Vì tiền hưu trí, người bạn đời 60 tuổi đuổi tôi ra khỏi nhà dịp Trung thu: Hậu truyện đầy đủ

Nhưng những chuyện này, Cố Quang Tông và Cố Diệu Tổ vốn bận rộn ki/ếm sống qua ngày chẳng thể nào hay biết.

Nhìn hai đứa con mà tôi từng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chỉ chưa đầy nửa năm đã g/ầy rộc đi, bảo không xót xa là nói dối.

Nhưng trải qua bao nhiêu chuyện, tôi cũng đã thông suốt, đôi khi xót xa không đồng nghĩa với việc nuông chiều. Huống hồ chúng đã trưởng thành, không còn là trẻ con nữa, đã làm việc gì thì phải tự gánh chịu hậu quả.

Nhìn hai kẻ đang ngập ngừng trước mặt, tôi kiên định lòng mình:

"Mẹ sẽ không cho các con mượn tiền đâu. Ngày xưa mẹ từ quê lên, cũng phải từng bước từng bước gây dựng cơ nghiệp của riêng mình như thế."

"Các con thậm chí còn may mắn hơn mẹ, được giáo dục tử tế, có mối qu/an h/ệ và tài nguyên, đến nông nỗi này hoàn toàn là do các con tự chuốc lấy."

Ngày trước mẹ đặt tên là Quang Tông, Diệu Tổ, chính là muốn các con kế thừa gia nghiệp của mẹ.

Vậy mà các con lại thiển cận, chỉ vì vài lời dụ dỗ của Cố Thành và Triệu Tiểu Thiến mà vứt bỏ người mẹ ruột th!t này ra sau đầu.

Khi vinh hoa phú quý các con không nhớ đến mẹ, thì khi hoạn nạn mẹ cũng chẳng có nghĩa vụ phải giúp đỡ.

Thấy tôi thực sự tuyệt tình, hai đứa đỏ bừng mặt, cũng chỉ biết nói:

"Nhưng chân mẹ bị thương, sống một mình không tiện, dù sao cũng cần người chăm sóc chứ?"

Tôi mỉm cười:

"Không phiền các con bận tâm. Chỉ cần bỏ ra một nửa số tiền nuôi các con, mẹ có thể thuê người giúp việc ngoài thị trường chăm sóc mẹ đến tận cuối đời."

Còn lại số tiền kia, tôi sẽ quyên góp cho các tổ chức từ thiện, hoặc giao cho một người nào đó mà tôi tin tưởng, để họ đổi đời sau một đêm.

Nhưng dù thế nào đi nữa, tất cả cũng chẳng còn liên quan gì đến chúng.

Trải qua chuyện này, cuối cùng chúng cũng hiểu được tâm huyết của tôi ngày trước.

Chỉ tiếc là tất cả đã quá muộn.

Từ cửa sổ sát đất của tòa cao ốc, tôi nhìn theo bóng dáng ủ rũ của hai đứa rời đi.

Những dáng hình nhếch nhác ấy dần xa, cho đến khi khuất hẳn.

Trái tim vốn đã thất vọng hoàn toàn vẫn không tránh khỏi cảm giác xót xa, nhưng tôi sẽ không quay đầu lại nữa.

Tôi ngồi trên ghế sofa, ngắm nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ phản chiếu trên cửa sổ.

Khoảnh khắc này, dường như tôi lại được trở về những năm tháng tuổi thơ vô ưu vô lo, cùng bạn bè vui đùa trên những cánh đồng.

Danh sách chương

3 chương
09/09/2026 18:47
0
09/09/2026 18:47
0
09/09/2026 18:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu