Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/09/2026 16:36
"Mất mặt? Giờ mới biết mất mặt sao?" Mẹ chồng túm lấy cánh tay Thẩm Mặc, móng tay gần như cắm sâu vào da th!t anh, "Đều tại mày vô dụng! Đến vợ mình cũng không quản nổi! Để mẹ mày phải chịu loại s/ỉ nh/ục này!"
Thẩm Mặc mặc cho bà đá/nh m/ắng, chỉ cố sống cố ch*t ngăn cản không cho bà làm chuyện dại dột.
Một màn kịch vụng về, dưới ánh mắt lạnh lùng của pháp cảnh và sự thờ ơ của tôi, cuối cùng cũng dần lắng xuống.
Cuối cùng, dưới sự giám sát của pháp cảnh, Thẩm Mặc, Thẩm Lệ và Lâm Vãn Âm mang theo những túi lớn túi nhỏ, dìu người mẹ chồng đang "yếu ớt", dắt theo hai đứa trẻ, lủi thủi rời khỏi căn nhà mà họ đã cưỡng chiếm suốt mấy tháng qua.
Lúc đi, mẹ chồng quay đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt đ/ộc địa như lưỡi rắn. Lâm Vãn Âm thì nhìn Thẩm Mặc thật sâu, muốn nói lại thôi. Còn Thẩm Mặc, từ đầu đến cuối không hề nhìn tôi lấy một lần.
Nhìn họ biến mất sau cửa thang máy, tôi bước vào căn nhà cuối cùng cũng giành lại được.
Trong không khí vẫn còn vương vấn hơi thở của người lạ, đồ chơi của Nữu Nữu bị nhét bừa bãi vào một chiếc thùng giấy, giường trẻ em của con bé chất đầy những thứ tạp nham không thuộc về nó... tất cả đều trở nên lạc quẻ, thật khiến người ta buồn nôn.
Tôi không hề cảm thấy vui sướng khi lấy lại được tài sản, chỉ có một sự mệt mỏi sâu sắc và cảm giác dơ bẩn len lỏi trong không khí, cần phải tẩy rửa thật mạnh mới có thể xua tan.
"Tôi sẽ liên hệ với công ty vệ sinh chuyên nghiệp, khử trùng và làm sạch toàn bộ từ trong ra ngoài." Cố Hoài đứng bên cạnh nói, "Lõi khóa ở đây cũng nên thay đi."
"Cảm ơn anh, làm phiền anh rồi." Tôi gật đầu.
Đứng giữa phòng khách trống trải, tôi nhìn quanh căn nhà từng tràn ngập tiếng cười, sau đó bị kẻ khác chiếm mất, và nay cuối cùng đã trở về với chủ nhân đích thực.
Nhà đã lấy lại được rồi.
Nhưng có những thứ, mất đi là mất đi mãi mãi.
Tuy nhiên, không sao cả.
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm.
Sau khi dọn sạch những thứ bẩn thỉu về mặt vật lý, tiếp theo, chính là dọn sạch mối qu/an h/ệ đã th/ối r/ữa biến chất kia, cùng những khối u đ/ộc hại bám víu vào mối qu/an h/ệ đó, không ngừng hút m/áu và gây ra đ/au khổ.
Vụ kiện ly hôn, chính là trận chiến tiếp theo.
Và lần này, tôi không chỉ muốn thắng, mà phải thắng thật đẹp, thắng thật triệt để.
Chương 9
Sau khi căn nhà được dọn dẹp, khử trùng sạch sẽ và thay khóa mới, tôi đưa Nữu Nữu chuyển về. Cô bé trở lại môi trường quen thuộc thì vui vẻ hơn hẳn, lăn lộn trên chiếc giường nhỏ của mình, ôm ch/ặt lấy con búp bê vừa tìm lại được không rời tay.
Nhìn nụ cười của con gái, tôi thấy mọi thứ mình làm đều xứng đáng.
Sau khi ổn định chỗ ở, tôi chính thức đệ đơn kiện ly hôn lên tòa án. Yêu cầu rất rõ ràng: tình cảm đã rạn nứt, xin được ly hôn; quyền nuôi dưỡng con gái Thẩm Niệm Xu thuộc về tôi, Thẩm Mặc phải trả phí nuôi dưỡng hàng tháng cho đến khi con trưởng thành, đồng thời chịu trách nhiệm các chi phí giáo dục, y tế tương ứng; căn nhà hiện tại (đã thu hồi qua vụ kiện khác) thuộc quyền sở hữu của tôi; phân chia tiền tiết kiệm chung vợ chồng theo pháp luật; yêu cầu Thẩm Mặc bồi thường tổn thất tinh thần.
Bản sao đơn kiện và giấy triệu tập tòa án được gửi đến tay Thẩm Mặc, giống như đổ thêm một gáo dầu vào đống tro tàn sắp tắt.
Lần này, kẻ nhảy dựng lên không chỉ có mẹ chồng, mà ngay cả Lâm Vãn Âm – người vốn luôn nhẫn nhịn và đóng vai nạn nhân – cũng không ngồi yên được nữa. Cô ta thậm chí chủ động gọi điện cho tôi, không còn cái giọng điệu sợ sệt như trước, thay vào đó là sự gấp gáp của kẻ "đ/ập nồi dìm thuyền" và... một tia hoảng lo/ạn khó che giấu.
"Chị dâu... không, Tô Mịch." Giọng cô ta truyền qua sóng điện thoại, nghe có chút biến dạng, "Cô nhất định phải làm đến mức này sao? Ép anh Mặc vào đường cùng thì cô được lợi gì?"
"Lợi?" Tôi cười lạnh, "Nhìn thấy các người không vui, đó chính là lợi ích lớn nhất của tôi."
Cô ta khựng lại, giọng dịu xuống, mang theo tiếng khóc nức nở: "Tôi biết cô h/ận tôi... nhưng Gia Diệu và Gia Bảo vô tội mà! Chúng còn nhỏ như vậy, không thể không có bố! Anh Mặc giờ là chỗ dựa duy nhất của chúng rồi! Cô lấy đi tất cả của anh ấy, thì anh ấy lấy gì để nuôi con? Cô đây là muốn ép ch*t ba mẹ con tôi đấy à!"
"Chỗ dựa?" Tôi bắt được từ khóa trong lời nói của cô ta, cố tình hỏi, "Thẩm Mặc trở thành bố của con cô từ bao giờ thế? Chẳng phải chúng có bố đẻ rồi sao? Dù đã ch*t."
"Cô!" Hơi thở Lâm Vãn Âm nghẹn lại, dường như bị sự cay nghiệt của tôi chọc gi/ận, nhưng rất nhanh đã nén lại, mang theo vẻ liều mạng, "Tô Mịch, chúng ta nói thẳng với nhau đi. Ly hôn thì được, nhà cửa và tiền tiết kiệm chúng tôi cũng có thể từ bỏ một phần, nhưng... phí nuôi dưỡng cô không được đòi nhiều như vậy! Hơn nữa, anh Mặc phải giữ quyền thăm nom Gia Diệu và Gia Bảo, sau này... sau này anh ấy cũng phải gánh vác một phần chi phí của chúng!"
Cuối cùng tôi cũng hiểu cô ta đang h/oảng s/ợ điều gì.
Thứ cô ta sợ không phải là Thẩm Mặc mất tài sản, mà là Thẩm Mặc mất khả năng chu cấp cho cô ta và hai đứa con trai kia! Một khi Thẩm Mặc ra đi tay trắng, hoặc tài sản sụt giảm nghiêm trọng, thì lấy gì để nuôi hai cái "gốc rễ nhà họ Thẩm" kia? Chẳng phải chiếc thẻ ATM dài hạn của cô ta và con trai sẽ bay màu sao?
Thật là một nước cờ tính toán kỹ lưỡng. Dùng tiền của Thẩm Mặc, ở nhà của Thẩm Mặc (và tôi), lại còn muốn bắt Thẩm Mặc tiếp tục làm ông bố hờ cho hai đứa con của mình, thậm chí không tiếc yêu cầu giảm bớt phí nuôi dưỡng mà vợ cũ đòi hỏi!
Tôi suýt nữa thì vỗ tay tán thưởng cho cái logic vô sỉ này của cô ta.
"Lâm Vãn Âm, nghe cho kỹ đây." Tôi nói từng chữ một cách rõ ràng, "Thẩm Mặc có trả phí nuôi dưỡng hay không, trả bao nhiêu, là do luật pháp quyết định, không phải do cô và tôi mặc cả. Còn về hai đứa con trai của cô, với Thẩm Mặc, với tôi, không hề có bất kỳ mối qu/an h/ệ pháp luật nào. Anh ta không có nghĩa vụ nuôi chúng, càng không có cái gọi là 'quyền thăm nom'. Cô muốn tìm bố cho con mình thì làm ơn ra m/ộ bố đẻ của chúng mà tìm, đừng có dính dáng đến tôi!"
"Tô Mịch! Sao cô có thể m/áu lạnh như thế! Chúng đã gọi Thẩm Mặc là bác cả bao lâu nay!!" Lâm Vãn Âm hét lên.
"Gọi là tổ tiên cũng vô dụng thôi!" Tôi không chút nể nang đáp trả, "Luật pháp không công nhận điều đó!"
Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy, rồi chặn luôn số của cô ta.
Chương 10
Chương 16
Chương 21
Chương 19
Chương 13
Chương 15
Chương 19
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook