Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Quả nhiên, thấy tôi trừng ph/ạt thứ muội Lan Nhược Phù trước mặt mọi người, nàng ta là người đầu tiên vỗ tay tán thưởng.
"Nói rất đúng, chốn thanh tao quý phái này vốn là nơi giao lưu của đích nữ thế gia, há lại để những kẻ hạ đẳng này bén mảng tới?"
"Muội muội xưa nay vốn chu toàn, sao hôm nay lại sơ suất đến thế? Dẫn theo hạng người không ra gì đến làm chướng mắt, làm hỏng nhã hứng của mọi người."
Nghe vậy, tôi thu lại vẻ lạnh lùng trong đáy mắt, đôi mày thoáng chốc nhuốm vẻ cười ôn nhu, nâng ly rư/ợu trái cây thanh ngọt trên bàn, từ từ đứng dậy, khẽ gật đầu với đám quý nữ.
"Huyện quân dạy phải, muội muội là vì lo nghĩ cho mẹ cả gánh vác việc nhà khó khăn, sợ người mang tiếng khắt khe với con thứ. Lần này chỉ nghĩ là dẫn thêm một nha hoàn hầu hạ, không ngờ tâm tính nó nông cạn, tự cao tự đại, lại dám tự coi mình là khách quý được công chúa đích thân mời, khiến mọi người chê cười rồi."
Nói xong, tôi ngửa đầu uống cạn ly rư/ợu trái cây.
"Một chén rư/ợu nhạt, ta xin uống tạ lỗi, mong chư vị rộng lòng bỏ qua."
Thứ muội Lan Nhược Phù vốn cậy được cha cưng chiều, ở trong phủ ngang ngược quen rồi, nào đã từng chịu nh/ục nh/ã thế này.
Thấy tôi dễ dàng hóa giải nguy cơ, môi ả r/un r/ẩy định nói gì đó.
Tôi sao có thể cho ả cơ hội, lập tức giở giọng đích tỷ, bắt Thu Hồng giám sát ả đứng dưới nắng gắt tự kiểm điểm.
Tô Thanh Uyển vốn nổi tiếng á/c danh nhờ có Hoàng hậu chống lưng, Lan Nhược Phù không dám hành động gì thêm.
Nhưng tôi không bỏ lỡ sự oán đ/ộc trào dâng trong mắt ả khi rời đi.
4.
Tuy đã đuổi được cô thứ muội luôn muốn giở trò, nhưng nguy cơ của tôi vẫn chưa được giải trừ.
Ánh mắt tôi khẽ chuyển, rơi vào chiếc trâm san hô rực rỡ như ráng chiều trên đầu Tô Thanh Uyển.
Để kiểm chứng suy đoán trong lòng, tôi nhân cơ hội tiến lên trò chuyện cùng Tô Thanh Uyển.
"Huyện quân, chiếc trâm san hô đôi hình mặt trời trên đầu người thật tinh xảo, san hô ôn nhuận rực rỡ, sắc màu đậm đà, dưới nắng tỏa ra ánh sáng trong suốt, còn nổi bật hơn cả đ/á quý, ở kinh thành ta vẫn chưa thấy món bảo vật nào như vậy."
Lời vừa dứt, con gái của Hộ bộ thị lang là Thẩm Diệu Dung, kẻ vốn thích bợ đỡ ngồi cạnh Tô Thanh Uyển, liền nhanh nhảu lên tiếng trước:
"San hô tầm thường ngoài chợ sao lọt vào mắt Huyện quân được, đây là trâm làm từ san hô ngọc bích do nước Oa tiến cống, nhìn khắp kinh thành cũng chỉ có hai chiếc, công chúa và Huyện quân mỗi người một chiếc, các người chưa thấy cũng là chuyện thường thôi."
Lời này vừa dứt, trong đình lập tức vang lên những tiếng kinh ngạc nhỏ to.
"Hóa ra là cống phẩm ngoại bang, thảo nào lại rực rỡ sắc màu thế này, đúng là phong thái chỉ hoàng gia mới có."
"Loại san hô màu xanh thuần khiết thế này, hôm nay ta cũng mới thấy lần đầu, quả thực đẹp không gì sánh bằng."
"Chỉ có thân phận tôn quý như Huyện quân mới đeo được bảo vật hiếm có thế này, thật khiến người ta ngưỡng m/ộ."
Nhất thời, mọi ánh nhìn trong đình đều đổ dồn vào Tô Thanh Uyển, tiếng khen ngợi không dứt.
Tôi cũng tán thưởng vài câu cùng mọi người, khóe môi khẽ nhếch.
Hóa ra trong mắt những người này, màu đỏ không phải là "màu đỏ", mà là "màu xanh".
Nhưng tại sao nói sai màu lại phải ch*t chứ.
Nguy cơ tạm thời được giải trừ, tôi tỉ mỉ nhớ lại mọi chuyện xảy ra hôm nay.
Lúc đó, sau khi Xuân Lan gi*t Chu Bình, ả đã nói một câu.
"Không ngờ ở đây lại còn giấu một kẻ dị giáo."
"Dị giáo" là gì?
Có phải là chỉ những người giống như tôi không?
Trong lòng quá nhiều nghi vấn, không hiểu thế giới này đã xảy ra chuyện gì, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc bữa tiệc này để về phủ.
5.
Chẳng mấy chốc đã đến phần biểu diễn cho công chúa.
Đám quý nữ ngày thường sống trong nhung lụa, đều muốn nhờ bữa tiệc của công chúa mà giành lấy chút danh tiếng.
Vì vậy ai nấy đều dốc hết sức mình để thể hiện.
Chu Như là người lên sân khấu đầu tiên, nàng ta biểu diễn múa.
Ban đầu không có gì bất thường, chỉ là múa được một nửa, nàng ta và bạn múa lại đồng loạt tự tháo đầu mình xuống.
Chiếc đầu mỹ miều bị người múa tự tay rút khỏi cổ, phát ra tiếng "bộp" giòn tan, nhưng không thấy một giọt m/áu nào rơi xuống.
Cơ thể mất đầu vẫn múa lả lướt, linh hoạt dùng dải lụa tung hứng cái đầu mỹ nhân như quả bóng trên không trung.
Khách khứa tại đó không những không thấy đ/áng s/ợ, mà đến đoạn hay còn vỗ tay tán thưởng.
Quý nữ tiếp theo biểu diễn cầm nghệ, trước khi chơi đàn, ả l/ột sạch da th!t trên tay như l/ột găng tay, dùng chính xươ/ng ngón tay để gảy đàn.
Quý nữ biểu diễn b/ắn cung, thậm chí còn lấy nhãn cầu đặt lên cung tên.
Còn có kẻ rút xươ/ng sống ra làm nhạc cụ để đàn hát.
Càng nhìn, lòng tôi càng hoảng.
Ban đầu, tôi định vẽ một bức tranh thưởng sen, lo rằng ngoài "màu đỏ" ra còn có màu sắc khác bất thường, nên đã nói với quản sự của phủ công chúa là muốn đổi sang gảy đàn.
Nhìn những người này biểu diễn, hở chút là tháo tay, g/ãy chân, rút đầu, không thì tháo xươ/ng l/ột da, bất cứ việc nào tôi tự hỏi mình đều không làm được.
Hay là vẽ tranh vậy.
Chỉ là không dùng màu sắc, dâng lên một bức tranh thủy mặc, không biết có thể qua mắt được không.
Sau khi đút Iót một khoản cho Từ cô cô, người phụ trách việc biểu diễn, bà ta nén sự thiếu kiên nhẫn, sắp xếp một tỳ nữ đưa tôi đến phòng tranh.
Ai ngờ tỳ nữ lại đưa tôi vào một phòng tắm đầy hơi nước.
"Đây là nơi vẽ tranh sao?"
Tôi nghi hoặc khó hiểu.
Tỳ nữ đáp như lẽ đương nhiên: "Công chúa là bậc thiên hoàng quý tộc, vẽ da tất nhiên phải đ/ốt hương tắm rửa mới có thể vẽ."
Nói xong, ả nhìn tôi đầy nghi hoặc.
"Lan tiểu thư không phải là bậc thầy hội họa sao, sao ngay cả việc này cũng không biết?"
Nghe thấy lời này, một luồng hơi lạnh từ sau lưng tôi trào lên.
Không biết lúc này tôi nói không dâng tranh, đổi sang gảy đàn còn kịp không.
6.
Thấy tôi do dự ngập ngừng, tỳ nữ dẫn đường và Thu Hồng nhìn nhau, đồng loạt cử động, một trái một phải bước lên nửa bước, lặng lẽ tạo thành thế vây hãm, chặn ch/ặt tôi lại ở cửa phòng tắm.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook