Gió đêm tan hết chẳng tương phùng (Phần tiếp theo hoàn chỉnh)

Sau một cuộc mây mưa nồng ch/áy, Bùi Độ tựa vào đầu giường châm một điếu th/uốc.

"Ôn Vãn, chúng ta kết thúc đi."

Ánh trăng sáng của anh ta đã về nước.

Thế nên anh ta vội vã muốn phủi sạch qu/an h/ệ với tôi.

Tôi đỏ hoe mắt bước xuống giường, nhặt từng món quần áo vương vãi trên sàn rồi mặc vào.

Ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

Anh ta bực dọc dập tắt điếu th/uốc: "Muốn bồi thường gì không?"

Tôi lắc đầu: "Không cần, mấy năm nay anh đối với tôi đã đủ tốt rồi, chúc anh hạnh phúc."

Bùi Độ nhíu mày, lấy từ trong ngăn kéo tủ đầu giường ra một sợi dây chuyền đ/á quý trị giá hai mươi triệu ném cho tôi.

"Tặng cô đó."

Tôi cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Cảm ơn Bùi tổng."

Quay người lại, tôi lau đi giọt nước mắt lăn dài, khóe miệng khẽ nhếch.

Những năm qua, tôi vì anh ta mà học nấu ăn, thay anh ta giải quyết rắc rối, thậm chí từng đỡ nhát d/ao cho anh ta.

Bùi Độ tưởng rằng tôi yêu anh ta đến ch*t đi sống lại.

Nhưng anh ta đâu biết.

Thứ tôi yêu, từ trước đến nay chỉ là tiền của anh ta mà thôi.

1

Hôm sau, Bùi Độ gọi tôi đến văn phòng.

"Đêm qua là thời điểm nguy hiểm, uống cái này đi."

Tôi không nhận lấy lọ th/uốc anh ta đưa, mà nói bằng giọng cung kính: "Đa tạ Bùi tổng quan tâm, đêm qua tôi đã uống th/uốc tránh th/ai rồi."

Tôi cứ ngỡ anh ta sẽ hài lòng vì sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của mình.

Ai ngờ sắc mặt anh ta trầm xuống, khó chịu nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.

"Ôn Vãn, cô không muốn mang th/ai con của tôi đến thế sao?"

Nói thật, đã từng có lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện lấy con cái làm bàn đạp.

Nhưng Bùi Độ quá cẩn trọng.

Giờ đây, tôi không chỉ có tiền mà còn lấy lại được tự do.

Đương nhiên sẽ không ng/u ngốc đến mức lấy đứa trẻ ra để đá/nh cược nửa đời sau của mình.

Tôi rũ mắt, hàng mi r/un r/ẩy, một giọt nước mắt vừa vặn rơi xuống mu bàn tay anh ta.

"Bùi tổng, tôi chỉ là không muốn làm anh khó xử..."

Sắc mặt Bùi Độ khẽ động, lực nắm cổ tay tôi vô thức nới lỏng, ánh mắt cũng dịu đi vài phần.

Anh ta vừa định nói gì đó thì ngoài cửa vang lên một giọng nữ ngọt ngào.

"A Độ, anh ở trong đó à? Em vào nhé."

Cửa văn phòng bị đẩy ra.

Bùi Độ như bị bỏng, mạnh mẽ đẩy tôi ra.

Tôi lảo đảo, thắt lưng đ/ập vào góc bàn làm việc, đ/au đến mức trước mắt tối sầm lại.

Người phụ nữ mặc chiếc váy liền thân màu trắng đứng ở cửa, ánh mắt cảnh giác rơi trên người tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp Lâm Tri Vi.

Cô ta quả thực trông rất thuần khiết và vô hại.

Thảo nào khiến Bùi Độ nhung nhớ suốt bao nhiêu năm nay.

Tôi biết mình không nên tiếp tục ở lại đây nữa.

Vì vậy, nén cơn đ/au, tôi giữ thái độ xa cách.

"Bùi tổng, nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép ra ngoài trước."

Xoa eo ngồi xuống chỗ làm việc, điện thoại rung lên một tiếng.

Bấm vào xem.

Là Bùi Độ gửi một khoản chuyển khoản năm mươi hai nghìn tệ.

Trong lòng anh ta ít nhiều vẫn còn chút áy náy với tôi.

Nhưng chút bồi thường này tôi lại chẳng thèm.

Tôi nhấn hoàn trả.

Trả lời: "Tôi không sao, chút vết thương này hai ngày là khỏi thôi."

Nửa phút sau, thẻ ngân hàng của tôi nhận được một khoản tiền.

Năm trăm hai mươi nghìn tệ.

Tôi không nhịn được mà nhếch môi.

Lạt mềm buộc ch/ặt, quả nhiên hiệu quả.

Chiều hôm đó, Bùi Độ đưa Lâm Tri Vi đến khu văn phòng.

Bảo cô ta chọn vị trí mình thích.

Lâm Tri Vi tự tiện đi đến bên cạnh tôi, làm bộ làm tịch.

"Em muốn vị trí này, nghe nói phòng hậu cần đang thiếu người, hay là để chị gái này chuyển sang đó đi."

Bùi Độ hơi nhíu mày.

Tôi là người do một tay anh ta đào tạo nên.

Những năm qua đã mang về không ít thành tích cho công ty.

Thấy Bùi Độ do dự, Lâm Tri Vi bĩu môi, giọng nói mang theo chút tủi thân.

"Nếu A Độ không nỡ thì thôi vậy..."

Bùi Độ sợ người thương hiểu lầm, lập tức đưa ra quyết định, giọng điệu không chút xoay chuyển.

"Ôn Vãn, cô lập tức đi báo danh ở phòng hậu cần đi."

Lâm Tri Vi hài lòng mỉm cười.

Bùi Độ xoa đỉnh đầu cô ta, giọng nói dịu dàng đến mức như sắp tan chảy.

"Đồ ngốc, chỉ cần em vui, cả công ty này tặng cho em cũng được."

Thấy anh ta cưng chiều Lâm Tri Vi không chút giấu giếm, lồng ngựk tôi dâng lên một nỗi chua xót.

Người kiêu ngạo như Bùi Độ, vậy mà cũng có lúc lấy lòng một người như thế này.

Đối với Bùi Độ, tôi cũng từng có kỳ vọng.

Khi mới bên nhau, tôi toàn tâm toàn ý đối đãi với anh ta.

Anh ta lại chỉ coi tôi là công cụ giải tỏa d/ục v/ọng.

Sau này, biết trong lòng anh ta luôn có một người.

Tôi liền kịp thời rút lui, không còn chìm đắm nữa.

Anh ta mưu cầu thân x/ác tôi.

Tôi mưu cầu tiền của anh ta.

Mọi người chỉ là lấy thứ mình cần mà thôi.

2

Tôi, một quản lý dự án, bị điều sang phòng hậu cần làm việc vặt.

Nhưng tôi chẳng hề bận tâm.

Dù sao sáng nay tôi cũng đã nộp đơn xin nghỉ việc lên phòng nhân sự rồi.

Một tháng nữa, tôi sẽ hoàn toàn rời khỏi nơi này.

Rời xa Bùi Độ.

Hôm sau, Lâm Tri Vi đến phòng hậu cần, chỉ đích danh bắt tôi pha cà phê cho tất cả nhân viên.

Hàng trăm cốc cà phê khiến tôi bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối.

Khi tôi bưng cà phê đến trước mặt Lâm Tri Vi, cô ta nhấp một ngụm rồi nhăn mặt không hài lòng.

"Nguội thế này thì uống kiểu gì? Đi pha lại ngay!"

Tôi nén sự bực bội trong lòng, pha lại cho cô ta một cốc cà phê nóng.

Lần này cô ta chỉ sờ vào thành cốc rồi liền hất thẳng cốc cà phê nóng hổi về phía tôi.

Chất lỏng bỏng rát khiến cổ tay tôi đ/au nhói và đỏ ửng lên ngay lập tức.

Có vài giọt cà phê văng lên mu bàn tay cô ta.

Cô ta cao giọng, lớn tiếng quở trách:

"Đến pha một cốc cà phê cũng không xong, thôi thì đi vào nhà vệ sinh làm lao công đi!"

Bùi Độ nghe tiếng chạy đến.

Liếc nhìn cổ tay bị bỏng rộp của tôi, anh ta không hề mảy may động lòng.

Mà ngược lại còn nắm lấy tay Lâm Tri Vi, vẻ mặt đầy xót xa.

"Có chút đỏ thôi, anh đưa em đến phòng y tế bôi th/uốc."

Lâm Tri Vi thu lại vẻ hống hách vừa rồi, giả vờ quan tâm.

"Cô Ôn cũng bị bỏng rồi, đưa cô ấy đi cùng luôn đi?"

Bùi Độ thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn tôi lấy một cái.

Danh sách chương

3 chương
07/09/2026 16:22
0
07/09/2026 16:22
0
07/09/2026 21:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu