Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi khó khăn lắm mới cử động được đôi tay chân đang bị trói ch/ặt.
"Chắc em đói rồi nhỉ."
Ninh Hạo mở cửa bước vào, trên tay cầm bánh mì và sữa.
"Tại sao?"
Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
Hắn thong thả bước tới, cầm lấy điện thoại của tôi: "Nói là bây giờ em đang bận."
Tay kia hắn cầm khẩu sú/ng trên tủ đầu giường dí sát vào trán tôi.
Điện thoại vừa kết nối, giọng Tống Sầm Nguyệt đầy lo lắng vang lên.
"Tần Hề, cảnh sát đã bắt Tạ Húc đi rồi. Họ nói anh ấy lấy tiền tang vật gì đó, em có biết chuyện này không?"
Tôi khó nhọc lên tiếng: "Em không biết, bây giờ em đang bận, em cúp máy trước đây."
Hắn tùy tiện kéo một cái ghế ngồi xuống cạnh giường, khí chất toàn thân thay đổi, không còn vẻ ôn hòa nữa.
"Chuyện này là do anh làm phải không?"
Hắn cười khẩy: "Là do anh làm, chúng tôi chỉ cho người trong cuộc thả chút bằng chứng giả, họ liền xoay quanh Tạ Húc mà điều tra."
"Mục đích của anh là gì?"
Hắn không trả lời, đứng dậy tiến lại gần, giúp tôi nới lỏng dây trói.
"Em cứ nhẫn nhịn một chút, đợi chuyện này qua đi, anh sẽ đưa em sang nước khác sinh sống."
Hắn vừa lại gần đã khiến tôi khó chịu, tôi không kìm được lùi lại phía sau.
"Được, anh không đụng vào em.
"Tạ Quảng Hán đã lần lượt chuyển đi rất nhiều tiền của chúng tôi, em hãy suy nghĩ kỹ xem Tạ Húc sẽ để nó ở đâu."
Tôi nhổ một bãi nước bọt.
"Tạ Húc không bao giờ lấy tiền tang vật nào cả."
Hắn sa sầm mặt mày, không nói lời nào nữa.
Thỉnh thoảng hắn lại ra ngoài nghe điện thoại, thỉnh thoảng lại ra ngoài hút th/uốc.
Màn đêm buông xuống, trong phòng không bật đèn, bóng tối dần bao trùm.
Tôi cụp mắt xuống, toàn thân căng cứng cảnh giác.
Hắn cứ ngồi trên ghế nhìn chằm chằm vào tôi.
"Lần đầu tiên anh nhìn thấy em là 5 năm trước.
"Anh được phái đi giám sát gia đình Tạ Quảng Hán. Tại linh đường của Tạ Quảng Hán, em lặng lẽ ôm lấy Tạ Húc. Lúc đó anh đã nghĩ, nếu như mình ch*t đi mà có một cô gái như thế này túc trực bên linh cữu thì tốt biết bao.
"Sau đó em túc trực bên Tạ Húc ba ngày ba đêm, anh đứng bên cạnh nhìn em suốt ba ngày ba đêm.
"Thực ra khi em học cấp ba, thỉnh thoảng anh vẫn đến trường nhìn em. Em không biết đúng không."
Giọng người đàn ông khàn khàn đầy vẻ cô đ/ộc.
Tôi vẫn không nói gì.
Trong ký ức hoàn toàn không có người này.
"Lúc đó em và Tạ Húc ngày nào cũng dính lấy nhau.
"Hai người đi đâu anh theo đến đó.
"Anh thường xuyên ảo tưởng rằng người hôn em là anh, chứ không phải Tạ Húc."
Thời gian trong bóng tối trôi qua rất chậm.
Tôi không dám bắt chuyện, sợ làm động đến dây th/ần ki/nh nào đó của hắn.
"Anh đã liên lạc với Tạ Húc, hắn đồng ý đưa tài khoản và mật khẩu để đổi lấy em. Chúng ta sắp được ra nước ngoài cùng nhau rồi."
17
Ngày hôm sau, tôi bị Ninh Hạo trùm đầu bằng túi đen chuyển đến một nhà xưởng bỏ hoang.
Chẳng bao lâu sau, tôi thấy một bóng dáng cao lớn đi ngược sáng tới.
"Thả cô ấy ra."
Giọng nói trong trẻo của Tạ Húc vang vọng trong nhà xưởng rộng lớn.
"Tài khoản và mật khẩu tôi cần đâu?"
Tạ Húc giơ tờ giấy trong tay lên.
Ninh Hạo đưa tờ giấy cho người khác dùng máy tính kiểm tra.
Tôi thấy Tạ Húc nháy mắt với tôi, giây tiếp theo hai người đã lao vào đá/nh nhau.
Tôi lo lắng kéo dây trói trên tay.
Chân Tạ Húc vẫn còn thương, đá/nh không lại Ninh Hạo đâu.
Như để ứng nghiệm suy nghĩ của tôi, động tác của anh ngày càng chậm lại.
"Anh Hạo, là đồ giả."
Ninh Hạo tung một cú quật qua vai khiến anh ngã xuống đất, rồi dùng giày giẫm mạnh lên mặt anh.
"Dám lừa tao à?" Giọng gã đàn ông tàn đ/ộc.
"Gân chân bị đ/ứt trước đó là ở đây phải không?"
Ninh Hạo cầm d/ao găm đ/âm vào bắp chân anh, Tạ Húc đ/au đớn rên khẽ.
"Ninh Hạo, đừng!"
Tôi hét lên, cắn ch/ặt lưỡi để đe dọa hắn.
Ninh Hạo bước tới trước mặt tôi, đột ngột bóp ch/ặt mặt tôi,
Nói đầy hiểm đ/ộc: "Em tưởng anh thực sự không dám làm hại em sao?"
Tôi vừa định nói gì đó.
Tiếng sú/ng vang lên.
Tôi theo bản năng nhìn về phía Tạ Húc, anh đang nằm trên đất thoi thóp, may mắn thay không phải là anh.
"Anh Ninh, lão đại dặn nếu anh bị người đàn bà này u/y hi*p thì cứ gi*t cô ta đi."
Là tôi sao?
Tôi cúi đầu nhìn, một đóa hoa m/áu nở rộ trên ngựk.
Tạ Húc như phát đi/ên bò tới, kéo theo vệt m/áu dài trên đất.
Ninh Hạo ngẩn người nhìn tôi.
đ/au quá, ý thức chìm dần vào bóng tối.
18
đ/ộc thoại của Tạ Húc
Tôi là Tạ Húc.
Tôi không sợ trời không sợ đất.
Chỉ sợ Tần Hề gi/ận không thèm để ý đến tôi.
Trước đây anh em trêu chọc tôi là kẻ sợ vợ.
Tôi thẳng thắn thừa nhận.
Không thương vợ thì sao gọi là đấng nam nhi.
Trước khi đi làm nhiệm vụ, tôi đã m/ua nhẫn, định vừa về là cầu hôn cô gái mình yêu.
Trước khi đào tạo nhiệm vụ, tôi mới biết chú Tạ chưa ch*t.
Lãnh đạo nói chú Tạ phản bội rồi.
Tôi tức đến mức đ/ập nát cái cốc.
Chú Tạ đã hy sinh bao nhiêu cho công việc này, sao họ dám nói ra những lời như vậy!
Ngày nào đi học về tôi cũng thấy chú lau huy hiệu cảnh sát và huy chương sáng loáng.
Tôi không tin chú sẽ xúc phạm đức tin của mình.
Trước khi xuất phát, theo thông lệ, tôi đã chuẩn bị di vật và di thư.
Trải qua bao lần ngụy trang, cửu tử nhất sinh, cuối cùng tôi cũng gặp được chú Tạ.
Khi thấy tôi, mặt chú không chút biểu cảm.
Đợi đến nơi vắng vẻ, chú mới lấy thắt lưng ra quất tôi như ngày trước, m/ắng tôi là thằng nhãi con.
Tôi vừa khóc vừa cười.
Chú Tạ chưa ch*t thật tốt!
Chú sắp xếp tôi làm vệ sĩ bên cạnh.
Ngày nào tôi cũng cẩn thận theo chú ra vào đủ mọi nơi.
Chú bảo tôi cứ kiên trì thêm chút nữa là có thể cất lưới.
Tôi tin tưởng tuyệt đối.
Ông già đó nói là làm.
Chú nói đợi cất lưới xong chú sẽ nghỉ phép dài hạn, đi câu cá với bạn già.
Còn bảo tôi mau chóng kết hôn với Tần Hề, sinh một đứa con trai b/éo tốt, để sau này chú về hưu có thể giúp chúng tôi trông cháu.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook