Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Thời Trác có một quy tắc, không bao giờ dùng đồ người khác đã dùng qua.
Cốc đá/nh răng phải tách riêng, khăn mặt không được dùng chung, ngay cả nước tôi rót cho anh ta cũng sẽ đổ đi rót lại cốc khác.
Tôi hiểu anh ta, b/ệnh sạch sẽ mà, cũng không phải gh/ét bỏ gì tôi.
Ngày mang th/ai tháng thứ tám, công ty tổ chức tiệc liên hoan.
Tôi cố ý dùng đũa chung gắp cho anh ta một miếng bít tết.
Anh ta nhìn thoáng qua, mỉm cười đẩy ra: "Ý tốt của em anh xin nhận, anh tự làm được."
Đồng nghiệp trên bàn nhanh nhảu đỡ lời: "Chị dâu đừng để bụng, sếp Thẩm vẫn luôn như vậy mà."
Tôi gật đầu, sớm đã quen rồi.
Lúc món tráng miệng được mang lên, tôi đi vệ sinh một lát.
Khi quay lại, chuyên viên hoạch định mới đến bộ phận của anh ta đang ngồi cạnh chỗ của tôi.
Cô ta cầm thìa đút anh ta ăn Tiramisu, cười nói: "Anh Thời Trác anh nếm thử xem, quán này ngon hơn quán lần trước."
Anh ta há miệng đón lấy.
Còn tiện tay cầm khăn giấy lau vệt kem dính bên khóe miệng cô ta.
Các đồng nghiệp im lặng mất hai giây.
Có người nói nhỏ: "B/ệnh sạch sẽ của sếp Thẩm, hóa ra cũng tùy người nhỉ."
Anh ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi đứng cạnh bàn, biểu cảm khựng lại một chút.
Sau đó nói một câu rất quen thuộc:
"Hôm nay đông người, em đừng làm lo/ạn."
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng bầu vượt mặt của mình.
Đột nhiên cảm thấy tám tháng qua, ngay cả một ngụm nước anh ta rót tôi còn chưa từng uống.
Tôi không làm lo/ạn, chỉ tháo nhẫn cưới đặt lên bàn.
Từ nay về sau, quy tắc của anh ta không còn liên quan gì đến tôi nữa.
…
Xe chạy được nửa đường, Thẩm Thời Trác mới chú ý đến ngón áp út trống trơn của tôi.
Anh ta đạp phanh, giọng nói rất nhạt.
"Nhẫn đâu?"
"Để quên ở nhà hàng rồi."
"Không phải để quên, là em cố tình tháo ra."
Tôi vịn vào thắt lưng, không phủ nhận.
Anh ta nhìn chằm chằm tôi vài giây, rồi khởi động lại xe.
"Ôn Ninh, Chu Nghiên mới đến bộ phận, chưa quen với mọi người. Tính cách cô ấy hướng ngoại, không câu nệ tiểu tiết, em đừng suy diễn chuyện một miếng tráng miệng phức tạp như vậy."
"Em không có suy diễn phức tạp."
"Vậy tại sao em tháo nhẫn?"
"Tay sưng, đeo không thoải mái."
Lý do này rất hợp tình hợp lý.
Thẩm Thời Trác lại không đáp lời.
Về đến nhà, anh ta đi thẳng vào phòng vệ sinh.
Tiếng nước chảy kéo dài suốt ba phút.
Trước đây mỗi lần chạm vào tay nắm cửa hay nút bấm thang máy bên ngoài, về nhà anh ta đều phải rửa tay ngay lập tức.
Tôi đứng ở lối vào, nhìn anh ta dùng nước rửa tay chà xát từng ngón tay, rồi lại lấy khăn ướt sát khuẩn lau điện thoại hai lần.
Chỉ duy nhất cái thìa mà Chu Nghiên đưa đến tận miệng anh ta, anh ta lại không chê bẩn.
Tôi cởi áo khoác, chậm rãi đi về phía phòng ngủ.
Thẩm Thời Trác đi theo vào, đặt chiếc nhẫn cưới mà quản lý nhà hàng gửi trả lên bàn trang điểm.
Bên dưới chiếc nhẫn có Iót một tờ khăn giấy.
"Đồ lấy về rồi, sáng mai đeo vào đi."
Tôi nhìn tờ khăn giấy đó: "Anh đã chạm vào nó chưa?"
Sắc mặt anh ta trầm xuống.
"Có cần phải mỉa mai như vậy không?"
"Em chỉ hỏi thôi mà."
"Phục vụ nhặt được, không biết đã qua tay bao nhiêu người, anh đã bảo trợ lý khử trùng rồi."
Tôi đột nhiên bật cười.
Kết hôn với anh ta sáu năm, cốc tôi dùng anh ta không lấy, món tôi gắp anh ta không ăn, ngay cả sau khi ân ái vợ chồng, anh ta cũng sẽ lập tức đứng dậy đi tắm.
Anh ta luôn nói đây là b/ệnh.
Tôi cũng luôn tự nhủ với bản thân, đừng chấp nhặt với một người b/ệnh.
Hóa ra, b/ệnh cũng biết chọn người.
Thẩm Thời Trác vươn tay lấy bộ đồ ngủ, điện thoại đột nhiên reo lên.
Giọng Chu Nghiên lọt ra từ ống nghe.
"Anh Thời Trác, anh có phải cầm nhầm khăn quàng cổ rồi không? Cái màu đen là của em, ngày mai em ra ngoài còn phải dùng đấy."
Thẩm Thời Trác nhìn về phía sofa.
Bên dưới chiếc khăn len màu xám của tôi, đ/è một chiếc khăn màu đen.
"Ở chỗ anh."
"Vậy phải làm sao đây? Sáu giờ sáng mai em có chuyến xe rồi, nhà lại xa."
Cô ta dừng một chút, cười bổ sung.
"Thôi bỏ đi, em chịu lạnh chút cũng không sao, anh cứ ở lại với chị dâu đi. Tối nay chị ấy có vẻ không vui, đừng vì em mà cãi nhau."
Thẩm Thời Trác đã cầm chìa khóa xe.
Tôi hỏi: "Bây giờ đi đưa?"
"Hai mươi phút là anh về."
"Bác sĩ nói tối nay có thể em sẽ bị gò tử cung giả."
"Chỉ là đưa cái khăn thôi, không mất bao lâu đâu."
Anh ta đi đến cửa, lại quay đầu nhìn tôi.
"Em đừng lúc nào cũng lấy việc mang th/ai ra làm lý do bắt mọi người phải xoay quanh mình, Chu Nghiên sáng mai thực sự phải dùng đến."
Sau khi cửa đóng lại, tôi ngồi bên mép giường.
Mười phút sau, bụng dưới bắt đầu cứng lại.
Tôi làm theo phương pháp bác sĩ đã dạy, hít thở chậm rãi, vươn tay lấy cốc nước trên tủ đầu giường nhưng lại không cầm chắc.
Cốc thủy tinh rơi xuống đất.
Mảnh vỡ văng tung tóe.
Tôi không dám cúi người, chỉ có thể gọi điện cho Thẩm Thời Trác.
Cuộc gọi thứ nhất không ai nghe.
Cuộc gọi thứ hai, anh ta tắt máy.
Cuộc gọi thứ ba kết nối được, Chu Nghiên đang cười ở bên cạnh.
"Anh Thời Trác, em đã bảo hạt dẻ rang đường quán này ngon mà, anh nếm thử một hạt đi."
Thẩm Thời Trác hỏi tôi: "Sao thế?"
"Bụng em bị căng cứng."
"Đừng cử động, anh về ngay."
Tôi ừ một tiếng.
Chu Nghiên lại hít một hơi nhẹ ở bên kia.
"Hình như em ăn nhiều quá nên đ/au bụng, anh Thời Trác, anh đưa em về nhà nhanh đi."
Thẩm Thời Trác im lặng hai giây.
"Ôn Ninh, em cứ nằm xuống giường trước đi, anh đưa cô ấy về nhà đã."
Điện thoại ngắt kết nối.
Bốn mươi phút sau, khóa cửa cuối cùng cũng vang lên.
Tôi ngồi giữa đống mảnh thủy tinh vỡ, dưới thân loang ra một vũng nước nhỏ.
Bước chân Thẩm Thời Trác khựng lại đột ngột.
"Ôn Ninh, nước ối của em vỡ rồi sao?"
2
"Không phải nước ối, là nước trong cốc."
Tôi chống tay vào thành giường đứng dậy.
Thẩm Thời Trác bước tới một bước, định đỡ tôi, nhưng ánh mắt rơi vào đống mảnh thủy tinh vỡ lại rụt tay về.
"Em có bị thương không?"
"Không."
Anh ta lấy chổi, dọn dẹp mặt đất trước, sau đó dùng bình xịt sát khuẩn lau hai lần.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook