Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh xoay người, lảo đảo chạy ngược lại phòng phẫu thuật, cúi người nhẹ nhàng ôm trọn lấy thân hình đẫm m/áu của Kiều Húc Nghiên vào lòng.
Như thể đang nâng niu một món báu vật dễ vỡ, sợ rằng cô sẽ lại tuột khỏi tay mình lần nữa.
"Nghiên Nghiên, anh đưa em về nhà nhé? Chắc hẳn em mệt lắm rồi đúng không?"
Anh chậm rãi bế cô lên, mỗi bước đi nặng nề như thể đang giẫm lên lưỡi d/ao.
Thế nhưng, vừa bước được hai bước.
Một ngụm m/áu tươi đột ngột phun ra từ miệng anh, nở rộ sắc đỏ chói mắt trên nền gạch trắng tinh.
Hóa ra, đ/au đớn đến tận cùng, tuyệt vọng đến tận cùng lại là hương vị này.
Các bác sĩ và y tá xung quanh sợ hãi ùa tới.
"Bác sĩ Tạ! Anh nôn ra m/áu rồi! Mau đặt cô Kiều xuống, để chúng tôi kiểm tra cho anh trước."
"Không cần!"
Tạ Vận Trì khàn giọng ngắt lời họ, khóe miệng còn vương vết m/áu, ánh mắt lại cố chấp đến đ/áng s/ợ.
"Vợ tôi, để tôi tự chữa. Lũ lang băm các người chữa không khỏi cho cô ấy, thì để tôi."
Anh bước từng bước nặng nề tiến về phía trước, xung quanh không một ai dám tiến lên ngăn cản.
Thế nhưng vừa đi được hai bước, đôi chân anh mềm nhũn, đổ ập về phía trước.
Ngay khoảnh khắc ngã xuống, anh vẫn dùng chút sức lực cuối cùng, lấy thân mình che chở cho Kiều Húc Nghiên trong lòng.
Miệng lẩm bẩm, âm thanh nhẹ tựa sợi tơ:
"Nghiên Nghiên, lần này, anh bảo vệ được em rồi, đừng gi/ận anh nữa, tỉnh lại đi được không?"
Thế nhưng, rốt cuộc vẫn chẳng có bất kỳ hồi đáp nào.
Sự ra đi của Kiều Húc Nghiên đối với Tạ Vận Trì mà nói là một đò/n giáng hủy diệt.
Anh không thể thoát khỏi nỗi đ/au mất cô, ngày đêm giam mình trong vực thẳm của những chốn ăn chơi xa hoa.
Dùng rư/ợu vang tê liệt dây th/ần ki/nh tỉnh táo hết lần này đến lần khác.
Anh từng nghĩ đến việc sám hối, nghĩ đến việc đền tội, nhưng mỗi lần say ch*t rồi tỉnh lại, thứ để lại cho anh chỉ là căn phòng trống rỗng hơn và sự thật tàn khốc rằng cha mẹ Kiều đã mang con gái họ biến mất chỉ sau một đêm.
Họ mang Kiều Húc Nghiên đi, cũng mang theo cả hy vọng chuộc tội của anh.
Anh không biết cô ở đâu, anh thậm chí không biết cô sống hay ch*t.
Trong khoảnh khắc, anh như bị rút cạn cả thế giới, chỉ còn lại một cái x/ác không h/ồn.
Hôm nay, anh lại lảo đảo đến quán bar.
Đám bạn thấy bộ dạng này của anh, không nhịn được lắc đầu thở dài.
"Vận Trì, nhìn mày xem, lúc mày ly hôn với Lâm Vân Tịch, bọn tao chưa bao giờ thấy mày suy sụp như thế này."
"Mày và Kiều Húc Nghiên... cũng chỉ là rổ rá cạp lại, sao phải buông không được như thế?"
Người kia nâng ly rư/ợu nhét vào tay anh, giọng điệu mang theo vài phần kh/inh khỉnh.
"Anh em tao không tin mày đã bỏ ra bao nhiêu tình cảm. Đừng chìm đắm trong đ/au khổ nữa, tới, uống đi! Trên đời này, muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng có?"
Lời chưa dứt, Tạ Vận Trì như bị thứ gì đó đ/âm trúng tử huyệt, đôi mắt đỏ ngầu lao tới, túm ch/ặt lấy cổ áo người kia, siết đến mức đ/ốt ngón tay trắng bệch.
"Mày nói cái gì? Ai cho phép mày nói về Nghiên Nghiên như vậy?"
Giọng anh khàn đặc, nhưng gần như là gào lên.
"Phải, tao và cô ấy là rổ rá cạp lại, nhưng tất cả tình yêu của tao, từ lâu đã trao hết cho cô ấy rồi! Tao sống bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy người phụ nữ nào phù hợp với tao hơn cô ấy, cũng không có người phụ nữ nào yêu tao như cách cô ấy đã yêu tao."
"Cô ấy chắc chắn chưa ch*t, cô ấy chỉ đang ngủ thôi. Bố mẹ cô ấy chỉ mang cô ấy đi, đưa đến một nơi không ai tìm thấy. Tao sẽ tìm thấy cô ấy, mày nghe thấy không? Tao nhất định sẽ tìm thấy cô ấy!"
Trong lúc giằng co, mấy người anh em bị lực đạo đi/ên cuồ/ng của anh đá/nh đến mức khóe miệng rướm m/áu.
Người kia lau mạnh vết m/áu, cũng nổi cáu, lạnh lùng nói.
"Bác sĩ Tạ, mày đừng tự lừa dối bản thân nữa! Nếu mày thực sự thích vợ hai, sao lúc đầu vì vợ cũ và con riêng mà đẩy cô ấy ra xa hết lần này đến lần khác?"
"Đừng tưởng bọn tao không biết những chuyện giữa tụi mày!"
Hắn còn muốn nói tiếp, nhưng Tạ Vận Trì đã chộp lấy chai rư/ợu, giơ cao lên, làm tư thế sắp đ/ập xuống.
Người kia cũng cứng đầu, chỉ vào đầu mình lao tới.
"đ/ập đi! Mày có đ/ập ch*t tao, tao cũng phải gọi mày tỉnh lại! Lúc đầu là mày có lỗi với Kiều Húc Nghiên, giờ giả vờ thâm tình cái gì? Nếu tao là cô ấy, tao cũng sẽ không tha thứ cho mày!"
Sự thật trần trụi như một lưỡi d/ao tẩm đ/ộc, đ/âm mạnh vào nơi mềm yếu nhất trong tim.
Tạ Vận Trì r/un r/ẩy toàn thân, bàn tay đang nắm chai rư/ợu đột ngột xoay lại, đ/ập thẳng xuống đầu mình.
"Bộp" một tiếng, mảnh vỡ b/ắn tung tóe, chất lỏng màu đỏ thẫm hòa cùng m/áu tươi chảy dọc theo thái dương anh, trông hệt như trái tim đã vỡ làm bốn mảnh của anh từ lâu.
Anh lảo đảo xoay người, đẩy cửa quán bar, chỉ muốn tìm một nơi không ai nhìn thấy để hít thở một hơi thật sạch sẽ.
Trên hành lang ngoài quán bar, gió lạnh ập tới.
Anh cúi đầu, bước chân liêu xiêu, đang định dựa vào tường nghỉ ngơi một chút thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc đến gai người, là Lâm Vân Tịch.
Cô ta đang đứng không xa, giọng điệu thảnh thơi gọi điện thoại cho bạn thân, trong tiếng cười giấu kín sự đắc ý không chút che đậy.
"Được rồi được rồi, yên tâm đi, vị trí Tạ phu nhân chắc chắn là của tao. Con đàn bà đó đúng là đoản mệnh thật. Lúc trước nếu không phải tao dùng chút kế mọn, lừa cô ta đến sân thượng, giả vờ đòi nhảy lầu cùng Hiên Hiên thì Tạ Vận Trì cũng không nổi gi/ận đến thế đâu."
Một cơn gió đêm thổi qua, Tạ Vận Trì cứng đờ tại chỗ.
Giọng nói của Lâm Vân Tịch vẫn tiếp tục, không nhanh không chậm, như thể đang kể về một chiến tích đắc ý.
"Còn tấm biển quảng cáo đó nữa, mày làm tốt lắm, vừa vặn đ/ập trúng người cô ta. Mày yên tâm, chuyện đã hứa tao sẽ làm được, tao đã đưa cho mày 100 ngàn phí bịt miệng rồi, đợi tao tái hôn với Tạ Vận Trì, sẽ đưa thêm 500 ngàn nữa. Nhưng sau khi nhận tiền, chuyện này, mày vĩnh viễn đừng hòng nói ra cho tao."
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook