Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ghi chú là gì ạ?" Triệu Mai hỏi.
"Cứ ghi là 'Quyên góp ẩn danh'."
Cô ấy không hỏi thêm, làm theo đúng lời tôi.
Tôi ngồi lại vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời rất xanh.
Những tầng mây phía xa bị gió đẩy đi chậm rãi, ánh nắng xuyên qua khe hở chiếu xuống các bức tường kính của thành phố, vỡ vụn thành những ánh vàng rực rỡ khắp trời.
Những dòng bình luận đã biến mất hơn một trăm ngày rồi.
Không bao giờ xuất hiện nữa.
Không có chữ màu vàng, không có chữ màu bạc, không có thông báo hệ thống.
Như thể chúng chưa từng tồn tại.
Nhưng tôi biết chúng đã từng ở đó.
Chúng cho tôi thấy "số phận" mà người khác đã sắp đặt cho tôi-- làm một kẻ khờ, làm một chiếc máy rút tiền, làm một công cụ bị vắt kiệt rồi vứt bên vệ đường.
Sau đó, tôi đã tự tay x/é nát số phận đó thành từng mảnh vụn.
Không phải nhờ vào ngón tay vàng của hệ thống nào cả.
Không phải nhờ vào thân phận ẩn giấu nào cả.
Chỉ dựa vào cái đầu, dựa vào luật sư, dựa vào khí phách mà tôi đã gõ ra từng dòng code suốt những năm qua.
Điện thoại reo lên, tin nhắn của Từ Hạo:
"Tối nay liên hoan, lẩu, cậu có đến không?"
Tôi gõ phím trả lời:
"Đến. Nước lẩu để tôi chọn. Ai tranh lẩu cay với tôi, tôi đuổi việc người đó."
"Ha ha được, cậu là ông chủ cậu quyết tất!"
Tôi úp điện thoại xuống bàn, tựa lưng vào ghế cười khẽ một tiếng.
Thành phố ngoài cửa sổ trải dài dưới chân.
Đây là thế giới của tôi.
Không phải kịch bản ai đó viết cho tôi.
Mà là con đường do chính tôi từng bước đi ra.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook