Hậu truyện trọn bộ: Không còn là kẻ dĩ hòa vi quý

Nó đi được vài bước thì dừng lại.

Ngoảnh đầu nhìn lại một cái.

Cái nhìn đó hướng về phía thằng cả.

Thằng cả cúi đầu ăn cơm, không ngẩng lên.

Nhưng tôi thấy tay nó cầm đũa khẽ siết ch/ặt lại.

Sau đó là chuyện món tôm sú trong bữa tối.

Hôm đó là ngày nghỉ hiếm hoi, tôi làm một đĩa tôm sú sốt dầu, một cân được mười tám con.

Bưng lên bàn, thằng cả theo thói quen đưa đũa về phía đĩa rau xanh. Tôi đẩy đĩa tôm về phía nó: “Ăn tôm đi.”

Nó sững người, nhìn tôi một cái.

Tôi không giải thích, chỉ gắp mấy con to nhất vào bát nó.

“Ăn nhiều tôm vào, có dinh dưỡng.”

Nó cúi đầu nhìn đống tôm trong bát, không nói gì.

Thằng thứ hai ngồi bên cạnh nhìn thấy, đôi đũa khựng lại.

Nó tự gắp một con.

Rồi đặt đũa xuống, nhìn tôi.

“Sao mẹ chỉ gắp cho mỗi anh ấy?”

Tôi liếc nó một cái, tiếp tục ăn cơm.

“Nó là con trai mẹ, mẹ gắp thức ăn cho nó thì có gì bất thường?”

Nghe câu này, thằng thứ hai nghẹn họng.

Nó há miệng, định nói gì đó rồi lại nuốt ngược vào trong.

Bữa cơm đó, nó không gắp thêm con tôm thứ hai.

Đêm đó, nó chơi game đến rất khuya.

Tôi gõ cửa bảo nó đi ngủ, nó đáp một tiếng nhưng không nhúc nhích.

Tôi cũng không gõ nữa.

Nếu là trước đây, tôi sẽ giục nó ba lần, còn pha cho nó cốc sữa nóng, nhìn nó tắt máy tính mới yên tâm.

Nhưng giờ, tôi chỉ giục một lần.

Nghĩa vụ cần làm tôi đã làm xong rồi.

Còn lại, là chuyện của bản thân nó.

14.

Ngày thứ mười lăm sau khi Lý Phong chuyển đi.

Ngày đó tôi vẫn nấu cơm như thường lệ.

Th!t kho tàu, bông cải xanh xào tỏi, canh trứng rong biển -- toàn là món chúng thích.

Trên bàn ăn, thằng thứ hai cúi gằm mặt suốt buổi, chỉ xới vài miếng rồi đặt bát xuống.

Thằng cả ăn chậm rãi, ăn xong còn giúp tôi bưng bát đĩa vào bếp.

Chín giờ tối, tôi theo thói quen gọi chúng uống sữa rồi đi ngủ, chỉ là khi tôi đưa sữa cho thằng thứ hai.

Lúc đó nó đang chơi game.

Tôi vừa đẩy cốc sữa về phía nó, nhắc nó lát nữa uống.

Nó lại đột nhiên lên tiếng.

“Bà không cần giả vờ nữa.”

“Bố tôi nói rồi, bà đối tốt với chúng tôi, chỉ vì sợ sau này già không ai chăm sóc.”

“Dù sao bà cũng đâu phải mẹ ruột. Giờ bà ly hôn với bố tôi rồi, diễn kịch chưa thấy mệt à?”

“Bà có diễn thêm nữa, bố tôi cũng không quay về đâu.”

Rồi nó giơ tay lên.

Cốc sữa bay vút đi, đ/ập vào cạnh bàn trà, thủy tinh vỡ tung tóe khắp nơi. Chất lỏng màu trắng b/ắn tung tóe.

Tôi không cử động.

Chỉ cúi đầu nhìn bãi hỗn độn đó.

Đúng lúc này, một tiếng gầm gi/ận dữ vang lên từ trong phòng.

“Lý Trác!”

Thằng cả lao ra khỏi phòng, nhìn thấy sữa và mảnh vỡ trên sàn.

Nó không nói gì. Lao thẳng tới, túm lấy cổ áo thằng thứ hai, lôi nó từ trên ghế sofa dậy, ném mạnh vào tường.

“Mày nói lại lần nữa xem?”

Thằng thứ hai bị va đ/ập đ/au điếng, rồi gân cổ lên hét:

“Tao nói sai à! Bà ấy có đẻ ra tao đâu! Dựa vào đâu tao không được--”

Thằng cả đ/ấm một cú vào mặt nó.

Thằng thứ hai vừa kêu vừa ch/ửi: “Bà ấy là mẹ mày đấy à mà mày bênh bà ấy!”

Còn thằng cả thì không ngừng bảo vệ tôi.

“Bà ấy nuôi mày mười năm! Mày nói xem bà ấy có phải là mẹ không!”

“Tao có bảo bà ấy nuôi đâu!”

“Mày--”

“Tao nói sai à! Bà ấy có đẻ ra tao đâu! Dựa vào đâu bà ấy được làm mẹ tao!”

Thằng cả không nói nữa.

Chỉ còn tiếng nắm đ/ấm nện xuống từng nhịp.

Tôi không ngăn được.

Cuối cùng cả hai đứa đều bầm dập, phải xin nghỉ học ba ngày.

Sau đó có một đêm, tôi tỉnh dậy uống nước lúc nửa đêm, thấy khe cửa phòng thằng thứ hai hắt ra ánh sáng.

Tôi đi tới, nghe thấy nó nói thầm bên trong.

“Con không biết... dạo này bà ấy thay đổi rồi...”

“Nhưng bà ấy vẫn cần con, đúng không?”

“Nếu bà ấy không cần con, thì đã để con đi từ lâu rồi...”

Đầu dây bên kia không biết nói gì.

Im lặng hồi lâu.

Rồi tôi nghe nó nói: “Đúng, bà ấy vẫn cần con! Nếu không thì tại sao bà ấy lại giữ con lại?”

Tôi đứng ngoài cửa, cầm cốc nước, không động đậy.

15.

Kể từ ngày đó, hai anh em rất lâu không nói chuyện với nhau, ngay cả khi ra khỏi nhà cũng là đứa đi trước 15 phút, đứa đi sau 15 phút.

Một tuần sau, thằng thứ hai đi học về, ho vài tiếng.

Tôi nghe thấy, nhưng không nói gì.

Trước đây vào lúc này, tôi sẽ bỏ dở việc đang làm, đi đun ấm nước nóng, đổ vào túi chườm, rồi gọi nó lại chườm lưng.

Lý Trác bị viêm phế quản, từ nhỏ đã hay ho. Bài th/uốc dân gian tôi học được từ quê, mỗi mùa đông dùng túi chườm nóng chườm lưng cho nó, có thể làm dịu đi rất nhiều.

Nhưng nó không thích bị gò bó. Mỗi lần tôi gọi nó, đều phải giục ba lần bảy lượt.

“Lý Trác, lại đây chườm lưng.”

“Lát nữa.”

“Lý Trác, túi nước sắp nguội rồi.”

“Biết rồi biết rồi.”

“Lý Trác--”

“Phiền quá đi!”

Sau đó nó mới không cam lòng đi tới, quay lưng về phía tôi.

Nhưng bây giờ, tôi không gọi nữa, nó lại quay ra hỏi.

Đêm đó, nó đột nhiên ra khỏi phòng, đứng ở cửa bếp.

Lúc đó tôi đang rửa bát.

Nó đứng rất lâu mới lên tiếng.

“Dạo này sao bà không giục tôi chườm lưng nữa?”

Tay tôi vẫn không ngừng rửa.

“Chẳng phải con không thích sao.”

Nó sững người.

“Trước đây bà toàn gọi, gọi mấy lần liền...”

“Bà thay đổi rồi.”

“Trước đây là trước đây.”

Tôi tiếp tục rửa bát, tiếng nước chảy ào ào.

Tôi khóa vòi nước lại, rồi quay người nhìn nó. Lý Trác mười lăm tuổi, mày mắt giống bố nó, nhưng cái cách nó mím môi vẫn còn chút dáng vẻ hồi nhỏ -- lúc đó nó vẫn còn lao vào ôm tôi gọi mẹ.

Danh sách chương

5 chương
07/09/2026 16:12
0
07/09/2026 16:12
0
07/09/2026 19:32
0
07/09/2026 19:32
0
07/09/2026 19:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu