Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Năm chín tuổi, cả nhà đi biển chơi.
Tôi mải mê chạy nhảy, chỉ lo lao về phía trước mà hoàn toàn quên mất cô em gái nhỏ sau lưng.
Đến khi gi/ật mình quay đầu lại, thứ tôi nhìn thấy chỉ còn là th* th/ể nhỏ bé lạnh lẽo của con bé.
Kể từ đó, không khí trong nhà luôn ảm đạm, ch*t chóc.
Mãi đến khi em trai út chào đời, bố mẹ mới nở nụ cười trở lại.
Còn tất cả những gì liên quan đến em gái, đều bị lặng lẽ ch/ôn vùi dưới đáy biển sâu.
Hai mươi năm sau, tôi tan làm đến nhà bố mẹ đón con gái.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy con bé đang nghịch một chiếc cúc áo cũ.
Tim tôi chấn động mạnh--
Đây chính là chiếc cúc trên chiếc váy của em gái vào ngày xảy ra chuyện!
Tôi gi/ật lấy, giọng r/un r/ẩy hỏi: "Đóa Đóa, cái này con lấy ở đâu ra?"
Con gái ngước khuôn mặt ngây thơ lên.
"Con nhặt được ở cửa nhà bà ngoại ạ."
Trong khoảnh khắc không kịp phòng bị, nước mắt tôi tuôn rơi không ngừng.
"Thì ra là vậy, em gái à, chị cuối cùng cũng biết được sự thật năm đó rồi..."
1
Tháng 7 năm 2004.
Cả nhà đi biển chơi.
Tôi xách chiếc xô nhựa nhỏ chạy đi/ên cuồ/ng trên bãi cát.
"Chị ơi, đợi em với--"
Em gái gọi ở phía sau.
Tôi không đợi.
Trong đầu chỉ nghĩ đến việc chạy nhanh lên phía trước để nhặt vỏ ốc.
Cô giáo chủ nhiệm nói rồi, ai nhặt được vỏ ốc nguyên vẹn sẽ được làm lớp trưởng trong học kỳ mới.
Em gái mới ba tuổi, chạy chậm quá, lúc nào cũng kéo chân tôi.
Đến khi tôi nhặt đầy một xô vỏ ốc, mới nhớ ra con bé.
Nhưng quay đầu lại, chẳng thấy bóng dáng màu hồng của em đâu.
Tôi xách xô quay lại.
Càng đi càng nhanh, cuối cùng là chạy.
Vỏ ốc trong xô rơi vãi dọc đường, tôi cũng chẳng màng tới.
Chạy về dưới chiếc ô của bố mẹ, tôi nhìn quanh.
Không có em gái.
"Em gái đâu?" Tôi thở hổ/n h/ển hỏi.
Bố mẹ bật dậy khỏi ghế xếp.
Ba người tìm ki/ếm như kẻ đi/ên.
Cảnh sát cũng đã đến.
Cuối cùng tìm thấy em gái trong khe đ/á cách đó một cây số.
Khuôn mặt vùi trong nước nông, gấu váy quấn đầy rong biển.
Cơ thể nhỏ bé đã lạnh ngắt từ lâu.
Xe c/ứu thương đến rồi lại đi.
Mẹ ôm lấy em gái khóc ngất đi.
...
Kể từ ngày đó, mẹ không nói chuyện với tôi nữa.
Nấu cơm chỉ nấu phần của mẹ và bố, còn tôi thì ăn đồ thừa.
Cho đến một lần tôi đói quá mức nên đi lục tủ lạnh.
Mẹ nhìn thấy, đi vào bếp luộc sủi cảo rồi đẩy về phía tôi, sau đó quay lưng về phòng.
Sủi cảo toàn là nhân hẹ.
Đó là món tôi gh/ét nhất, nhưng lại là món em gái thích nhất.
Tôi bưng bát sủi cảo đó, từng cái từng cái nhét vào miệng.
Mùi hẹ xộc lên khiến nước mắt tôi rơi lã chã.
Nhưng tôi không dám khóc thành tiếng.
Năm thứ ba sau khi em gái qu/a đ/ời, em trai út chào đời.
Khuôn mặt căng thẳng bấy lâu nay của bố mẹ bắt đầu có lại những đường nét tươi vui.
Ngày đó dì út khoác vai mẹ tôi nói: "Cuối cùng cũng sang trang rồi, sau này hãy sống cho tốt."
Mẹ cười nói: "Đúng vậy, ông trời không bạc đãi tôi."
Họ ngầm hiểu với nhau không nhắc lại chuyện của em gái nữa.
Những bức ảnh về em trong album bị rút ra từng tấm một.
Chiếc váy nhỏ, đôi giày nhỏ của em bị đóng gói vứt đi.
Ngay cả con gấu bông yêu thích nhất của em cũng biến mất.
Cứ như thể gia đình này từ trước đến nay chỉ có hai đứa con.
Chỉ có mình tôi nhớ.
Mỗi tối nhắm mắt lại, đó là hình ảnh em gái nằm trong khe đ/á.
Gấu váy màu hồng trôi trên mặt nước.
Giống như một đóa hoa tàn.
2
Hai mươi năm sau, tháng 7 năm 2024.
Tôi tan làm đến nhà bố mẹ đón cô con gái ba tuổi.
Vừa vào cửa, Đóa Đóa đang ngồi trên thảm phòng khách nghịch cái gì đó.
Tôi đến gần mới nhìn rõ.
Trong lòng bàn tay con bé là một chiếc cúc áo.
Chiếc cúc là một bông hoa nhỏ màu hồng được móc thủ công.
Cánh hoa vẹo vọ, nhụy ở giữa móc bị lỏng, phồng lên một cục nhỏ.
Có thể nói là x/ấu kinh khủng.
Nhưng trong đầu tôi lại "oanh" một tiếng!
Vì chiếc cúc này là do chính tay tôi móc năm chín tuổi.
Theo lời năn nỉ của em gái, tôi đã kh//âu nó lên chiếc váy hồng yêu thích nhất của em.
Ngày đi biển đó, em mặc chính chiếc váy đó.
Tôi gi/ật lấy, giọng r/un r/ẩy hỏi: "Đóa Đóa, cái này con lấy ở đâu ra?"
Đóa Đóa bị dọa, đôi mắt to chớp chớp rồi mới nói: "Con nhặt ở cửa nhà bà ngoại ạ... Mẹ ơi sao mẹ khóc?"
Tôi đưa tay sờ lên mặt, toàn là nước.
"Không sao, mẹ không sao."
Tôi ngồi xổm xuống, ôm Đóa Đóa vào lòng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Đóa Đóa nói cho mẹ biết, có thật là nhặt ở cửa nhà bà ngoại không? Không phải chỗ nào khác chứ?"
"Vâng!"
Đóa Đóa gật đầu mạnh, còn giơ tay chỉ chỉ.
"Ngay ở trong chậu hoa lớn trước cửa ấy ạ."
Sống lưng tôi chạy dọc một luồng khí lạnh.
Năm đó khi tìm thấy em gái, chiếc váy bị thiếu mất chiếc cúc này.
Không ai để ý, chỉ nghĩ là bị đ/á cọ mất rồi trôi đi.
Năm ngoái gia đình chuyển từ phía Tây sang phía Đông thành phố.
Chậu hoa lớn đó là do dì út tặng, mẹ tuần nào cũng tưới nước.
Một chiếc cúc đáng lẽ phải thất lạc ở biển.
Sao lại xuất hiện ở cửa ngôi nhà mới cách xa nửa thành phố sau hai mươi năm?
Trừ khi--
Năm đó căn bản không phải là t/ai n/ạn.
Có người đã lấy nó đi, giấu suốt hai mươi năm.
Hôm nay lại vì lý do nào đó mà cố tình đặt ở đây!
3
Mẹ tôi từ trong bếp đi ra, nhìn thấy vệt nước mắt trên mặt tôi.
"Sao thế này?"
Tôi giơ chiếc cúc lên trước mặt mẹ.
"Mẹ, mẹ nhìn cái này xem."
Mẹ tôi khựng lại một chút.
Chỉ một chút thôi.
Sau đó bà cười đặt đĩa hoa quả lên bàn.
"Cái gì đây?"
"Mẹ, mẹ không nhận ra ạ?"
Bà ghé sát nhìn một cái, rồi lắc đầu.
"Nhặt được thứ rác rưởi nào thế, vứt đi, bẩn thỉu quá."
"Đây là cúc trên váy của em gái ạ."
Mẹ tôi quay người đi vào bếp, giọng điệu nhạt nhẽo: "Lại nói nhảm rồi."
8
18
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook