Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/09/2026 23:25
Chỉ còn mình tôi, vẫn bị đóng đinh trên cột nh/ục nh/ã của kẻ không biết liêm sỉ.
Đám đông vây xem cũng tranh nhau m/ắng nhiếc tôi đáng đời.
"Làm kẻ thứ ba bị quả báo rồi nhé!"
"Tôi không phải! Tôi..."
Nhưng tôi còn chưa kịp nói hết câu, Bùi Chi Hành đã túm lấy cánh tay tôi lôi xềnh xệch vào b/ệnh viện.
Anh ta lại hạ thấp giọng cảnh cáo tôi:
"Em có thể nghĩ cho anh một chút được không?"
"Em càng làm lo/ạn chỉ càng ảnh hưởng đến hình tượng của anh và cổ phiếu nhà họ Bùi, như vậy thì em được lợi gì!"
Tôi loạng choạng níu ch/ặt vạt áo Bùi Chi Hành.
"Em đi được không?"
"Em sẽ không bao giờ làm phiền gia đình các người nữa."
"Anh biết sức khỏe em yếu, sau khi ph/á th/ai thì rất khó có lại được!"
Tay Bùi Chi Hành khựng lại một chút.
Rồi đẩy tôi lên bàn phẫu thuật.
Anh ta ký rẹt rẹt vào tờ giấy đồng ý phẫu thuật.
"Có con hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta."
Tôi bị ấn nằm trên bàn mổ lạnh lẽo.
Khương Chi Nhã nhìn tôi với vẻ đầy thú vị, như thể một kẻ chiến thắng.
Bác sĩ nói:
"Ph/á th/ai sẽ hơi đ/au đấy..."
Bùi Chi Hành nhanh nhảu đáp lời:
"Dùng loại th/uốc gây mê đắt nhất đi!"
Nhưng bị Khương Chi Nhã trừng mắt một cái, anh ta liền im bặt.
"Trong năm năm qua, cô ta đã gây ra bao nhiêu tổn thương cho tôi rồi?"
"Th/uốc gây mê, cô ta xứng sao?"
Bùi Chi Hành mấp máy môi, giống như một khẩu pháo bị tịt ngòi.
Ánh mắt Khương Chi Nhã lại rơi xuống cổ tay tôi.
Cô ta cười lạnh mấy tiếng, đẩy mạnh cửa phòng chuẩn bị trước phẫu thuật:
"Bùi Chi Hành, đây là món đồ gia bảo nhà họ Bùi mà anh nói là bị mất sao?"
"Sao nào, nhà họ Bùi các người không cần sự giúp đỡ từ dự án của nhà họ Khương nữa, hay là cảm thấy có thể mất mặt trước mặt các phóng viên rồi?"
Bùi Chi Hành liếc nhìn đám phóng viên ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn tôi đầy khó xử.
Cuối cùng, anh ta nhắm mắt hít thở sâu vài lần đầy vẻ cam chịu.
Khi mở mắt ra lần nữa, trong đáy mắt chỉ còn lại sự lạnh lùng.
"Trả lại cho tôi."
"Hứa Tiểu Kỳ, cô tưởng nhân lúc tôi s/ay rư/ợu, lừa lấy đồ gia bảo nhà họ Bùi là có thể lên mặt sao?"
"Tôi nói cho cô biết, gà rừng thì vĩnh viễn không bao giờ biến thành phượng hoàng được đâu."
Anh ta th/ô b/ạo gi/ật lấy chiếc vòng tay, lau chùi cẩn thận rồi mới đeo vào cho Khương Chi Nhã.
Cứ như thể tôi là thứ rác rưởi nào đó vậy.
Đám phóng viên xì xào bàn tán bên ngoài.
Trên mặt mỗi người đều lộ rõ vẻ đắc ý khi nắm bắt được tin tức nóng hổi.
Còn tôi thì giống như một con khỉ, bị l/ột trần cho người ta chiêm ngưỡng.
Có người ồn ào:
"Lãng tử quay đầu quý hơn vàng! Bùi tổng, anh đây là cuối cùng cũng chịu tu tâm dưỡng tính quay về với gia đình rồi sao?"
Tôi cứ ngỡ Bùi Chi Hành sẽ trả lời trực tiếp là có hoặc không.
Nhưng anh ta lại nói một câu:
"Không phải tu tâm. Là vì tôi chưa bao giờ dành cho Hứa Tiểu Kỳ một chút chân tình nào cả."
"Tôi có vợ là tiểu thư danh gia vọng tộc, có con trai là rường cột tương lai, còn cô ta, Hứa Tiểu Kỳ, cùng lắm chỉ là món đồ chơi tự dâng tận miệng mà thôi."
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta hết lần này đến lần khác.
Không giống như đang nói đùa.
Mà giống như anh ta thực sự đã chán gh/ét tôi rồi.
Cánh cửa phòng phẫu thuật bị đóng sầm lại.
Khương Chi Nhã ném cho tôi một nụ cười khiêu khích.
Chiếc kẹp phẫu thuật lạnh lẽo ra vào trong cơ thể tôi.
Tôi gào thét đ/au đớn đến x/é lòng.
Bùi Chi Hành ân cần ôm Khương Chi Nhã vào lòng, lại còn che tai cô ta lại.
"Đừng nhìn, cẩn thận gặp á/c mộng."
M/áu tươi từ dưới thân tôi chảy ra xối xả.
Nhiều như cơn mưa đêm năm năm trước, khi Bùi Chi Hành quỳ dưới chân c/ầu x/in tôi đừng chia tay.
Khi mở mắt ra lần nữa, đ/ập vào mắt là trần nhà trắng toát.
Bùi Chi Hành bưng nước ấm lại gần:
"Tiểu Kỳ, em vất vả rồi."
Tôi muốn vung tay hất đổ cốc nước, nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.
Chỉ có thể quay mặt đi, mím ch/ặt môi để tỏ thái độ gi/ận dữ.
Bùi Chi Hành thở dài, từ trong túi lấy ra một chiếc nhẫn cưới.
Nắm lấy tay tôi, đeo vào.
"Tiểu Kỳ, anh biết chuyện này gây tổn thương rất lớn cho em, nhưng anh thực sự không còn cách nào khác."
"Hai nhà Bùi - Khương liên hôn, lợi ích gắn liền với nhau. Nếu anh không diễn cho giống thật trước mặt truyền thông, sẽ ảnh hưởng đến giá trị cổ phiếu của cả hai công ty."
"Em có biết lúc nãy anh phải trái lương tâm, đ/au đớn thế nào khi phải nói dối phóng viên những lời đó không?"
Tôi giơ tay lên lắc lắc, chiếc nhẫn không vừa vặn cũng lắc lư theo.
Trên tay vẫn còn vương lại hơi ấm của anh ta.
"Bùi Chi Hành."
"Anh đây!"
"Anh cũng từng dùng bàn tay này đeo nhẫn cho Khương Chi Nhã rồi đúng không?"
Anh ta sững người:
"Chuyện đó không quan trọng!"
"Ồ."
"Vậy anh từng dùng bàn tay này thay tã, rót nước, che mắt cho con của Khương Chi Nhã rồi đúng không?"
Khóe miệng Bùi Chi Hành gi/ật gi/ật:
"Em có thể đừng suy nghĩ lung tung được không!"
Sau đó giọng anh ta dịu lại:
"Giờ điều quan trọng nhất là Khương Chi Nhã đã tin rằng anh đã hết lòng với em rồi."
"Đợi chuyện này kết thúc, anh sẽ đưa em ra khỏi tỉnh, mỗi tháng lại qua thăm em ba bốn ngày."
"Sẽ không còn ai làm phiền chúng ta nữa."
Tôi nhìn vẻ mặt mơ mộng của anh ta, trong lòng cảm thấy gh/ê t/ởm không sao tả xiết.
"Bùi Chi Hành, con tôi, là trai hay gái?"
Anh ta khựng lại, rõ ràng không ngờ tôi lại hỏi như vậy.
"Tám tháng rồi, đã thành hình rồi, anh không cần lừa tôi."
"Bác sĩ nói là con gái."
Tôi cười khẩy.
"Có phải anh đã biết từ lâu nó là con gái rồi không?"
"Cho nên mới bất chấp tất cả, phải c/ứu mạng con trai anh."
Bùi Chi Hành không nói gì, những ngón tay bồn chồn mân mê vạt áo.
Đây là biểu hiện khi anh ta bất an.
Tôi dồn hết sức lực ném chiếc nhẫn xuống đất.
"Anh đi đi."
"Đi mà chăm sóc vợ con kẻ sát nhân của anh đi, ở đây không hoan nghênh anh."
Bùi Chi Hành lùi lại một bước, vội vàng đ/è ch/ặt tay tôi đang định rút kim truyền dịch.
10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook