Thiên Hạ Đệ Nhất Hảo: Hậu Truyện Hoàn Chỉnh

Đúng là đồ ng/u xuẩn, chẳng xứng với A Thư chút nào!

Nhưng cũng không thể trách A Thư, ai mà chẳng có lúc mê muội làm ra chuyện ngốc nghếch cơ chứ?

Ta chỉ xót nàng chịu khổ chịu tội, còn lại mọi thứ ta đều sẽ gánh vác cho nàng.

"Đồ ng/u!"

Thôi Đường mấy năm nay chiều chuộng ta đến mức ta không biết trời cao đất dày là gì, càng ngày càng kiêu ngạo, chẳng biết nhẫn nhịn là gì, nên trong lòng nghĩ gì là lập tức buột miệng nói ra ngay.

"Gi*t người thì đầu lìa khỏi cổ, sao ngươi có thể nhục mạ ta như vậy?"

Ngụy Trường Tấn cúi gằm mặt nói.

"Nói thêm một câu với kẻ ng/u xuẩn ta cũng sợ giảm thọ. Lý đại nhân, có cho phép ta truyền nhân chứng không?"

Ta nói với Thượng thư lệnh.

"Cho phép!"

"Đi đến cổng cung truyền lời cho Thập Cửu Lang, bảo chàng đưa đám người kia vào đây."

Ta dặn dò nội thị.

Trong lúc chờ đợi, nội thị bưng trà bánh tới, ta đúng là đang khát, uống vài ngụm nước ấm, lại muốn đi vệ sinh.

Sau một hồi loay hoay thì Thôi Kính áp giải một chuỗi người đi vào.

Không hề nói quá, đúng là dùng dây thừng xâu thành một chuỗi mà đưa vào.

12

Thôi Kính quăng đám người xuống đất, bước một bước tới trước mặt ta, cúi đầu chỉnh lại tấm áo choàng trên người ta, quấn ch/ặt thêm chút nữa.

"Khụ khụ khụ..."

Đám người ho sặc sụa.

"Các vị đại nhân bị cảm lạnh sao? Dạo này sương xuống nhiều, nên mặc thêm áo mới phải."

Ta mỉm cười hỏi.

"Quay lại chuyện chính, trước hết truyền Diêu Quang và lão phu nhân phủ Hầu vào!"

Người đều đang quỳ trước mắt.

Đều là những người đã có tuổi, không biết dọc đường đi thế nào, tóc của mẫu thân Ngụy Trường Tấn vẫn còn khá chỉnh tề, gương mặt cũng tái nhợt như con trai bà ta, th!t trên má không còn săn chắc như hôm qua, lỏng lẻo chảy xuống, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi nhìn chằm chằm vào con trai mình, toát lên sự mệt mỏi và hoảng lo/ạn.

Diêu Quang vẫn mặc quan phục, gương mặt g/ầy dài, đôi mắt tinh ranh, ngay cả vài sợi râu dưới cằm cũng toát lên vẻ thế tục.

"Ta là quan triều đình, cũng là cha của người bị hại, Phò mã trói ta như thế này e là không thỏa đáng nhỉ?"

Diêu Quang ngược lại không hề h/oảng s/ợ.

"Diêu đại nhân đừng hoảng, rất nhanh sẽ thỏa đáng thôi. Vì là nhân chứng do ta triệu tập, Lý đại nhân, để ta hỏi có được không?"

"Điện hạ, mời người cứ hỏi."

Ta đ/au lưng, ngồi không thoải mái, nhích nhích cái mông, lập tức có nội thị lấy đệm tựa đặt sau lưng ta.

"Vậy ta xin hỏi Diêu đại nhân và lão phu nhân trước, Ngụy Trường Tấn cưới Diêu Châu vào ngày tháng năm nào? Sính lễ, hôn thú ở đâu? Người mai mối là ai? Tổ chức tiệc rư/ợu ở đâu, khách khứa là những ai?"

Ta và Diêu Quang nhìn nhau, mím môi cười.

Ánh mắt ông ta lóe lên, cụp mắt xuống.

"Diêu Châu tình sâu nghĩa nặng với con trai ta, U Đô ai mà không biết? Nó vì con trai ta mà què một bên chân, con trai ta là người có tình có nghĩa, hứa cho nó vị trí bình thê, sớm muộn gì cũng để nó vào cửa nhà họ Ngụy."

Lão phu nhân nhà họ Ngụy có lẽ nhớ đến đứa trẻ trong bụng Diêu Châu, nhìn ta đầy c/ăm h/ận.

"Ý của lão phu nhân là Diêu Châu vẫn chưa thành hôn với con trai bà sao? Vậy Ngụy tướng quân kiện ta s/át h/ại vợ hắn, khiến một x/ác hai mạng, thì lấy đâu ra căn cứ?"

Ta cụp mắt, ánh nhìn đ/è nặng lên người Ngụy Trường Tấn.

Vai hắn chùng xuống, không nói lời nào.

"Diêu Châu biết Ngụy Trường Tấn tử trận sa trường liền nhảy lầu t/ự v*n, ai cũng nói nàng ta có tình có nghĩa. Ta xin hỏi Ngụy đại nhân, Diêu Châu nảy sinh tình cảm với ngươi từ lúc nào, ở đâu? Là trước khi cưới A Thư hay sau khi cưới A Thư? Nàng ta yêu ngươi sâu đậm như vậy, nếu ngươi có ý với nàng ta, sao không nói rõ với A Thư?

Diêu Châu đã muốn t/ự v*n, sao không tr/eo c/ổ hay uống th/uốc đ/ộc, lại cứ phải chạy lên lầu thành đông đúc người qua lại để làm ầm ĩ? Ngụy Trường Tấn, ngươi nói xem tất cả là vì sao?"

Theo câu hỏi của ta, đầu Ngụy Trường Tấn càng cúi thấp, vai cũng dần co lại, cả người như nhỏ đi một vòng.

Diêu Quang không dám nhìn thẳng vào ta nữa, khẽ cúi đầu xuống.

"Phì!"

Ta cười lạnh một tiếng.

"Ta lại hỏi ngươi, ngươi và Diêu Châu không mai không sính mà dám tư thông, thậm chí Diêu Châu còn đường hoàng sống ở phủ Ngụy, đây là tính sao đây? Nếu để ta nói, chính là các ngươi thấy A Thư tính tình mềm yếu, ngươi muốn cưới bình thê, nàng không chịu, nên ngươi dùng cách này để nhục mạ, ép buộc nàng phải không?

Sao ngươi dám làm thế? Cả nhà họ Ngụy các ngươi thấy nàng không người thân thích, chịu ấm ức không nơi giãi bày đúng không? Nhưng ngươi chắc đã quên, nàng là từ phủ của ta gả đi, vậy nàng chính là người của ta. Ta chỉ rời khỏi U Đô thôi, chứ không phải đã ch*t.

Tính tình A Thư mềm yếu, lại không muốn làm phiền ta nên mới nhẫn nhịn các ngươi, nhưng các ngươi lại muốn gi*t nàng, bảo nàng nhẫn nhịn thế nào đây?"

Ta đứng dậy, sải bước tới trước mặt Ngụy Trường Tấn, vung chân đ/á mạnh vào vai hắn, hắn ngã lăn xuống đất, nhìn ta đầy vẻ không tin nổi, giây lát sau, gan mật như vỡ vụn.

13

"Nào, ngươi nói xem, Diêu Châu đã hạ th/uốc A Thư như thế nào?"

Ta quát hỏi lão bà đang r/un r/ẩy, sắp ngất xỉu trên mặt đất.

Bà ta vốn là tâm phúc của A Thư, lúc A Thư nằm liệt giường, chính bà ta là người hầu hạ sắc th/uốc.

Lão bà co vai lại, dập đầu liên hồi xuống đất, dù trán đã chảy m/áu cũng không dừng.

"Là lão nô phụ lòng thiếu quân, vì mấy thỏi vàng mà mờ mắt m/ù tâm. đ/ộc phụ kia bảo lão nô cứ ba ngày một lần bỏ th/uốc vào th/uốc của thiếu quân, nói là th/uốc không ch*t người lão nô mới chịu..."

Nói xong bà ta trợn mắt ngất lịm đi.

"Thái y lệnh, ông nói xem A Thư trúng đ/ộc gì, có nguy hiểm đến tính mạng không?"

"đ/ộc là thạch tín, tuy dùng liều lượng nhỏ, nhưng nếu thời gian dài, cũng có thể lấy mạng."

Thái y lệnh nói xong lại chắp tay lui về.

"Không biết chuyện này Diêu đại nhân và lão phu nhân có biết không? Ngụy Trường Tấn, còn ngươi thì sao?"

Gió thu mang theo những hạt mưa nhỏ rơi xuống, ngoài điện Nhân Hòa yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Trên đỉnh đầu xuất hiện một chiếc ô giấy dầu, người che ô cau mày mím môi, vẻ không vui lắm.

"Mưa rồi."

Danh sách chương

4 chương
17/09/2026 17:25
0
17/09/2026 22:49
0
17/09/2026 22:48
0
17/09/2026 22:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu