Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Kiều Kiều cuối cùng cũng có được tình yêu thương của người cha bị thiếu hụt, những gì thuộc về chúng ta, không ai có thể cư/ớp mất!”
Dưới dòng trạng thái là một bức ảnh, ba người họ ôm ấp thân mật, mỉm cười nhìn vào ống kính, trông chẳng khác nào một gia đình ba người hạnh phúc.
Tôi tiện tay nhấn like, bỗng nhiên điện thoại hiện lên một tin nhắn.
Là một đoạn video Minh Kỳ gửi tới. Tôi mở ra, đ/ập vào mắt là gương mặt tuấn tú của Quý Bác Lễ, thời điểm là lúc anh ta mới về nước.
Bạn bè hỏi anh ta:
“Anh Quý, anh thấy điều gì là hạnh phúc nhất?”
Anh ta thản nhiên đáp: “Chắc là tuần trước ở nước ngoài, dỗ dành Kiều Kiều ngủ, rồi kéo Tiểu Kỳ vào nhà vệ sinh.”
Kèm theo đó là vẻ dịu dàng trong ánh mắt anh ta và tiếng ồn ào trêu chọc của mọi người xung quanh.
Chân tay tôi lạnh toát.
Minh Kỳ từng chia sẻ một đoạn trên trang cá nhân: Kể từ khi có con, chúng tôi không thể có thế giới riêng nữa, chỉ có thể đợi Kiều Kiều ngủ rồi mới lén lút làm chuyện đó...
Tôi đang thẫn thờ suy nghĩ thì Minh Kỳ lại gửi tin nhắn tới.
“Thật ngại quá, vừa nãy mình nhấn nhầm, không ngờ lại gửi nhầm cho cậu, phát hiện ra thì không thể thu hồi được nữa rồi.”
“Nhưng nói thật, chắc cậu cũng biết tâm ý của Bác Lễ rồi nhỉ?”
“Năm đó là do cậu dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ mới ép hôn để làm Quý phu nhân, ba năm ở nước ngoài, anh ấy luôn ở bên cạnh mình và Kiều Kiều.”
“Tuy đứa bé không phải con ruột của anh ấy, nhưng Bác Lễ còn chu đáo, ân cần hơn cả bố ruột. Dù đã chia tay, anh ấy vẫn không nỡ rời xa mình, chẳng bao lâu nữa, chúng mình sẽ lại về bên nhau thôi.”
“Cô Tống này, mình biết nhà cô có tiền, cũng không thiếu gì người đàn ông này, mình khuyên cô đừng tự chuốc lấy khổ đ/au, chủ động rút lui đi.”
Nói xong, cô ta gửi thêm một bức ảnh.
Minh Kiều Kiều cười rạng rỡ ở giữa, cô ta và Quý Bác Lễ cùng lúc hôn lên má cô bé, trông thực sự như một gia đình viên mãn.
Tôi mỉm cười, trả lời cô ta: “Được thôi.”
Sau đó tôi gọi cho bố.
“Bố, con nghĩ kỹ rồi, con sẽ đưa Tâm Tâm ra nước ngoài định cư, vài ngày nữa sẽ khởi hành.”
Giọng nói ngạc nhiên của bố vang lên.
“Thật sao? Nhưng nghe nói Tiểu Quý đã về nước, gia đình các con khó khăn lắm mới đoàn tụ, nó có đồng ý không?”
Tôi cười thê lương.
“Anh ta còn cầu còn không được ấy chứ.”
Tôi không còn như trước đây, kiên trì đợi Quý Bác Lễ về mới chịu đi ngủ.
Khi Quý Bác Lễ về đến nhà đã là hai giờ sáng.
Anh ta vừa vào cửa, thấy căn phòng tối om thì khẽ nhíu mày.
Bình thường lần nào tôi cũng để đèn cho anh ta, nhưng lần này lại là ngoại lệ.
Không chỉ lần này, những ngày sau đó tôi cũng không còn làm phiền anh ta nữa. Suốt ba ngày liền, tôi không nói với Quý Bác Lễ một câu nào.
Có lẽ nhận ra điều bất thường, khi Quý Bác Lễ về đã mang theo một hộp quà.
“Vân Yểu, quà cho em.”
Vẻ mặt anh ta thoáng chút áy náy: “Mấy hôm trước là Kiều Kiều không hiểu chuyện, anh thay mặt con bé xin lỗi em và Tâm Tâm.”
Vừa nói anh ta vừa mở hộp quà, bên trong nằm lặng lẽ một sợi dây chuyền lỗi thời. Anh ta lấy ra: “Để anh đeo cho em.”
Tôi lặng lẽ né tránh: “Không cần phiền phức đâu.”
Sợi dây chuyền đó, tôi đã từng thấy trên trang cá nhân của Minh Kỳ.
Đó là mẫu mà cô ta từng chê lỗi thời, cũ kỹ, thậm chí còn mỉa mai rằng có vứt đi cũng chẳng ai thèm.
Tôi vô cảm lướt qua Quý Bác Lễ, bế Tâm Tâm đã thay đồ xong, lái xe ra ngoài.
Ánh mắt anh ta quét qua, sững sờ một chút, rồi dừng lại trên người tôi rất lâu.
“Em... hôm nay có chút khác lạ, em đi đâu, để anh lái xe đưa em đi.”
Quý Bác Lễ tỏ ra đặc biệt ân cần.
Gương chiếu hậu phản chiếu bộ vest công sở gọn gàng của tôi. Trước đây khi ở bên anh ta, tôi chỉ mặc những chiếc váy trông dịu dàng, nữ tính.
Nhưng ba năm anh ta không có ở đây, tôi điều hành công ty, đi tiếp khách, ngay cả việc sửa ống nước tôi cũng tự làm được.
Tôi không hề không thể sống thiếu anh ta.
Còn về việc lái xe--
“Không cần đâu, khả năng lái xe của tôi có lẽ còn thành thạo hơn anh.”
Hơn nữa, hôm nay ra ngoài là để đưa Tâm Tâm đi làm thủ tục hủy bỏ thân phận ở trong nước.
Ba tiếng sau, khi chúng tôi làm xong thủ tục và bước ra, lại thấy xe của Quý Bác Lễ đỗ ở cửa, anh ta cau mày nhìn chằm chằm vào tôi.
“Tống Vân Yểu, cô đưa con gái đến đây làm gì?”
Anh ta đã theo dõi tôi suốt dọc đường, thấy tôi bế Tâm Tâm vào trong, ba tiếng sau mới chịu bước ra.
Không hiểu sao, trong lòng tôi lại thấy bất an như bị ai bóp nghẹt.
Tôi mỉm cười: “Không có gì, giấy tờ tùy thân hết hạn nên đến đổi cái mới thôi.”
“Hôm nay anh không bận sao? Nghe nói Minh Kỳ dạo này đang tìm việc, chắc là cần anh giúp đấy.”
Quý Bác Lễ nhìn chằm chằm vào tôi, vẻ mặt u ám khó đoán.
Một lúc lâu sau, anh ta cười lạnh: “Tống Vân Yểu, cô giỏi lắm.”
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy, có người tự đẩy chồng mình ra ngoài. Đã là ý cô, thì tôi chiều theo ý cô.”
Cửa xe bị đóng sầm lại, chiếc xe của Quý Bác Lễ trong nháy mắt đã biến mất không dấu vết.
Thật không hiểu nổi, tôi đã tác thành cho họ, sao anh ta lại còn tức gi/ận cơ chứ?
Phải đến khi nghe trợ lý của Quý Bác Lễ nói, tôi mới biết.
“Phu nhân, Tổng giám đốc đã cố gắng dành hẳn một ngày để ở bên cô và con, sao cô lại làm anh ấy gi/ận bỏ đi vậy?”
“Giờ thì hay rồi, anh ấy uống đến say mèm, lại chạy đi tìm mẹ con Minh Kỳ rồi...”
Trợ lý vốn luôn thấy tôi và Quý Bác Lễ xứng đôi, một lòng muốn vun vén cho chúng tôi.
Nhưng giờ đây, tôi tự giễu cợt: “Cảm ơn cậu, nhưng, cứ mặc kệ anh ta đi.”
Dù sao thì cũng chỉ còn ba ngày nữa thôi.
Tôi và Tâm Tâm sẽ rời khỏi nơi này.
Nhưng tôi không thể ngờ rằng, đúng ngày tôi làm thủ tục chuyển trường cho Tâm Tâm, con bé bị Minh Kiều Kiều đẩy xuống nước, dẫn đến phát b/ệnh cấp tính.
Tôi đi/ên cuồ/ng đưa Tâm Tâm đi cấp c/ứu.
Nhưng lại bị b/ệnh viện thông báo rằng, Quý Bác Lễ đã điều động toàn bộ nguồn lực y tế của thành phố để đi chữa dị ứng cho Minh Kiều Kiều.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Tâm Tâm, tôi đi/ên cuồ/ng gọi điện cho Quý Bác Lễ, c/ầu x/in anh ta c/ứu lấy Tâm Tâm.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc của Minh Kỳ, anh ta nghe có vẻ đang rối bời, nhưng rồi lại cất tiếng cười lạnh lẽo.
Chương 10
Chương 17
Chương 7
Chương 9
Chương 21
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook