Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
03/09/2026 23:07
“Mỗi lần đến quán ăn, mẹ đều đã thanh toán đầy đủ.”
“Đây là lịch sử chuyển khoản của ba tháng qua, con xem đi.”
6
Tôi đưa điện thoại cho con dâu, mở phần lịch sử giao dịch:
“Ngay từ ngày đầu tiên đến quán, mẹ đều thanh toán sòng phẳng tại chỗ, không thiếu một xu.”
“Có những lúc mẹ còn cố tình trả dư.”
“Mẹ không hề dẫn người đến ăn chực.”
“Mẹ thực lòng muốn ủng hộ công việc kinh doanh của con, tự bỏ tiền túi ra để giúp các con buôn b/án đấy.”
“Con có thể tự đối chiếu với các hóa đơn tiêu dùng của mẹ tại quán, đếm thử xem mẹ có bỏ sót lần nào hay thiếu một xu nào không.”
Nghe tôi nói vậy, con dâu sững người.
Nó cúi đầu nhìn màn hình, ngón tay chậm rãi lướt xuống.
Những dòng lịch sử chuyển khoản dày đặc xếp thành một hàng dài.
Số tiền từ vài trăm đến vài nghìn, thậm chí cả chục nghìn đều có đủ.
Khoản thanh toán đầu tiên là từ ba tháng trước.
Tôi dẫn hai người bạn đến ủng hộ, hết 863 tệ.
Nó nhớ rất rõ, tôi không trả tiền.
Nhưng bây giờ, trong điện thoại của tôi ghi lại rõ ràng, trưa ngày hôm đó cách đây ba tháng, tôi đã thanh toán một khoản 863 tệ.
Khoản thứ hai là vào ngày thứ hai khai trương.
Tôi dẫn mấy người họ hàng đến ăn một bữa, tổng cộng 7.562 tệ.
Đó là bữa ăn thứ hai tôi ăn tại quán, vì số tiền hơi lớn nên con dâu có chút xót xa.
Khi tiễn tôi ra cửa, sắc mặt nó đã không còn tự nhiên nữa.
Vì nó tưởng tôi lại ăn không.
Nhưng bây giờ, khoản chi tiêu thứ hai của tôi đúng là 7.562 tệ.
Thời gian, số tiền, tất cả đều khớp.
Khoản thứ ba, thứ tư...
Mỗi khoản chi tiêu sau đó đều khớp hoàn toàn với số tiền và thời gian mà con dâu ghi nhớ.
“Không thể nào.”
“Điều này không thể nào!”
“Con rõ ràng chưa từng nhận được một xu nào, tại sao ở chỗ mẹ lại thanh toán đầy đủ thế này?”
Con dâu cắn môi, không cam tâm lướt tiếp, một trang, hai trang, mười trang...
Càng đối chiếu, tay nó càng run.
Từ bữa ăn đầu tiên ủng hộ lúc mới mở quán ba tháng trước, đến bữa tụ tập tối qua.
Mọi khoản chi tiêu, tôi đều thanh toán sạch sẽ.
Không thiếu một xu.
Suốt ba tháng ròng, những hóa đơn dày đặc trong điện thoại tôi cộng dồn lại, số tiền không sai lệch một đồng nào, đạt đúng con số bốn mươi vạn.
Trùng khớp hoàn toàn với số liệu mà con dâu ghi chép.
Nhìn vào lịch sử thanh toán trước mắt, sự tủi thân, phẫn nộ và bất mãn trên mặt con dâu dần tan biến.
Nó mất một lúc lâu mới ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn tôi:
“Sao lại như vậy?”
“Ngày nào con cũng đối chiếu sổ sách, mỗi một dòng tiền con đều đích thân kiểm tra.”
“Số tiền mẹ thanh toán này, con chưa từng nhận được một khoản nào...”
Giọng con dâu vẫn r/un r/ẩy.
Nhưng không còn là cái run vì gi/ận dữ như trước nữa.
Lúc này, trong giọng nói của nó chứa đầy sự bàng hoàng và hối lỗi.
Nó luôn tưởng rằng tôi ích kỷ, tham lam, cậy mình là bề trên để dẫn người đến tiêu hao tâm huyết, vắt kiệt cửa tiệm của nó.
Nó gánh chịu áp lực khổng lồ từ việc thế chấp nhà của bố mẹ, thức đêm đến rụng tóc, mất ngủ, đến mức tâm lý sụp đổ.
Nó âm thầm oán h/ận, nhẫn nhịn, lạnh lòng suốt ba tháng trời.
Nhưng giờ đây, bằng chứng thép đã rõ ràng.
Nó mới hoàn toàn nhận ra rằng, tôi không những không ăn chực, mà còn tự bỏ tiền túi, thực sự chi trả bốn mươi vạn cho quán.
Tôi cũng ngẩn người:
“Có khi nào có lỗ hổng ở đâu không? Có nhầm lẫn gì chăng?”
Con dâu lắc đầu:
“Không thể nào.”
“Mã thanh toán ở quán con kiểm tra mỗi ngày, chưa từng xảy ra vấn đề gì.”
Nói đoạn, nó vội vàng lấy điện thoại của mình ra, mở lịch sử nhận tiền cho tôi xem:
“Mẹ tự nhìn đi, trong này có khoản chuyển khoản nào của mẹ không?”
Tôi ghé sát vào nhìn, quả nhiên, từ ba tháng trước đến nay, tài khoản trống trơn, không có lấy một dòng lịch sử nhận tiền nào liên quan đến tôi.
Chuyện này không bình thường.
Tôi chợt nhớ ra một việc, lòng chùng xuống.
“Mã thanh toán này là do Minh Trạch đưa cho mẹ.”
Con dâu trợn tròn mắt:
“Minh Trạch?”
“Đúng.”
Tôi gật đầu, chậm rãi nói:
“Ngày khai trương, mẹ ăn ở quán, Minh Trạch đặc biệt kéo mẹ sang một bên, gửi cho mẹ một mã thanh toán, nói đó là mã của quán, bảo mẹ lưu lại, sau này thanh toán cứ quét mã trên điện thoại là được.”
“Nó bảo làm vậy thì mẹ không cần phải ra quầy thanh toán cho phiền phức, cũng tránh việc con vì nể mặt mà không nhận tiền của mẹ.”
“Mẹ thấy nó nói có lý.”
“Để tránh việc mẹ chồng nàng dâu khách sáo, mỗi lần ăn xong, mẹ đều trực tiếp quét mã chuyển tiền.”
“Mẹ cứ ngỡ số tiền này sẽ vào tài khoản nhà hàng của con, cũng tưởng con biết chuyện này.”
Nói rồi, tôi tìm ảnh chụp mã thanh toán mà con trai đưa cho tôi để con dâu xem.
Nhìn thấy mã đó, sắc mặt con dâu lập tức trắng bệch.
7
Nó nhíu mày, giọng nói căng thẳng:
“Đây là mã thanh toán cá nhân của Chu Minh Trạch, không phải của nhà hàng.”
“Anh ta cũng chưa từng nói với con về chuyện này.”
Chúng tôi nhìn nhau.
Không khí như đông cứng lại.
Lòng tôi nặng trĩu, lập tức nhớ đến một trăm vạn kia.
“Vãn Vãn, vừa rồi con nói, nhà hàng này là do con dốc sạch tiền tiết kiệm, còn thế chấp cả nhà của bố mẹ đẻ để v/ay vốn mở ra sao?”
Con dâu gật đầu, nghiêm túc đáp:
“Đúng vậy.”
“Sao thế ạ?”
Tôi hít sâu một hơi, đ/è thấp giọng hỏi:
“Vậy còn một trăm vạn mẹ đưa cho con thì sao?”
Con dâu sững sờ:
“Một trăm vạn gì cơ ạ?”
Sắc mặt tôi tối sầm lại, chậm rãi nói:
“Lúc con thất nghiệp, mẹ thấy con ngày nào cũng buồn bã nên muốn giúp con san sẻ.”
“Minh Trạch nói với mẹ là con muốn mở nhà hàng nhưng không có vốn, mẹ không chút do dự đã chuyển cho nó một trăm vạn, bảo nó đưa cho con để mở quán.”
Chương 8
Chương 9
Chương 12
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook