Hậu truyện: Tôi là hòa thượng quét rác tại Ngự Thú Tông

Khi một tên khổng lồ túm tóc đại tế tư kéo ra ngoài, Lăng Thần đứng thẳng người dậy: "Khoan đã, người này để cho ta."

"Ta mới thấy năm sắc mây vờn quanh bầu trời nơi này không lâu, sao hôm nay lại biến mất rồi, hậu nhân Nữ Oa đi đâu mất rồi?"

Lăng Thần dùng mũi chân đ/á đ/á đại tế tư đang bị ấn xuống đất.

"Giả c/âm à? Ta cũng chẳng phải đến tìm bà. Pháp khí có thể triệu hồi Ứng Long kia, bà biết ở đâu mà, đúng không?"

Đại tế tư vẫn nhắm mắt nghiến răng.

Lăng Thần bĩu môi, giơ tay chỉ bừa một cái.

Tên khổng lồ dùng sức dưới chân, ngh/iền n/át một ngôi nhà sàn cả người lẫn nhà thành bùn nhão.

Cho đến khi chỉ còn lại một mình bà là người sống.

"Canh giữ một thứ mà đời này, đời sau, đời sau nữa các người cũng chẳng dùng tới, có ng/u ngốc không chứ?"

Lăng Thần khoanh tay đứng trước mặt bà, lắc đầu liên tục.

"Đời người một kiếp, chỉ như phù du một ngày thôi. Nếu ch*t vì việc đáng giá, ta mới thực sự là người, khác biệt với loài phù du."

Trên mặt đại tế tư hòa lẫn mồ hôi và nước mắt, ánh mắt lại vô cùng kiên định.

Lăng Thần trở nên bực bội, xoay người vung tay.

Hình ảnh như nhang tàn, khói tan mây tạnh.

Nghĩ lại chắc là ả đào xới Miêu trại ba tấc đất cũng không tìm thấy đ/ốt xươ/ng, nên mới nhắm vào miếu Thánh Mẫu ngoài núi, thuận lợi cư/ớp được bảo vật.

"Khổng lồ? Tộc Khoa Phụ?"

Ứng Long lẩm bẩm.

Người đời không biết truyền miệng thế nào, cứ tưởng Khoa Phụ chỉ có kẻ đuổi theo mặt trời kia.

Thực ra Khoa Phụ là tên gọi chung của người khổng lồ, là nhánh phụ của M/a tộc, từng trung thành với Xi Vưu hung tàn hiếu chiến.

Trong trận quyết chiến giữa Xi Vưu và Hoàng Đế, suýt chút nữa đã bị diệt tộc.

Tôi liếc nhìn kẻ gây họa bên cạnh.

"Khi Ngự Thú Tông nhắc đến ngươi, còn có tu sĩ bất bình thay cho ngươi, nào là chỉ gi*t một tên Khoa Phụ và Xi Vưu thôi thì sao tính là sát nghiệt quá nặng các thứ, họ đâu biết ngươi suýt nữa đã diệt tộc người ta."

Rõ ràng không có gió, râu trên lưng Ứng Long vẫn cứ bay phấp phới.

Hoàn toàn không nhận ra tôi không hề có ý khen nó.

Tôi không đành lòng nhìn Miêu trại nữa.

Khởi tâm động niệm, trong chớp mắt phế tích và h/ài c/ốt hóa thành bụi đất, tại chỗ mọc lên một vùng xanh tươi mơn mởn.

"Đi!"

Tôi lộn người nhảy lên lưng rồng.

Ứng Long bay vút lên không trung, bay qua con sông lớn tôi đã vượt qua khi tới đây mới nhớ ra hỏi: "Đi đâu?"

Tôi rủ mắt nhìn những nhóm người bên bờ sông, ngư dân ngồi xổm bên bờ kiểm kê thu hoạch, người lái đò chống sào đón khách, trong khói bếp thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười của phụ nữ.

"Ngươi nói xem, thần linh có phải không nên có sự không nỡ, càng không nên có sự c/ăm gh/ét không?"

Tôi lẩm bẩm tự hỏi.

Râu trên lưng Ứng Long lướt qua cánh tay tôi, nhẹ nhàng như những chiếc tua rua trên áo các A mẹ ở Miêu trại vậy.

"Không nên, không nên, không nỡ là si, c/ăm gh/ét là sân."

Nó đáp trả một cách bình thản, rẽ một hướng, bay thẳng về phía Ngự Thú Tông.

"Nhưng đ/ốt xươ/ng Nữ Oa không thể rơi vào tay kẻ phàm trần, cô là Hộ Thế Thần, cô phải quản."

Không hổ danh là ngươi.

Bao nhiêu năm tuổi thọ không sống uổng.

"Đúng vậy, nhỡ đâu chúng sinh lầm than thì khổ, dù là làm tổn thương mèo chó cũng không được."

Tôi đ/au lòng phụ họa.

"Nhanh hơn nữa đi, bản thần muốn dạy cho ả ta cách làm người."

10

Kết giới của Ngự Thú Tông nhiều nhất chỉ hù dọa được người phàm và tu sĩ cấp thấp.

Khi Ứng Long xuất hiện trên Tiếp Tiên Đài, linh trận dùng để cảnh báo thậm chí còn chưa kịp đổi màu.

Nhưng người của Ngự Thú Tông cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản linh trận nữa.

Hàng ngàn đệ tử Ngự Thú Tông đều bị trói ngược tay, đứng xiêu vẹo dưới Tiếp Tiên Đài, xung quanh là những tên khổng lồ bao vây.

Lăng Thần đi lại trên đài, thỉnh thoảng lại nhìn lên trời.

Mưa dầm rả rích, đến hôm nay đúng tròn một trăm ngày.

Thiên môn mở rộng, chắc sắp rồi.

Ả ban đầu chỉ nhìn thấy Ứng Long, sắc mặt bỗng chốc sáng bừng lên.

"Ta triệu hồi được rồi!"

Lăng Thần vội vã chạy lại, miệng lẩm nhẩm chú ngữ.

Khoảnh khắc đối diện với tôi không kịp đề phòng, biểu cảm của ả vô cùng phong phú.

Sau sự ngỡ ngàng ngắn ngủi, thay vào đó là sự không thể tin nổi.

"Hậu nhân Nữ Oa? Loại hàng như cô mà là hậu nhân Nữ Oa sao?"

Ả chỉ vào tôi hét lớn.

Đệ tử Ngự Thú Tông dưới đài cũng nhìn rõ tôi trên lưng rồng, nhưng không dám xì xào bàn tán dưới áp lực của tên khổng lồ.

Chỉ duy nhất một người đứng đầu là có thể tự do hành động, y phục sạch sẽ gọn gàng hơn người khác, địa vị hiển nhiên không tầm thường.

Chính là Tạ Minh Xuyên.

Đáy mắt cậu ta hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng khi bị ánh mắt tôi quét qua thì như bị lửa đ/ốt, vội vã cúi đầu, lùi lại phía sau.

"A Du, c/ứu sư tôn!"

Đại sư tỷ mặt mày bầm tím chen qua cậu ta, gào thét khản cả cổ.

Lúc này tôi mới chú ý đến một người đang gục trên tòa sen ở vị trí cao nhất của Tiếp Tiên Đài.

Một đôi móc sắt xuyên thẳng qua xươ/ng tỳ bà của sư tôn, y phục trắng thường ngày không vướng bụi trần giờ nhuốm đầy m/áu bẩn.

Tôi trượt xuống từ lưng rồng, bước nhanh tới gần.

Sư tôn ý thức mơ hồ, mạch tượng yếu ớt.

Kỳ lạ nhất là linh lực hoàn toàn biến mất, tóc như bạc trắng sau một đêm, da th!t lộ ra ngoài đầy rẫy nếp nhăn.

"Ngươi rút xươ/ng tiên của ông ấy."

Tôi quay đầu hỏi Lăng Thần.

"Không sai," ả thản nhiên thừa nhận, "Ta có bản lĩnh sớm ngày cực lạc, việc gì phải tu luyện hàng vạn năm. Nếu không phải tổ tiên ta bại trận trong trận chiến thượng cổ, ta sinh ra đã là hậu nhân thần tộc rồi--"

Đại sư tỷ phẫn nộ ngắt lời: "Hồ đồ, tu vi của ngươi không đủ, dù luyện hóa xươ/ng tiên thành của mình, cũng không bước lên được vân thang đâu."

Lăng Thần ngửa mặt cười lớn, tiếng cười như chuông bạc nghe q/uỷ dị khôn cùng.

"Thế mà còn là đại sư tỷ Ngự Thú Tông đấy, đúng là đồ ng/u."

Ả lau đi giọt nước mắt vì cười.

"Hoàng Đế cưỡi rồng phi thăng, sư tôn của các ngươi không dạy sao?"

Đại sư tỷ ngẩn người hồi lâu, dường như đã thông suốt được điều gì đó đ/áng s/ợ, giọng r/un r/ẩy:

"Cho nên ngươi... ngươi sưu tầm linh thú luyện chế đan dược cho con Tứ Dực Giao của ta ăn, là muốn thúc nó hóa rồng?"

"Đáng tiếc toàn là thứ vô dụng," ả nhổ nước bọt, kh/inh miệt nói, "Ngay cả con phượng hoàng lông trắng kia cũng chỉ là bã th/uốc mà thôi."

Danh sách chương

5 chương
09/09/2026 16:44
0
09/09/2026 16:44
0
09/09/2026 22:14
0
09/09/2026 22:14
0
09/09/2026 22:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu