Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
11/09/2026 20:10
Ngay khi tôi vừa đến nơi.
Những người xung quanh tự động tản ra.
"Ồ, chẳng phải là người chuyên nhặt rau, cọ bồn cầu trước kia sao."
Ánh mắt bà ta rơi xuống chiếc túi xách của tôi: "Còn đeo cả túi Hermes cơ đấy? Sao? Có tiền rồi là tiêu xài hoang phí, nhìn bà vênh váo chưa kìa."
Những người xung quanh thi nhau phụ họa.
"Đúng đấy."
"Đi đứng mà đuôi cứ muốn vểnh tận lên trời."
Chiếc túi này là con gái m/ua tặng tôi.
...
Tôi đứng tại chỗ, có chút ngượng ngùng.
Lòng chua xót.
Đúng lúc đó, con gái đỗ xe xong đi tới.
"Con gái à."
Tôi nhìn nó: "Hay là sau này mẹ giữ sổ sách nhé? Con chỉ cần đưa số tiền mẹ cần là được."
Giọng tôi không lớn.
Nhưng xung quanh im phăng phắc.
Ai cũng đang chờ đợi câu trả lời của con gái.
Ai mà ngờ được.
Con gái ôm lấy vai tôi, lông mày nhíu ch/ặt: "Mẹ! Con đâu có cần mẹ phải tiết kiệm đến mức này!"
Nó vỗ vỗ ngựk:
"Con gái mẹ là chủ công ty đấy!"
"Một tháng vài triệu tệ con vẫn tiêu được mà!"
"Cứ tiêu đi!"
"Con ki/ếm tiền là để cho mẹ tiêu đấy!"
Tôi nhìn con gái.
Cảm giác chua xót trào dâng lên sống mũi.
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào kinh ngạc.
Người vừa mỉa mai tôi lúc nãy cười gượng gạo với tôi: "Ôi chao, nhìn cái miệng thối của tôi này, chuyện vừa rồi thật xin lỗi nhé, xin lỗi bà."
Tiếng cười nói râm ran.
Con gái đỡ tôi ngồi xuống.
Chủ đề của buổi hoạt động lần này là quyên góp cho một cụ già neo đơn mắc b/ệnh trong khu chung cư.
Ban tổ chức trên sân khấu nói trong nghẹn ngào:
"Cụ già này khổ lắm, con cái chẳng ai ngó ngàng! Số cụ không may, lại còn mắc b/ệnh u/ng t/hư!"
"Mọi người ai giúp được thì giúp một tay."
Con gái tôi không nói hai lời, quyên góp ngay một triệu tệ.
Tiếng reo hò vang dội.
Trong tiếng vỗ tay, tôi thẫn thờ, nghĩ rằng thay vì tiêu tiền vào nhà cửa, quần áo, túi xách, chi bằng thành lập một quỹ từ thiện để giúp đỡ những người già cô đ/ộc không nơi nương tựa này.
Nghĩ là làm.
Sau khi buổi họp kết thúc, tôi liền đề đạt ý tưởng với con gái.
Không ngờ nó cực kỳ ủng hộ tôi.
Ngay lập tức chuyển cho tôi mười triệu tệ làm vốn khởi đầu.
...
Ba năm sau.
Tôi cũng trở nên nổi tiếng nhờ thành lập quỹ từ thiện, giúp đỡ hàng nghìn người già, và giành được giải thưởng "Nhân vật đẹp nhất quốc gia".
Đứng trên bục nhận giải.
Trong tiếng vỗ tay như sấm, khóe mắt tôi ướt đẫm.
Tôi nghĩ.
Cuộc đời này của mình.
Cũng coi như đã có giá trị rồi.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook