Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Tại Tại! Con không thể ỷ vào việc mình chịu khổ mấy năm ngoài kia mà trút gi/ận lên Viện Viện, chuyện đó thì liên quan gì đến con bé chứ."
"Tô Tại Tại! Mày dám lái xe đ/âm em gái mình, mày đi/ên rồi sao?"
Sau này nữa, câu nói gây tổn thương nhất chính là: "Biết sớm mày là cái loại này, tao đã không tìm mày về, tao thật sự ước Viện Viện mới là con gái ruột của tao!"
Tám giờ tối sắp đến rồi.
Tôi vẫn không xuất hiện, trong phòng trang điểm của khách sạn, mẹ tôi tức gi/ận đ/ập g/ãy hai chiếc ghế.
Trong phòng trang điểm còn có Tô Viện Viện, cô ta mặc một bộ lễ phục màu đỏ, trang điểm tinh xảo và xinh đẹp.
Khi cất lời, giọng nói cũng vô cùng ngọt ngào, dễ nghe: "Không sao đâu mẹ, con tin là chị chắc chắn có việc riêng, không phải cố ý không muốn đến đâu, con không trách chị ấy đâu."
"Nó thì có cái quái gì mà việc! Tao thấy nó là gh/en tị với con, không muốn con lấy được nơi tốt đẹp thôi."
"Từ lúc nó quay về đã luôn so bì với con, chê bai chúng ta thiên vị, lúc nào cũng tỏ thái độ bất mãn. Nó cũng không nghĩ xem để tìm được nó, chúng ta đã phải chịu bao nhiêu khổ cực những năm đó, đúng là không biết thương người, ích kỷ tư lợi."
"Mẹ ơi." Tô Viện Viện nhẹ nhàng nắm lấy tay mẹ tôi, "Chúng ta cho chị thêm chút thời gian được không mẹ, con tin là chị rồi sẽ có ngày hiểu được nỗi lòng của bố mẹ."
Tô Viện Viện dường như có một loại m/a lực, chỉ cần cô ta cất lời là có thể xoa dịu cảm xúc của mẹ tôi ngay lập tức.
Mẹ tôi cười, nắm ngược tay cô ta trong lòng bàn tay: "Viện Viện à, con chính là quá lương thiện. Tô Tại Tại làm bao nhiêu chuyện tổn thương con như vậy mà con vẫn sẵn sàng cho nó cơ hội. Gia đình này nhờ có con, có đứa con gái hiểu chuyện và tâm lý như con, đúng là phúc phận của mẹ."
Tô Viện Viện tựa đầu vào vai mẹ tôi rồi cười, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa.
Thế nhưng trong mắt tôi, đóa hoa này lại là một loài hoa ăn th!t người.
Nụ cười của cô ta khiến toàn thân tôi căng cứng, lạnh cả sống lưng.
Nó kéo tôi trở về những ký ức mà tôi không hề muốn chạm vào.
Lúc này, những ký ức đó giống như những thước phim, lần lượt chiếu lại trước mắt tôi.
Hai năm đầu khi tôi mới về nhà, Tô Viện Viện thực sự rất tốt. Cô ta giống như một người em gái hiểu chuyện và đáng yêu, suốt ngày quẩn quanh bên tôi.
Cô ta nhờ tôi dạy gấp giấy, bắt bướm, còn hào phóng giới thiệu với bạn bè rằng tôi là chị gái cô ta, còn chủ động nhường căn phòng gần bố mẹ nhất cho tôi.
"Chị ơi, em biết chị rất nhớ bố mẹ, tối chị ngủ cạnh họ đi cho có cảm giác an toàn."
Lúc ăn cơm cũng gắp thức ăn cho tôi: "Chị ơi, chị g/ầy quá, em xót lòng lắm, ăn nhiều chút đi."
Khi đó, tôi cứ ngỡ mình là người hạnh phúc nhất thế gian, có bố mẹ yêu thương, lại còn có người em gái tâm lý và hiểu chuyện.
Tôi tưởng rằng mình đã giải c/ứu cả dải ngân hà nên ông trời mới ban cho tôi nhiều hạnh phúc đến thế.
Nhưng năm tôi mười sáu tuổi, mọi thứ đã thay đổi.
Tô Viện Viện để lại thư tuyệt mệnh rồi nhảy lầu t/ự s*t.
May mắn thay, chỉ bị g/ãy xươ/ng ống chân, không nguy hiểm đến tính mạng.
Khi đó, cô ta thường xuyên khóc trong mơ, khóc lóc nói rằng bố mẹ không còn yêu cô ta nữa, khóc nói rằng cô ta là người thừa, khóc nói rằng cô ta không nên xuất hiện trong gia đình này để trở thành gánh nặng của cả nhà.
Bố mẹ xót con đến thắt lòng, thề thốt đảm bảo với cô ta rằng sẽ đối xử công bằng với cả hai chị em, lúc này cô ta mới chịu bình tâm lại.
Khi đó, cô ta chuyển về căn phòng gần bố mẹ nhất, còn tôi trở thành người phải chăm sóc và nhường nhịn cô ta. Nhưng không sao cả, tôi là chị, chăm sóc em gái là điều nên làm.
Thế nhưng sau đó, cô ta bị người ta s/ỉ nh/ục, b/ắt n/ạt ở trường rồi mắc b/ệnh trầm cảm.
Bạn bè của cô ta chạy đến tận nhà tố cáo, nói người đứng sau gi/ật dây chính là tôi.
Tôi không làm, nhưng bố mẹ không tin.
Đó là lần đầu tiên tôi bị đá/nh. Tôi không phải chưa từng bị đá/nh, nhưng chưa bao giờ đ/au đớn như lần đó.
Thế nhưng trong mười hai năm bị đá/nh đ/ập kia, tôi đã học được một điều: đó là phải biết ngoan ngoãn. Chỉ cần tôi ngoan, họ sẽ không đá/nh tôi nữa, thậm chí còn cho tôi sắc mặt tốt.
Quả nhiên, một tháng sau mẹ mềm lòng.
Bà ôm tôi vào lòng tâm sự: "Tại Tại, mẹ tin con không cố ý. Sau này không được làm những chuyện tổn thương em gái nữa có được không? Nó là em gái con, ngoài bố mẹ ra nó là người thân nhất của con trên đời này, hai chị em phải hòa thuận với nhau."
Tôi gật đầu lia lịa: "Mẹ ơi, con biết rồi ạ."
Bạn thấy đấy, biết ngoan cũng có tác dụng mà, tôi lại trở thành đứa con gái ngoan của bố mẹ.
Mẹ sẽ đưa tôi đi gắp thú bông, bố sẽ đưa tôi đi ăn buffet hải sản ngon nhất.
Tuy những việc này đều làm lén lút sau lưng Tô Viện Viện, nhưng tôi vẫn thấy rất vui.
Được tận hưởng tình yêu của cha mẹ là một điều tuyệt vời biết bao trên thế gian này.
Nhưng tại sao thế gian lại có nhiều chữ "nhưng" đến thế?
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, Tô Viện Viện bị xe đ/âm, g/ãy ba chiếc xươ/ng sườn. Bác sĩ nói chỉ cần lệch một centimet nữa thôi là xươ/ng sườn g/ãy sẽ đ/âm thủng tim phổi, cô ta sẽ ch*t.
Tô Viện Viện vừa ho ra m/áu vừa chỉ tay vào tôi: "Chị, tại sao chị lại h/ận em, tại sao lại muốn lấy mạng em."
Tôi không làm, nhưng nhân chứng lại miêu tả cô gái đó mặc đồ y hệt tôi, kiểu tóc y hệt tôi, thậm chí cả chiếc móc khóa treo trên cặp sách cũng y hệt tôi.
Tôi cứ thế bị kết tội.
Bố mẹ thất vọng cùng cực về tôi. Tôi bị đẩy xuống địa ngục vô gián, trở thành một kẻ không nên quay về.
Khi đó, tôi và Tô Viện Viện đều mười bảy tuổi.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy trên mặt Tô Viện Viện nụ cười khiến tôi sởn gai ốc.
"Tô Tại Tại, mày là con gái ruột của họ thì đã sao? Đừng tưởng mày quay về là có thể thay thế vị trí của tao."
"Biết tại sao mày thua không? Vì mày không gan dạ bằng tao. Tao dám nhảy lầu, dám để người khác đá/nh mình, thậm chí dám để xe đ/âm g/ãy ba cái xươ/ng sườn. Mày có dám không?"
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook