Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/09/2026 22:52
Ngày hôm sau, Hoắc Khải Đông hẹn tôi đi thử váy cưới.
Tống Vũ Tình cũng đòi đi theo.
Lấy lý do thẩm mỹ của tôi quá kém, cô ta đi để giúp tôi "xem xét".
Vừa bước vào cửa.
Nhìn thấy Tống Vũ Tình phía sau tôi, trên mặt Hoắc Khải Đông lập tức lộ ra nụ cười hiểu ý.
Anh ta đứng dậy, tiến về phía trước, nắm lấy tay tôi thể hiện tình cảm.
"Đến rồi à? Có mệt không?"
"Anh đã chọn vài bộ, em đi thử đi!"
Tống Vũ Tình bên cạnh nghiến răng kèn kẹt.
Thay váy cưới bước ra, mắt Hoắc Khải Đông sáng lên.
"Quả nhiên mắt nhìn của anh rất tốt, chọn bộ này đi!"
Tống Vũ Tình đang lật xem tạp chí bên cạnh thậm chí không thèm ngẩng đầu lên.
"Toàn là kim cương, không thấy quê mùa à?"
Hoắc Khải Đông nhìn cô ta, lộ ra vẻ tán thưởng.
"Đúng là vậy, trừ khi có nhan sắc đỉnh cao mới có thể áp chế được vẻ rực rỡ của kim cương."
"Nếu là em, chắc chắn sẽ đẹp hơn Hạ Hạ!"
Tống Vũ Tình âm thầm nhếch môi, ngẩng mắt lên, nhìn tôi đầy khiêu khích.
Tôi rũ mắt xuống.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một trận xôn xao.
Vô số phóng viên vác máy ảnh ồ ạt tràn vào.
Đèn flash nhấp nháy liên hồi.
"Hoắc thiếu, nghe nói anh sắp liên hôn với con gái ruột nhà họ Tống, xin hỏi có phải là sự thật không?"
"Còn phải hỏi sao? Cô Tống đã mặc cả váy cưới rồi kìa!"
"Chụp nhanh, chụp nhanh!"
Ống kính chĩa thẳng vào tôi.
Tôi ngẩng khuôn mặt đã trang điểm kỹ lưỡng, nở nụ cười rạng rỡ, mặc cho họ chụp.
Nụ cười của Tống Vũ Tình cứng đờ trên khóe miệng.
Hoắc Khải Đông phản ứng lại, vội vàng đứng sang bên cạnh tôi.
"Đúng vậy, đám cưới sẽ diễn ra vào cuối tháng mười!"
Bước thứ hai để gả vào hào môn: Tạo dư luận!
Hôm sau.
Tin tức tôi và Hoắc Khải Đông sắp đại hôn chiếm trọn các trang nhất của nhiều phương tiện truyền thông.
Trên mạng cũng dấy lên làn sóng chúc phúc.
Có người nói đây là môn đăng hộ đối.
Có người nói đây là trai tài gái sắc.
Cũng có người nói con nhỏ đó số sướng thật!
Tôi đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Tống Vũ Tình khi thấy những điều này.
Đêm khuya.
Sau khi vệ sinh cá nhân, tôi nằm trên giường chuyển một khoản tiền lớn cho vài phóng viên và đội ngũ dư luận.
Lúc này, người hầu báo:
"Nhị tiểu thư, phía nhà họ Hoắc cử người đến gửi danh sách sính lễ, chủ tịch và phu nhân mời cô xuống kiểm tra lại!"
"Được! Tôi xuống ngay!"
Mặc quần áo xong, tôi xuống lầu.
Đứng dưới lầu là quản gia nhà họ Hoắc.
"Đã là liên hôn, lễ nghi nhà họ Hoắc nhất định phải chu toàn, đây là danh sách sính lễ, nhị tiểu thư xin hãy xem qua."
Tôi nhận lấy, liếc nhìn một cái rồi hỏi: "Tại sao Hoắc Khải Đông không đến?"
Quản gia lộ vẻ khó xử: "Thiếu gia có việc không thể rời đi được."
Người cũng vắng mặt tương tự là Tống Vũ Tình.
Tôi hiểu rồi.
Sau khi quản gia đi.
Tôi ngồi trên ghế sofa kiểm tra danh sách sính lễ.
Ngẩng đầu hỏi ba mẹ.
"Danh sách sính lễ đã gửi đến rồi."
"Danh sách của hồi môn của con đâu?"
Mẹ tôi cũng lấy danh sách hồi môn ra.
Tôi liếc nhìn một cái, nhíu mày:
"Ít thế này sao?"
"Nhà họ Hoắc chắc sẽ nghĩ nhà chúng ta keo kiệt đấy!"
Anh cả đứng ra:
"Em còn muốn bao nhiêu nữa?"
Anh hai đứng ra:
"Em là đứa từ quê lên, sao lòng tham lớn thế?"
Tôi ngước mắt nhìn anh ta:
"Nếu không phải tại các người sơ suất, tạo cơ hội cho bảo mẫu giở trò, thì tôi có bị đá/nh tráo không?"
Anh hai lập tức im bặt.
Anh ba đ/ập bàn: "Chuyện qua rồi, hơn nữa chẳng phải em đã trở về rồi sao? Chẳng lẽ định ghi h/ận cả đời à?"
Tôi cười:
"Trở về rồi, nhưng vị trí thuộc về tôi trong cái nhà này từ lâu đã bị Tống Vũ Tình chiếm giữ, còn ai trong các người coi tôi là người nhà nữa?"
Lần này, tất cả mọi người đều im lặng.
Ba tôi nói: "Con còn muốn gì nữa? Nói thẳng đi!"
"15% cổ phần tập đoàn Tống thị, một tỷ tiền mặt, và cả trung tâm thương mại ở đường Tân Hà đó nữa!"
Anh cả kêu lên: "Đó đều là ba mẹ chuẩn bị cho Vũ Tình!"
"Tôi gả đi trước thì đưa cho tôi!"
"Không được!"
"Vậy sau này khi tôi gả vào nhà họ Hoắc, việc đầu tiên là c/ắt đ/ứt mọi hợp tác với nhà họ Tống!"
"Con..."
Ba tôi chốt hạ: "Thôi được, con muốn thì cứ lấy đi, đều là con gái cả, chúng ta đối xử công bằng!"
Luật sư soạn thảo xong văn bản chuyển nhượng cổ phần, tiền mặt đã vào tài khoản, quyền sở hữu trung tâm thương mại cũng đã chuyển sang tên tôi.
Tôi hài lòng rồi.
Ngước mắt nhìn thời gian.
11 giờ đêm.
Tống Vũ Tình vẫn chưa về.
Tôi vừa định hỏi thì cửa mở.
Là Tống Vũ Tình.
"Ba, mẹ, các anh, con lên lầu trước đây!"
Cô ta trông vẻ rất không vui.
Mẹ tôi vội vàng đi theo để quan tâm cô ta.
Tôi cũng mượn cớ nghỉ ngơi để lên lầu.
Khi đi ngang qua phòng Tống Vũ Tình, nghe thấy cô ta nói với mẹ tôi:
"Con đã bỏ Hoắc Khải Đông lại một mình ở khách sạn rồi."
"Anh ấy không đồng ý hủy hôn ước, con không thể trao thân cho anh ấy được!"
"Con làm vậy là để ép anh ấy một phen!"
Thì ra là thế!
Trở về phòng, tôi lập tức gửi cho Hoắc Khải Đông một tin nhắn.
"Khải Đông, anh ổn chứ? Có cần em qua tìm anh không?"
Không lâu sau, Hoắc Khải Đông gửi cho tôi một định vị.
Là một quán bar!
Khi tôi chạy tới nơi, anh ta đã say mèm.
Tôi thuê cho anh ta một phòng ở khách sạn phía trên.
Đỡ anh ta lên.
Bước thứ ba để gả vào hào môn: Biến kịch giả thành thật!
Ngày hôm sau tỉnh dậy.
Nhìn thấy người nằm bên cạnh mình là tôi.
Biểu cảm của Hoắc Khải Đông rất khó tả.
"Đêm qua anh say rồi, cứ khăng khăng muốn..."
"Em nghĩ dù sao chúng ta cũng sắp cưới nhau rồi, nên không từ chối!"
Hoắc Khải Đông chỉ mất một giây để chấp nhận cách nói này của tôi.
Anh ta đưa cho tôi một tấm thẻ.
"Trong đó có mười triệu, nhớ m/ua th/uốc tránh th/ai mà uống!"
Chương 11
10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook