Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tống Chiếu xuất thân từ dòng dõi trâm anh thế phiệt, coi trọng nhất là chừng mực.
Khúc thủy lưu thương.
Tôi gọi chàng hai tiếng, chàng đều mắt không liếc, chân không dừng mà lướt qua.
Chỉ vì nam chưa cưới nữ chưa gả, sợ làm liên lụy đến thanh danh của tôi.
Khó tìm được chim nhạn làm sính lễ, tôi lặng lẽ bảo chàng dùng ngỗng thay thế.
Chàng lại lạnh mặt:
"Nhạn là nhạn, ngỗng là ngỗng. Chỉ hươu bảo ngựa chính là làm lo/ạn chừng mực."
Vì thế hôn kỳ cứ kéo dài mãi, tôi cũng chỉ coi chàng là bậc quân tử đoan chính.
Cho đến khi người em thứ s/ay rư/ợu, nhắc lại chuyện cũ.
Tôi mới biết, ba năm trước em ấy bị kẻ x/ấu bắt đi.
Tống Chiếu từng tìm em ấy, muốn mạo nhận mình là kẻ x/ấu kia để trả lại sự trong sạch cho em ấy.
"Huynh ấy nói, chỉ cần muội gật đầu."
"Dù có phải từ bỏ cả công danh, huynh ấy cũng nguyện ý."
Em thứ cười trong nước mắt.
"Nhưng muội làm sao gánh nổi ân tình này của huynh ấy?"
Đêm đó, tôi trằn trọc không sao chợp mắt.
Ai ngờ hôm sau liền nhận được thư gấp từ Hữu Dương.
Biểu ca của tôi, người mười sáu tuổi đã cầm quân xuất chinh, muốn dùng quân công để cưới tôi.
"Cô mẫu lần này thực sự không ngăn nổi, nghĩ đến tấm chân tình của nó đối với con..."
01
Chỉ vài dòng vội vã.
Chưa kịp suy nghĩ kỹ càng, đã có tiểu nha hoàn gõ cửa, nói phụ thân gọi tôi đến tiền sảnh.
Tôi đặt lá thư xuống, vừa bước qua cửa nguyệt môn, bước chân liền khựng lại.
Dưới hành lang, trước thềm nhà.
Những chiếc rương lớn nhỏ chồng chất từ trong ra ngoài, thắt dải lụa đỏ, quấn chỉ vàng.
"Đây đều là những thứ biểu thiếu gia đã chuẩn bị."
Lục Hòa đi theo sau tôi, khẽ giải thích.
"Trời chưa sáng đã đưa đến rồi, còn dặn không được làm phiền tiểu thư nghỉ ngơi nữa chứ."
Lòng tôi chấn động.
Tần Yến Thanh lại đến sớm hơn cả thư sao?
Tuy trong thư, dì đã báo tin biểu ca sắp đến cầu hôn.
Nhưng tôi không ngờ trận thế lại lớn đến mức này.
Chưa kể những chiếc rương ngoài sân, khi đến tiền sảnh, danh sách lễ vật còn trải dài từ trên bàn đến tận ngưỡng cửa.
Chỉ cần liếc nhìn qua, cũng đủ thấy tâm ý của người ấy.
Người nọ quay lưng về phía tôi, dáng người huyền y cao lớn, anh khí ngời ngời.
Chàng đang bàn luận về chuyện cũ nơi biên ải, giọng nói sang sảng, khiến phụ thân phải trầm trồ không ngớt.
Tôi nhìn chàng một lúc, mới khẽ cúi người hành lễ:
"Biểu ca đến rồi."
"A Phù."
Tần Yến Thanh quay đầu lại, đôi mắt đào hoa chứa chan ý cười.
"Mau nhìn xem ta mang gì cho nàng này?"
Chàng như dâng bảo vật, bưng ra một túi đông châu.
Lại gần nhìn kỹ, viên nào viên nấy đều sáng bóng, tròn trịa, không một chút tạp chất.
Kim Lăng tuy gần biển, nhưng đông châu phẩm chất như thế này cũng hiếm gặp, huống chi là gom được cả một túi lớn thế này.
Tôi mím môi, không đưa tay nhận:
"Biểu ca, thế này có phải quá quý giá rồi không..."
"Không quý giá đâu, những thứ đó ta đã chia cho người khác rồi."
Chàng đặt túi gấm lên chiếc bàn bên cạnh, vô cùng thản nhiên.
"A Phù đương nhiên phải dùng những gì tốt nhất."
Chàng dừng lại một chút, ánh mắt rơi thẳng trên gương mặt tôi.
"Hôn sự cũng vậy."
Trong sảnh lặng đi một lúc.
Tôi quay mặt đi, cảm thấy nóng bừng cả tai.
Người này thật là ăn nói không kiêng nể, ngay cả trước mặt phụ thân cũng dám nói càn.
Quả nhiên, phụ thân không biết chuyện gì đang xảy ra, vuốt vuốt râu:
"Ý của con là..."
"Cữu phụ, người tốt nhất đương nhiên là con rồi."
Tần Yến Thanh nhướng mày, vẻ mặt vô lại ấy lại mang theo vài phần chân thành.
"Con đã tích góp đủ quân công, Thánh thượng đã ban cho con một đạo chỉ dụ. Nếu A Phù không đồng ý..."
Chàng nhìn xa xăm, rồi lại ấp úng nói thêm một câu.
"Thì cũng không được đâu."
Phụ thân cuối cùng cũng bật cười, trong tiếng cười là sự hài lòng lộ rõ.
Ông vốn gh/ét đám văn nhân hủ lậu, đối với Tống Chiếu cũng chẳng mấy ưa thích.
Nhưng dù sao tôi cũng là con gái ông, ông có hài lòng với Tần Yến Thanh đến đâu, vẫn phải cân nhắc cảm nhận của tôi.
Thấy ông trầm ngâm một lát, lời đến cửa miệng lại đổi hướng:
"A Phù, con thấy thế nào?"
Tần Yến Thanh cũng nhìn sang, đôi mắt đào hoa chớp chớp không rời.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ vô cùng khó xử.
Dù sao tôi và Tống Chiếu cũng có tình cảm nhiều năm.
Cho dù biểu ca có tốt đến mấy, tôi cũng nên giữ lòng sắt đ/á không đổi thay.
Nhưng đêm qua trằn trọc không ngủ được, tôi bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện.
Tống Chiếu đối với tôi chu đáo, nhưng cũng đối với Chúc Nguyệt tỉ mỉ dịu dàng.
Chàng khen tiếng đàn của tôi hay, quay đầu lại liền tán thưởng trà của Chúc Nguyệt pha khéo.
Hóa ra người có tình cảm nhiều năm với Tống Chiếu, chưa bao giờ chỉ có mình tôi.
Chút tốt đẹp mà tôi trân trọng, chẳng qua chỉ là phần mà chàng tiện tay chia ra khi đang đặt tâm tư lên người Chúc Nguyệt.
Thứ cô ta không cần, mới đến lượt tôi.
Nếu thực sự gả cho Tống Chiếu, chẳng phải là phải ăn cơm sống cả đời sao?
Chi bằng...
Tôi hít sâu một hơi, khẽ lên tiếng:
"Con đồng ý."
Lời vừa dứt, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Tống Chiếu vận trường bào màu nguyệt bạch, ngọc quan cài tóc.
Chúc Nguyệt lặng lẽ đứng phía sau nửa bước, trông có vẻ không tranh giành với đời.
Ánh mắt Tống Chiếu dừng lại trên người Tần Yến Thanh một thoáng, rồi lại rơi trên mặt tôi, khóe môi cong lên:
"Đồng ý chuyện gì?"
02
Trong sảnh lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng.
Thực sự là khung cảnh này quá khó xử.
Cả nhà trên dưới đều nghĩ chuyện của tôi và Tống Chiếu đã chắc như đinh đóng cột, hai nhà ngầm hiểu ý chờ chọn ngày lành.
Ai mà ngờ biểu ca lại bất ngờ quay về, ba chân bốn cẳng muốn cư/ớp mất hôn sự.
Đáng tiếc thay, lại đụng độ trực diện với Tống Chiếu.
Râu phụ thân run run.
Ông vốn không giỏi ứng phó với tình huống này, nhất là khi ông không ưa Tống Chiếu, tình cảnh hiện tại khiến ông ngay cả lời nói đỡ cũng không thốt nên lời.
Tần Yến Thanh thì đang hăm hở muốn thử.
Bị tôi lườm một cái, đành bất mãn ngồi xuống.
Chuyện này vẫn phải để tôi nói rõ với Tống Chiếu riêng tư.
Trước mặt bao nhiêu người thế này, ai nấy đều không xuống đài được.
Tôi trấn tĩnh lại, bảo Tống Chiếu cùng tôi ra vườn nói chuyện.
Mấy hôm trước vừa đổ mưa, những bông hoa tú cầu trong vườn cũng có chút ủ rũ.
Chương 8
9
9
Chương 6
Chương 16
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook