Mười năm trước anh nói tôi được tự do, mười năm sau anh không cho tôi ly hôn

Tôi dựa vào lưng ghế, muốn cười mà không sao cười nổi.

Năm xưa vì tôi, anh ta có thể cầm thanh sắt đi gi*t người.

Giờ đây vì Tô Vãn Tình, anh ta có thể chặn đứng người mà tôi tin tưởng nhất.

Đây rốt cuộc là cái gì?

Lụy tình?

Hay là lật mặt?

Ngày hôm sau, một người không ngờ tới đã đến.

Quản gia già của nhà họ Cố, chú Ngô.

Chú Ngô đã theo nhà họ Cố ba mươi năm, phục vụ từ đời ông của Cố Diễn Chu. Trước khi Cố Diễn Chu vào tù, chú Ngô đóng vai trò như một người cha thứ hai.

Khi chú đến, tay cầm theo một hộp bánh ngọt.

"Thiếu phu nhân, bà cụ bảo tôi đến thăm cô."

Bà cụ Cố.

Bà nội của Cố Diễn Chu.

Năm xưa khi Cố Diễn Chu xảy ra chuyện, cả gia tộc đều c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với anh ta, chỉ có mình bà cụ bỏ tiền thuê luật sư, chuyển án t//ử h/ình thành án có thời hạn.

Tôi và bà luôn có mối qu/an h/ệ rất tốt.

Bà là người nhà họ Cố duy nhất đến b/ệnh viện thăm tôi khi tôi mang th/ai.

"Bà cụ nói, bà nghe được một vài tin đồn."

Chú Ngô đặt hộp bánh lên bàn, do dự một chút.

"Thiếu phu nhân, bà cụ bảo tôi nhắn lại một lời."

"Chú nói đi."

"Bà cụ nói: 'Niệm An à, có những chuyện phức tạp hơn con tưởng. Cô gái đó không đơn giản đâu. Nhưng con đừng sợ, bà đứng về phía con'."

"Bà còn nói, những chuyện này, đợi đến thời cơ thích hợp bà sẽ đích thân nói cho con biết."

Tôi nhìn chú Ngô.

"Chú Ngô, bà cụ biết Tô Vãn Tình là ai sao?"

Chú Ngô không trả lời câu hỏi của tôi.

Đặt hộp bánh xuống, cúi chào rồi quay người bước đi.

Khi đến cửa, chú dừng lại một chút.

"Thiếu phu nhân, bà cụ còn nói thêm một câu: 'Hãy bảo Niệm An dưỡng sức cho tốt, đừng cố quá'."

Cửa đóng lại.

Bà cụ Cố biết thân phận của Tô Vãn Tình.

Cố Diễn Chu cũng biết.

Phương Việt điều tra được một nửa thì bị chặn lại.

Ai cũng biết, chỉ có mình tôi là không.

Cảm giác bị gạt ra ngoài khiến dạ dày tôi cuộn lên.

Chiều hôm đó, Cố Diễn Chu về.

Thái độ của anh ta tốt hơn mấy ngày trước.

Cầm theo món bánh bao gạch cua ở cửa tiệm tôi thích.

Còn m/ua cả một bó hoa.

Hoa bách hợp.

Ngày chúng tôi cưới, anh ta cũng tặng hoa bách hợp.

Anh ta cắm hoa vào bình ở phòng khách, đặt bánh bao lên bàn, rồi ngồi xuống cạnh tôi.

"An An."

Giọng anh ta rất khẽ.

"Xin lỗi em."

"Hôm qua không nên động vào người của em."

"Phía Phương Việt, anh đã bảo người trả lại thiết bị rồi."

Tôi không nhìn anh ta.

"Đồ mà anh ta điều tra, anh cũng bảo người trả lại rồi à?"

Anh ta không trả lời câu hỏi này.

"Anh chuẩn bị cho em một món quà."

Anh ta lấy ra một chiếc hộp từ trong túi.

Mở ra.

Một chiếc nhẫn kim cương.

"Năm đó chúng ta kết hôn, không m/ua nổi nhẫn."

"Cái này, coi như bù lại."

Anh ta đưa chiếc nhẫn đến trước mặt tôi.

Tôi nhìn chiếc nhẫn đó.

Giá trị ít nhất cũng vài triệu.

"Cố Diễn Chu."

"Ừ?"

"Anh tưởng một chiếc nhẫn là có thể bịt miệng tôi sao?"

Tay anh ta cứng đờ giữa không trung.

"Tô Vãn Tình là ai?"

"An An..."

"Anh không nói, tôi tự tra. Anh chặn được một lần, không chặn được cả đời đâu."

"Hoặc là bây giờ anh ký đơn ly hôn, sau này tôi không tra nữa, anh sống với ai cũng chẳng liên quan gì đến tôi."

Anh ta thu hộp nhẫn lại.

Đứng dậy.

Sự dịu dàng trên mặt biến mất từng chút một.

"Tại sao em không thể chấp nhận cuộc sống hiện tại?"

"Anh nuôi em, bảo vệ em, em muốn gì anh cho nấy."

"Tại sao cứ phải tra cho bằng được?"

"Vì những thứ anh giấu tôi, chắc chắn còn nghiêm trọng hơn cả việc anh ngoại tình."

Anh ta quay người lên lầu.

Cửa phòng ngủ bị đóng sầm lại.

Chị Triệu dọn đi hộp bánh bao gạch cua.

Bó hoa bách hợp đó, tôi bảo chị vứt đi.

Chương 10

Bước ngoặt của sự việc đến rất đột ngột.

Ba ngày sau, Tô Vãn Tình nhập viện.

Doạ sảy th/ai.

Không phải do tôi ra tay.

Tôi thậm chí còn chưa nhìn thấy mặt cô ta.

Nghe nói là do tâm trạng cô ta d/ao động quá lớn, cộng với thể chất vốn yếu, th/ai khí luôn không ổn định.

Cố Diễn Chu túc trực ở b/ệnh viện ba ngày ba đêm không chợp mắt.

Hàn Khải Minh là người báo tin này cho tôi.

"Chị dâu, lần này thật sự không nói dối chị đâu, lão Cố lo đến phát đi/ên rồi."

Giọng Hàn Khải Minh trong điện thoại đầy vẻ cẩn trọng.

"Bác sĩ nói đứa bé có thể không giữ được."

Tôi ngồi trong nhà, nghe anh ta nói xong, cúp điện thoại.

Giữ được hay không thì liên quan gì đến tôi?

Nhưng sau khi cúp máy, tôi phát hiện tay mình đang run.

Ba năm trước.

Cũng tại b/ệnh viện này.

Cũng là doạ sảy th/ai.

Khi đó Cố Diễn Chu cũng túc trực ba ngày ba đêm.

Người anh ta túc trực là tôi.

Cuối cùng vẫn không giữ được.

Đứa bé mất rồi.

Tôi bị băng huyết trên bàn mổ, bác sĩ đã phát hai tờ thông báo b/ệnh tình nguy kịch.

Anh ta đứng ngoài hành lang suốt sáu tiếng đồng hồ.

Khi bước ra, lưng áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi.

Anh ta nắm lấy tay tôi áp lên ngựk mình, lặp đi lặp lại một câu.

"Nhắm mắt lại, không cần nhìn, anh che cho em."

Đó là câu nói anh ta thường xuyên nói nhất từ bé đến lớn.

Từ lúc cha dượng cầm chai rư/ợu ném tới, cho đến khi tôi đ/au đến mất ý thức trong phòng sinh.

Anh ta luôn dùng thân mình che chắn phía trước, dùng tay che mắt tôi lại.

"Nhắm mắt lại, không cần nhìn, anh che cho em."

Bây giờ anh ta đang che cho ai?

Tôi lắc đầu.

Không nghĩ nữa.

Cầm áo khoác lên rồi ra ngoài.

Không phải đến b/ệnh viện.

Tôi đến căn hộ của Tô Vãn Tình.

Cố Diễn Chu không có ở đó, vệ sĩ cũng đã theo anh ta đến b/ệnh viện rồi.

Danh sách chương

5 chương
01/09/2026 15:00
0
01/09/2026 15:00
0
01/09/2026 15:52
0
01/09/2026 15:52
0
01/09/2026 15:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu