Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Con mèo nhà người giàu nhất Giang Thành bị lạc.
Họ treo thưởng một triệu để tìm mèo.
Tôi vẫn đang hóng hớt xem ai có vận may lớn đến thế.
Một con mèo mướp b/éo mầm, vạm vỡ ngậm một con mèo Ragdoll thảm hại chạy vào.
【Này con người, Miêu nói là muốn nuôi ngươi đấy.】
【Một triệu này, cầm lấy đi!】
1
Con Ragdoll bị vứt thẳng xuống chân tôi.
Hơi thở yếu ớt, thoi thóp.
Tôi gi/ật nảy mình.
“Sao con mèo này lại bị thương nặng thế này.”
“Miêu Miêu, ngươi đá/nh nó à?”
Lông của con Ragdoll bị gi/ật trụi nhiều chỗ, trên người có rất nhiều vết m/áu.
Nhưng nghiêm trọng hơn là chân trái.
Như bị vật sắc nhọn rạ/ch phải, cả mảng da th!t trên chân đều rá/ch bươm.
Con mèo mướp vạm vỡ kia ngồi trên bàn.
Thong thả li/ếm láp móng vuốt của mình.
【Con người ng/u ngốc, vết thương của nó nhìn là biết do con người gây ra rồi.】
【Ta nhặt được nó lúc nó đã như vậy rồi.】
【Với lại, ta tên Tang Bưu, không phải Miêu Miêu!】
Tôi nhanh chóng bế con Ragdoll lên, đưa vào phòng cấp c/ứu.
“Được rồi Miêu Miêu, lại đây giúp ta, nó cần cấp c/ứu.”
Tôi tên Lê Vân.
Vốn là một con người bình thường.
Nhưng từ khi bị con mèo tự xưng là Tang Bưu này đá/nh cách đây không lâu, tôi đã có thể hiểu được nó nói gì.
Tang Bưu nói nhiều, tính khí lại nóng nảy.
Nhưng vào thời khắc quan trọng, nó vẫn rất đáng tin cậy.
Trong phòng cấp c/ứu.
Tang Bưu đặt một chân lên đầu con Ragdoll.
Luôn dõi theo từng cử động của con Ragdoll.
Tôi xử lý vết thương ngoài da cho nó, lau mồ hôi trên trán.
“Trên người nó còn chỗ nào khó chịu nữa không?”
【Có, mà còn rất nặng nữa.】
Tim tôi thắt lại.
“Nó còn nội thương sao?”
“Vừa nãy đâu có kiểm tra ra đâu.”
Tang Bưu nói: 【Không phải, nó đói, cực kỳ đói, sắp ch*t đói rồi.】
【Nó bảo muốn ăn cơm mèo làm từ tiệc cá biển sâu mà ngươi nấu.】
Tôi vốn dĩ đang rất lo lắng.
Nghe vậy, liền búng vào trán nó một cái đầy bực dọc.
Sau đó mặc kệ Tang Bưu vùng vẫy, tôi bế nó ra ngoài để con Ragdoll nghỉ ngơi.
“Đồ tham ăn, ta vì ngươi mà suýt nữa phải húp cháo rồi đây.”
“Còn muốn ăn cơm mèo, nằm mơ đi, chỉ có hạt khô thôi.”
Tang Bưu rất tức gi/ận.
Nó kêu meo meo, vung móng vuốt đá/nh tôi.
Tôi bắt đầu ẩu đả với nó.
【Con người, đã bảo ngươi không có tiền thì liên quan gì đến mèo!】
“Nếu ngươi không đá/nh đám thú cưng đến mức chúng không dám vào cửa khám b/ệnh, thì ta có đến nỗi ế ẩm không!”
【Con người, mèo mang cho ngươi một triệu, ngươi đến một bữa cơm mèo cũng không cho mèo!】
“Nói bậy, mèo Ragdoll giống nhau nhiều vô kể!”
“Mèo nhà người giàu nhất làm sao có thể chạy đến tận đây, lại còn bị thương thế này!”
Tang Bưu cãi không lại tôi, càng thêm tức gi/ận.
Nó tung người nhảy vọt rồi lộn vòng trên không.
Đạp thẳng một cú vào sau gáy tôi.
【Con người! Mèo muốn bỏ nhà đi!】
【Từ nay về sau ngươi là kẻ không có mèo!】
Tôi vội vàng ôm nó vào lòng, dỗ dành một hồi lâu.
Đùa à, đây là một vị tổ tông sống đấy.
Ai dám làm nó gi/ận thật chứ.
“Ngươi xem ngươi, mèo nhỏ mà lòng dạ hẹp hòi thế.”
“Được rồi được rồi, cơm mèo cá biển sâu không có, ta làm cho ngươi phiên bản hỗn hợp gà vịt.”
【Thế còn tạm được.】
2
Tình trạng của con mèo Ragdoll rất ổn định.
Sáng hôm sau, khi tôi qua xem, nó đã tỉnh.
Nhưng vẫn rất yếu.
Tôi cẩn thận bế Tang Bưu đến trước mặt nó.
“Miêu Miêu, ngươi hỏi xem nó từ đâu đến, có biết địa chỉ nhà chủ nó không?”
Tôi vốn định hỏi chủ con mèo đòi tiền th/uốc men.
Kết quả sau khi hai con mèo meo meo với nhau một hồi lâu.
Tang Bưu rất đắc ý.
【Nó nói nó là mèo nhà Lục Ngạn, người giàu nhất Giang Thành.】
【Con người, mèo đã bảo rồi, nó chính là một triệu đó!】
Tôi nghi ngờ Tang Bưu nói dối.
Tang Bưu rất tức gi/ận.
【Con người! Ngươi không tin mèo!】
Tôi nói: “Chuyện này không thể trách ta được, Miêu Miêu à.”
“Tháng trước để lừa hộp pate, ngươi bảo chân trái con Husky bị g/ãy, thực tế nó chỉ là phá nhà quá mức nên bị chuột rút.”
“Tháng trước nữa để lừa th!t sấy, ngươi bảo con mèo đực b/éo kia mang th/ai, sắp khó đẻ.”
“Tháng trước nữa nữa là…”
Tang Bưu giơ móng vuốt t/át con Ragdoll một cái.
【Ngươi nói cho cô ta đi!】
Con Ragdoll vốn đang kêu meo meo yếu ớt bỗng nhiên cất tiếng.
Giọng lí nhí, còn có chút sợ hãi.
【Đại vương Tang Bưu nói đúng đó ạ.】
【Tôi đúng là mèo nhà Lục Ngạn, tên là Lục Tam Lễ. Là ông nội của Lục Ngạn m/ua về tặng cho bà nội anh ấy.】
【Cái tên này cũng là bà nội của Lục Ngạn, Lam Văn Hân, đặt cho tôi đấy.】
Trước đây tôi chỉ có thể hiểu được lời của Tang Bưu.
Như hôm nay, đây là lần đầu tiên.
Hơn nữa, tôi lên mạng tìm ki/ếm, cái tên mà con Ragdoll nói quả thực khớp hoàn toàn.
Tôi muốn hỏi thêm vài chi tiết, nhưng con Ragdoll lại quay về tiếng kêu meo meo như trước.
Tang Bưu ở bên cạnh thong thả li/ếm móng vuốt.
Cái đuôi đung đưa nhàn nhã.
【Con người, nếu ngươi muốn nghe nó nói tiếp, thì phải cho ta hai hộp pate.】
Tôi đảo mắt.
Không cho nghe thì thôi.
Gần đây chuyện nhà họ Lục treo thưởng một triệu tìm mèo đang rất hot.
Nhiều nền tảng đều cập nhật tình hình mới nhất.
Tôi tìm số điện thoại nhà họ Lục để lại rồi gọi đi.
Tang Bưu nhảy lên vai tôi, ghé tai vào cùng nghe.
Điện thoại luôn trong tình trạng bận, rất lâu sau mới có người bắt máy.
Giọng người bên kia cũng chẳng mấy dễ chịu, chỉ cho một địa chỉ và bảo tôi đưa mèo qua đó.
【Con người! Thái độ của tên đó tệ quá!】
【Mèo muốn để Lục Tam Lễ trừng ph/ạt hắn thật nặng!】
Tôi ôm nó vào lòng dỗ dành.
Chương 16
Chương 7
Chương 11
Chương 17
Chương 9
Chương 19
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook