Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau đó, anh nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
Giọng nói lại lớn hơn một chút, tràn đầy sự oán trách:
"Thật sự rất gh/ét cô, tại sao lại gặp cô, tại sao lại đối xử với tôi như vậy, tại sao lại phải kết hôn với tôi."
"Tại sao lại nh/ốt tôi ở nhà, còn cô thì không về..."
"Vi Nhuế, cô không yêu tôi tại sao lại cứ hànhz hạz tôi mãi thế!"
Tiếng khóc của anh trở nên rất lớn.
Tôi vô cùng bối rối, chỉ biết liên tục nói xin lỗi.
Đêm đó, Tạ Uyển Duật mất kiểm soát cảm xúc.
Sau khi dỗ dành một lúc lâu, anh đã thiếp đi trong lòng tôi.
Đợi anh ngủ say, tôi nhẹ nhàng rút người ra, đi đến thư phòng nơi anh thường làm việc, tháo bỏ chiếc camera giám sát đã lắp đặt ở đó hai năm trước.
Đang định rời đi, tôi chợt phát hiện trên cuốn lịch để bàn của anh có một vòng tròn màu đỏ rất nổi bật, thời gian được khoanh tròn chính là ngày hôm qua.
Ngày mười chín, là ngày gì vậy?
Tôi lật tìm trong ghi chú, phát hiện đó là ngày kỷ niệm kết hôn của tôi và anh.
Tôi lại tìm lại camera giám sát của ngày hôm qua, tua đến khung cảnh lúc chiều tối, phát hiện lúc bảy giờ Tạ Uyển Duật đã chuẩn bị xong một bàn cơm, trên bàn còn bày một chiếc bánh kem, sau đó anh cầm ô ra khỏi nhà.
Khi quay về, anh đổ hết thức ăn trên bàn đi.
Chiếc bánh kem cũng bị vứt vào thùng rác dưới lầu.
12
"Bác sĩ, tại sao chồng tôi lại như vậy?"
"Tôi cứ tưởng anh ấy không muốn kỷ niệm ngày cưới với tôi, tối qua anh ấy thật sự đã khóc rất đ/au lòng."
Tôi không thể hiểu nổi, chỉ đành đến cầu c/ứu bác sĩ tâm lý.
Sau khi nghe xong câu chuyện của tôi và Tạ Uyển Duật, biểu cảm của bác sĩ vừa kinh ngạc vừa phức tạp.
Sau khi do dự rất lâu, ông nghiêm túc nói với tôi:
"Cô Vi, tôi nghĩ chồng cô có lẽ đã xuất hiện khuynh hướng tự h/ủy ho/ại bản thân nhẹ."
"Anh ấy ép buộc bản thân làm những việc mình không thích, cố gắng tự tẩy n/ão bản thân, có lẽ là để chấp nhận cô, kết quả lại phản tác dụng. Cứ kéo dài như vậy, anh ấy sẽ mắc b/ệnh tâm lý nghiêm trọng."
Tai tôi ù đi một hồi, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
"Phải, đúng là tôi đã khiến anh ấy đ/au khổ đến vậy..."
"Phải làm sao đây, tôi đã rất muốn bù đắp rồi."
Bác sĩ chỉ cho tôi một con đường sáng:
"Hãy để anh ấy rời khỏi môi trường đ/au khổ đó, dù là đối với anh ấy hay đối với cô, đều là lựa chọn tốt nhất."
Từ b/ệnh viện bước ra, tôi cảm giác như trái tim mình bị treo một quả cân khổng lồ, bức bối đến mức không thở nổi.
May mà đi được vài bước, tôi gặp một chú chó cỏ nhỏ bên đường.
Nó rất hoạt bát, vừa thấy người đã chạy lại gần.
Cuối cùng tôi cũng có chút mỉm cười, theo bản năng lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh gửi cho Tạ Uyển Duật.
Hiển thị đã bị chặn.
Bây giờ tốt nhất không nên về nhà, đi dạo quanh đây thêm chút nữa vậy.
Tôi không biết đi đâu, cuối cùng lang thang đến cổng trường đại học, nhìn những cặp đôi sinh viên ra ra vào vào, tôi nhớ lại năm đó chính tại nơi này tôi và Tạ Trầm đã cãi vã.
Anh ta nhất quyết đòi ra nước ngoài, còn tôi thì không đồng ý.
Giờ thật muốn dùng gậy đ/ập cho bản thân năm đó ngất đi.
Lúc đó cứ chia tay trong êm đẹp là được rồi, tại sao phải bám lấy không buông, còn làm lo/ạn trước mặt em trai anh ta.
Tại sao phải đi b/ắt n/ạt một kẻ què đã đủ đáng thương rồi.
Giờ thì hay rồi, còn ép người ta đến mức có khuynh hướng tự h/ủy ho/ại.
"Sao lại có thể sai lầm đến mức này..."
Tôi cuối cùng không kìm được mà bật khóc thành tiếng.
Khiến người qua đường liên tục ngoái nhìn.
Chưa khóc xong, nhóm công việc lại gửi đến một đống tài liệu.
【Chiều mai bắt buộc phải xử lý xong, tag toàn bộ thành viên, nhận được tin nhắn hãy trả lời.】
13
Đến tối, tôi vẫn không biết phải đối mặt với Tạ Uyển Duật như thế nào.
Liền đến công ty trước, định nằm tạm ở bàn làm việc một đêm.
Đợi tôi sắp xếp lại suy nghĩ rồi mới về.
Tôi cũng không dám bấm vào khung chat với Tạ Uyển Duật để nhắn tin, sợ lại nhìn thấy dấu chấm than đỏ, bèn dứt khoát chặn luôn đối phương, rồi đối diện với giao diện không nhận được tin nhắn mà sám hối.
【Xin lỗi, là do trước đây tâm trí em chưa trưởng thành, em hoàn toàn không muốn chúng ta trở thành như bây giờ.】
【Em không hề vì anh là em trai của Tạ Trầm mà trả th/ù anh, xin hãy tin em, em chỉ là sợ anh cũng sẽ rời bỏ em nên mới luôn ép anh làm những việc anh không muốn.】
【Em hiểu rất rõ anh sẽ không yêu em, tất cả những điều này đều là kết quả do em tự gây ra, nhưng em luôn trân trọng những ngày tháng ở bên anh.】
【Sau này em sẽ không như vậy nữa, em đã tháo hết camera ở nhà rồi, nếu anh sẵn lòng cho em một cơ hội...】
Tưởng tượng rằng nếu nói rõ mọi chuyện, có lẽ không cần phải đi đến bước đường chia ly cuối cùng.
Tuy nhiên, một cuộc điện thoại gọi đến.
Khi giọng nói của một người cố nhân đã ba năm không gặp lại vang lên bên tai, tôi hoàn toàn tỉnh táo.
"Vi Nhuế, trò chơi thế thân 'thấy người giống người' chơi vui không?"
"Nghe nói sau khi tôi ra nước ngoài, chấp niệm của cô nặng đến mức đi cư/ớp luôn đứa con của người thứ ba kia à?"
"Giờ sống thế nào rồi, cô được như ý nguyện chưa?"
Giọng nói của Tạ Trầm vẫn như xưa, mỗi một câu đều đang nhắc nhở tôi rằng, sự khởi đầu của cuộc hôn nhân của tôi vốn dĩ đã là một sai lầm.
"Ngày mai tôi về lại trường đại học một chuyến, ba giờ chiều đợi cô ở sân vận động."
"Chơi chán rồi thì thả con hàng lỗi đó đi, một thằng què, số phận hèn hạ như mẹ nó, cũng đáng thương lắm, đừng hànhz hạz nó nữa."
Phải rồi, tôi lại quên mất.
Dù tôi có muốn bắt đầu lại, Tạ Uyển Duật chưa chắc đã muốn.
Ngay từ đầu đã chọn sai hướng của hạnh phúc, thì dù sau này có nỗ lực chạy thế nào đi nữa, cũng chỉ là đi ngược chiều mà thôi.
Tôi ngồi ở công ty suốt một đêm, lật xem lại những bức ảnh chụp chung, lịch sử trò chuyện trong điện thoại của tôi và Tạ Uyển Duật suốt những năm qua.
Đến cuối cùng vẫn quyết định rằng chỉ có ly hôn mới có thể phá vỡ cục diện này.
14
Khi trời sáng, tôi đã soạn xong đơn ly hôn, "tranh thủ" dùng máy in của công ty một cách miễn phí.
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook