Sau khi bị đình chỉ công tác tại phòng cấp cứu, tôi không bao giờ vi phạm quy định thêm lần nào nữa (Toàn văn)

"Chỉ có vậy thôi."

Ông ta nhìn tôi.

Viền mắt đỏ hoe.

Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, viền mắt đỏ hoe.

Tôi không đợi ông ta nói câu tiếp theo.

Quay người bước đi.

Khi đi đến cửa--

"Trình Cương."

"Ừ."

"Xin lỗi."

Ba chữ.

Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức gần như bị tiếng bước chân trên hành lang át mất.

Nhưng tôi đã nghe thấy.

Tôi không quay đầu lại.

"Dưỡng b/ệnh cho tốt đi."

Rồi đi.

---

Bước ra khỏi phòng b/ệnh, ngoài cửa sổ cuối hành lang là ánh mặt trời mùa đông.

Cái kiểu trắng bệch, trắng bệch.

Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn những chiếc xe qua lại trong bãi đỗ xe dưới lầu.

Ông ta nói xin lỗi.

Thì sao chứ?

Ba tháng lương không quay lại được.

Ba tháng mất ngủ không quay lại được.

Những đêm gi/ật mình tỉnh giấc, tự chất vấn bản thân "rốt cuộc mình đã làm sai điều gì" cũng không quay lại được.

Nhưng--

Thôi bỏ đi.

Không phải là tha thứ.

Mà là không còn quan tâm nữa.

Cả đời này tôi làm bác sĩ, không phải để đợi ai đó nói xin lỗi.

Là vì tôi muốn làm.

Thấy mình phù hợp.

Và cũng làm tốt được.

Thế là đủ rồi.

---

【Chương 10】

Ngày Tiền Duy Minh xuất viện, khoa không có động tĩnh gì.

Không tuyên dương, không cờ thi đua, không có lãnh đạo đến thăm hỏi.

Cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng có vài thứ thực sự đã thay đổi.

Ví dụ như--

Cuốn sổ ghi chép trực ban "Làm việc theo quy định" đó, được Trưởng khoa Trần Kiến Quân mượn đi photo một bản, nói là muốn dùng làm mẫu "chuẩn hóa quy trình" để phổ biến toàn khoa.

Ví dụ như--

Phòng Kế hoạch Y tế ban hành một văn bản mới, sửa đổi quy trình cam kết đồng ý: Đối với những trường hợp khẩn cấp "không liên lạc được người nhà và b/ệnh nhân không thể tự ký tên", bổ sung thêm một điều khoản "người phụ trách khoa hoặc tổ trưởng trực ban có thể thay mặt ký tên để khởi động cấp c/ứu".

Giấy trắng mực đen.

Đóng dấu đỏ.

Ngày văn bản đó được gửi xuống khoa, Tôn Lỵ cầm tờ giấy đó đến tìm tôi.

"Anh xem chưa?"

"Xem rồi."

"Điều khoản này... trước đây không có."

"Ừ."

"Đây có phải vì anh..."

"Không biết." Tôi cúi đầu tiếp tục viết b/ệnh án, "Chẳng liên quan gì đến tôi cả."

Cô ấy đứng đó nhìn tôi rất lâu.

Rồi mỉm cười.

"Anh đấy."

"Hả?"

"Khẩu xà tâm phật."

Tôi không để ý đến cô ấy.

Nhưng khóe miệng quả thực đã khẽ động.

Được thôi.

Có lẽ cũng có chút liên quan thật.

---

Ngày tháng vẫn trôi như thường lệ.

Tôi vẫn đúng bảy giờ năm mươi có mặt tại khoa.

Vẫn ký từng tờ đơn một cách minh bạch.

Vẫn đợi khi cần đợi, và ra tay dứt khoát khi cần hành động.

Điểm khác biệt duy nhất là--

Bây giờ không cần đợi lâu như thế nữa.

Vì quy tắc đã sửa rồi.

Bức tường dán đầy những điều khoản đá/nh dấu đỏ đó, tôi không gỡ xuống.

Nó vẫn ở đó.

Nhắc nhở tôi, và nhắc nhở tất cả mọi người--

Quy tắc là thứ ch*t.

Con người mới là thứ sống.

Nhưng khi người sống không nói lý lẽ.

Thì quy tắc ch*t--lại chính là con d/ao sắc bén nhất.

---

Một buổi chiều hoàng hôn ba tháng sau.

Tôi tan ca trực đêm, m/ua chai nước ở cửa hàng tiện lợi trước cổng b/ệnh viện.

Lúc bước ra thì gặp một người.

Con trai của vị b/ệnh nhân nhồi m/áu cơ tim đã khiếu nại tôi ba tháng trước.

Đầu tóc bóng mượt.

Vest sang trọng.

Trong tay còn xách một giỏ trái cây.

Chắc là đến b/ệnh viện thăm khám lại cho bố.

Cậu ta cũng nhìn thấy tôi.

Rõ ràng đã nhận ra tôi.

Không khí đông cứng trong nửa giây.

Cậu ta tránh ánh mắt của tôi.

Bước chân nhanh hơn, vòng một đường cong rồi đi lướt qua tôi.

Không nói lời nào.

Tôi cũng không nói gì.

Tôi vặn nắp chai nước khoáng, uống một ngụm.

Lạnh.

Thật dễ chịu.

---

Trên đường về nhà, điện thoại reo.

Tin nhắn WeChat của Tôn Lỵ.

"Trình Cương, tuần sau khoa liên hoan, anh có đến không?"

Tôi suy nghĩ một chút, trả lời hai chữ:

"Mấy giờ?"

Cô ấy gửi lại ngay lập tức một sticker--một chú mèo đang vỗ tay đi/ên cuồ/ng.

Bên dưới kèm một dòng chữ: "Tám năm rồi lần đầu tiên đồng ý đi liên hoan, tôi đã chụp màn hình làm kỷ niệm rồi nhé."

Tôi mỉm cười.

Cất điện thoại vào túi.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Mùa đông sắp qua rồi.

Những hàng cây bên đường đã nhú những mầm non đầu tiên.

Rất nhỏ.

Rất non.

Nhưng đang sống.

Danh sách chương

3 chương
07/09/2026 19:52
0
07/09/2026 19:52
0
07/09/2026 19:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu