìn.
Ánh mắt vẫn dán ch/ặt vào tôi.
"Đúng lúc lắm, anh vừa nghĩ lại, buổi lễ chào mừng lát nữa em cứ có mặt thì tốt hơn, anh có việc muốn thông báo."
Sắc mặt anh đột nhiên trở nên dịu dàng.
Khẽ nói: "Em buồn ngủ thì vào phòng nghỉ của anh ngủ một lát đi, lát nữa đến giờ làm lễ anh sẽ gọi em."
Sắc mặt Diêu Tri Tri lập tức trở nên khó coi.
"Nam Châu, nhân viên buồn ngủ sao có thể vào phòng nghỉ của anh được, trông ra thể thống gì, em thấy cứ để cô ấy về nhà đi."
Cô ta quay sang nhìn tôi: "Tình Tình, lâu rồi không gặp, có dịp chị mời em đi ăn riêng trò chuyện nhé, em về trước đi."
Tôi nhếch môi.
Không đáp lại lời của hai người.
Chỉ nói: "Bùi tổng ký trước đi, tôi phải đi tìm Trưởng phòng Tống trả lời, ông ấy đang đợi đấy."
Bùi Nam Châu cau mày, dường như vẫn luôn quan sát sắc mặt tôi.
Tay vẫn làm theo hướng dẫn của tôi, ký tên vào ba bản tài liệu.
Thấy tôi quay người rời đi.
Anh lại nói: "Chung Tình, lát nữa gặp."
Bước chân tôi khựng lại.
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của những người khác trong văn phòng.
Tôi không quay đầu, cứ thế rời đi.
Trên đường ra sân bay, tôi thực hiện hai cuộc gọi.
Một cuộc gọi cho người đồng nghiệp thân thiết.
Tôi nhờ cô ấy giúp thu dọn đồ đạc, giao lá đơn từ chức đã ký cho bộ phận nhân sự.
Cuộc gọi thứ hai cho luật sư.
Nói rằng đơn ly hôn đã ký đã cho người gửi đến văn phòng luật sư, nhờ anh ấy kiểm tra giúp.
Sau đó chuyện ly hôn đành nhờ anh ấy cả.
Hai tiếng sau, máy bay cất cánh.
Trước khi lên máy bay, Bùi Nam Châu gọi cho tôi, tôi không nghe.
Anh lại nhắn tin.
Tôi không xem, xóa luôn.
Sau đó, người đồng nghiệp vốn không trả lời tin nhắn của tôi đột nhiên gửi cho tôi một đoạn video.
Rồi gửi thêm một tin nhắn.
『Tình Tình, chuyện gì thế này! Bùi tổng nói anh ấy đã kết hôn với cậu rồi, thật hay giả vậy?』
Tôi nhíu mày mở video.
Phát hiện đó chính là cảnh Bùi Nam Châu tuyên bố đã kết hôn tại buổi tiệc chào mừng của Diêu Tri Tri, và nói vợ anh ấy chính là tôi.
Đồng nghiệp lại gửi tin nhắn.
『Còn nữa, vừa nãy họp xong đi ra, lúc tớ gửi tin nhắn cho cậu thì Bùi tổng đi theo sau, anh ấy thấy lá đơn từ chức trên bàn cậu rồi!』
『Ôi chao cái sắc mặt đó cậu không thấy đâu, đúng rồi, đồ đạc của cậu tớ tạm thời thu vào thùng rồi, lúc nào rảnh qua lấy nhé.』
Qua vài giây.
『Anh ấy x/é đơn từ chức rồi! Chuồn thôi, tớ không ở lại đây làm bia đỡ đạn cho anh ta đâu.』
Đứng lặng hồi lâu, tôi trả lời.
『Phiền cậu rồi, chuyện khác đợi khi nào tớ qua lấy đồ rồi nói tiếp.』
10
Máy bay cất cánh.
Khi hạ cánh xuống Nam Thành, lòng tôi ngổn ngang trăm mối.
Đây là nơi tôi học đại học, cũng là nơi tôi làm công việc đầu tiên.
Năm đó vì muốn phát triển tốt hơn nên mới đến Bắc Thành.
Ở đó, tôi gặp Bùi Nam Châu.
Tôi từng nghĩ đó là ân huệ mà ông trời ban tặng.
Chương 8
9
9
Chương 6
Chương 16
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook