Sau khi trọng sinh, tôi từ chối làm kẻ khờ: Cô bạn thân hoa khôi ngỡ ngàng

“Chúng ta đều nghe rõ mồn một, người ta nói chính là -- cô Lý đấy.”

“Đừng ngại nữa, đổi lại là tôi mà có phú nhị đại theo đuổi, tôi ước gì cả thế giới này đều biết!”

Có thêm chai rư/ợu vang này, không khí trên bàn tiệc lại càng sôi nổi. Họ gọi phục vụ thêm vài món, vây quanh Lý Như, tâng bốc cô ta lên tận mây xanh, ai nấy đều uống đến say khướt.

Lý Như loạng choạng bước tới, nhìn tôi từ trên cao xuống: “Chúng tôi tha lỗi cho cậu rồi, cậu đi thanh toán đi!”

Tôi ngồi im không nhúc nhích.

Lý Như ngồi xuống bên cạnh tôi: “Đã bảo cậu rồi, đừng mặc thế này ra ngoài, ai cũng sẽ coi thường cậu thôi.

“Vừa nãy họ không cho cậu thanh toán đâu, tớ phải nói khó nói dễ mãi, họ mới đồng ý tiếp tục đi ăn cùng cậu đấy!

“Được rồi, mọi người đều mệt cả rồi, cậu mau đi đi!”

Tôi đảo mắt kh/inh bỉ, tưởng mình là cái thá gì chứ: “Chị hai à! Chị uống say rồi đấy à! Ăn no uống đủ rồi bắt người khác trả tiền?”

Lý Như nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi: “Hứa Viện, nhưng mà cậu là người rủ mọi người ra ngoài mà! Cậu không định nuốt lời đấy chứ!”

Tiếng hét khoa trương của Lý Như thu hút các sinh viên khác, họ lần lượt vây lại chỉ trích tôi.

“Nếu không phải nể mặt Lý Như, chúng tôi căn bản sẽ không ra đây.”

“Đúng thế, không có Lý Như thì ai thèm đi ăn với cậu?”

Tôi lạnh lùng lên tiếng: “Thật trùng hợp, tôi cũng chẳng thèm đi ăn với đám nghèo kiết x/ác các người. Vậy, ai là người hẹn các người?”

Họ nhìn nhau: “Lý… Lý Như chứ ai!”

“Vậy thì đúng rồi, ai hẹn thì tìm người đó!”

Họ bắt đầu sốt ruột: “Nhưng Lý Như nói là cậu mời chúng tôi ăn mà!”

“Tôi còn chẳng có WeChat của các người, tại sao phải mời? Chúng ta là đồng hương à? Hay là bạn bè?”

Họ nhìn nhau ngơ ngác, cuối cùng đồng loạt nhìn về phía Lý Như.

Lý Như nhìn tôi: “Không phải… không phải cậu nói họ đáng thương nên muốn mời họ ăn cơm sao?”

“Đó chẳng phải là lời cậu nói sao? Họ còn khen cậu từ bi bác ái, lòng dạ bồ t/át cơ mà!”

“Tôi…”

“Người là do cậu hẹn, món là do các người gọi, cơm các người ăn, rư/ợu các người uống cạn, đến lúc trả tiền thì nhớ tới tôi, mặt mũi đâu mà dày thế?! Thật sự coi tôi là kẻ ngốc để đào mỏ à!”

“Cậu! Hừ, chẳng phải chỉ là tiền một bữa cơm thôi sao, tôi trả là được chứ gì, tôi mới không keo kiệt, kh/inh thường người khác như cậu!”

Nói xong, cô ta gọi phục vụ: “Thanh toán!”

“Chào cô, tổng cộng là 38.888 tệ ạ.”

“Sao đắt thế?!” Lý Như sững sờ.

Sau khi kiểm tra lại hóa đơn không sai sót, Lý Như quay sang trút gi/ận lên đám bạn thân:

“Ai cho các người gọi tôm hùm với tổ yến! Rư/ợu vang 1.888 tệ một ly cơ đấy?” Lý Như không nhịn được mà chỉ trích họ, tại sao lại gọi đồ đắt tiền như vậy!

Đám người trao đổi ánh mắt, không ai nói lời nào.

Nhận ra mình đã mất bình tĩnh, Lý Như đổi giọng:

“Trên người tôi không mang nhiều tiền thế, bữa này mọi người chia nhau trả đi!”

Nghe vậy, mọi người không vui, chẳng phải cậu rủ chúng tôi ra ngoài thì ai thèm đến khách sạn lớn tiêu tiền? Cậu nhất quyết kéo chúng tôi đi ăn, giờ lại bắt chúng tôi trả tiền?

Đang lúc tranh cãi ồn ào thì Chu Nghiễn bước vào.

“Thật ngại quá, vừa nãy có việc bận nên đến muộn, xin lỗi mọi người!” Miệng anh ta nói với mọi người, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm Lý Như.

Lý Như mắt đẫm lệ, ra vẻ một đóa hoa trắng nhỏ kiên cường.

Chu Nghiễn lúng túng: “Có… có vấn đề gì à?”

Đám đông nhao nhao kể lại hành vi x/ấu xa của tôi cho Chu Nghiễn nghe.

Chu Nghiễn nhìn tôi, đáy mắt tràn đầy ý cười.

Sau đó, anh ta dịu dàng nói với Lý Như: “Không sao, bữa này tôi trả, coi như là tạ lỗi với mọi người, cô… cô Lý đừng khóc nữa.”

Tôi nhìn cái bộ dạng không đáng tiền đó của Chu Nghiễn, đúng là đồ phá gia chi tử! 4 vạn mà nói miễn là miễn, bảo sao khách sạn hai năm nay lỗ vốn nặng nề!

Nghe vậy, mọi người thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không phải gánh n/ợ.

“Cảm ơn anh, Tổng giám đốc Chu, nhưng chúng tôi không cần sự bố thí của anh.”

Lý Như quay đầu dạy dỗ đám bạn của mình:

“Các người không ăn nổi cơm à? Cần người khác trả tiền! Không có cốt cách!”

“Chúng ta không thể để Chu Nghiễn trả tiền! Tôi làm gương, góp 5.000!”

Thế là, Lý Như ép mọi người mỗi người phải góp hơn 5.000 tệ tiền ăn.

Bước ra khỏi khách sạn, có người đã khóc: “Đây là tiền sinh hoạt phí hai tháng của tôi đấy!”

“Tôi còn thảm hơn, tôi còn phải v/ay bạn 2.000 tệ nữa!”

“Không phải, cậu ta làm màu cái gì chứ! Rõ ràng là cậu ta phải trả tiền, cuối cùng chúng ta trả thì chớ, còn bị biến thành kẻ không có cốt cách, tham rẻ!”

“Đúng thế, các người không thấy sao, sau khi cậu ta nói phải có cốt cách, ánh mắt của Chu Nghiễn thay đổi hẳn, nhìn cậu ta sáng rực lên!”

“Đây chẳng phải là đạp lên chúng ta để xây dựng hình tượng sao!”

Nhóm nhỏ của Lý Như đang lung lay dữ dội.

Trước cửa khách sạn, Chu Nghiễn đề nghị đưa Lý Như về trường, Lý Như làm bộ e thẹn rồi lên xe.

Còn lại vài người chúng tôi đứng bên đường, nhìn nhau trân trối.

Lý Như đầy gh/en tị nhìn mọi người: “Thật ngưỡng m/ộ các cậu, còn có thể đi dạo về, tớ chỉ có thể ngồi trong xe, mọi người đi đường cẩn thận nhé, tớ và anh Nghiễn đi trước đây!”

Trên ghế lái, Chu Nghiễn nháy mắt với tôi, đúng là cái đồ thích thể hiện!

Đám bạn nuốt trọn một bụng khói xe, sự oán h/ận dành cho Lý Như càng sâu sắc hơn.

Tôi về ký túc xá trước Lý Như, kéo rèm che kín giường lại.

Trước giờ đóng cửa, cuối cùng cô ta cũng về.

Sắc mặt cô ta đỏ ửng, trong lòng ôm một con mèo hoang, định đặt thẳng lên giường tôi.

Nhưng giường tôi đã được kéo rèm kín mít và cố định lại, cô ta không có cách nào ra tay:

“Hứa Viện, nó bị mưa ướt bên ngoài, có thể cho nó vào chăn của cậu sưởi ấm một chút không? Mèo nhỏ không bẩn đâu, chúng nó biết tự chăm sóc bản thân mà, cậu xem, nó đáng yêu thế này cơ mà?”

Danh sách chương

5 chương
07/09/2026 16:15
0
07/09/2026 16:15
0
07/09/2026 20:04
0
07/09/2026 20:03
0
07/09/2026 20:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu