Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
01/09/2026 17:48
Năm con gái chào đời, tôi bắt đầu áp dụng phương pháp nuôi dạy con theo khoa học.
Con gái tính tình yếu đuối, tôi cẩn thận chọn ra bốn đứa con nuôi để bảo vệ con bé.
Mười năm dốc hết tâm huyết và tài nguyên bồi dưỡng, đứa nào đứa nấy đều th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn, một mình đảm đương được mọi việc.
Những năm qua, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của bốn người anh, con gái tôi quả thực sống rất êm đềm, thuận lợi.
Cho đến hôm nay, tôi nhận được cuộc gọi cầu c/ứu tuyệt vọng của con.
"Mẹ c/ứu con với... có người chặn con trong nhà vệ sinh, đòi l/ột quần áo con..."
Khi tôi đến trường, con gái đang co rúm trong góc nhà vệ sinh, bộ đồng phục bị x/é rá/ch một nửa.
Mà bốn đứa con nuôi do một tay tôi đào tạo, lúc này đang vây quanh một nữ sinh đứng ngoài cửa xem kịch.
Tôi mới biết, nữ sinh này chính là “ánh trăng sáng” mà cả bốn đứa cùng theo đuổi.
Nguyên nhân của mọi chuyện, cũng chỉ vì con gái tôi và cô ta có vài lời qua tiếng lại.
Thấy tôi đến, chúng không những chẳng mảy may hối lỗi mà còn tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
Thằng cả đứng chắn trước mặt nữ sinh đó:
"Mẹ, là nó lên tiếng trước làm Tiểu Nhược tức gi/ận. Đã không biết tôn trọng người khác thì con dạy cho nó quy củ."
Thằng ba giọng lạnh lùng:
"Mẹ đến đây làm gì, chúng con chỉ tìm người hù dọa em gái một chút, có cần phải mách mẹ không?"
Nhìn bộ dạng lý lẽ của chúng, lửa gi/ận trong tôi bùng lên.
Ăn no rồi, quên mất là nhờ ai mà có.
Vậy thì từ hôm nay, cả nồi lẫn bát, tôi đ/ập sạch.
......
"Vừa rồi con nói, chỉ là tìm người hù dọa nó thôi sao?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Bùi Chiếu, thằng ba, giọng nói không chút gợn sóng.
Bùi Chiếu nhíu mày.
Nó bước lên một bước, nói một cách đương nhiên:
"Mẹ, Vi Ngâm từ nhỏ được mẹ nuông chiều, chịu chút thất bại cũng tốt cho nó. Chúng con đứng xem, sẽ không xảy ra chuyện gì thật đâu."
Tôi nhìn Vi Ngâm đang co ro trong góc tường.
Con gái toàn thân r/un r/ẩy, móng tay cắm sâu vào khe gạch.
Cổ áo đồng phục của con bị x/é rá/ch, trên bờ vai trắng nõn đầy những vết bầm tím chói mắt.
Ngay cả những năm tháng tôi lăn lộn trong chốn đ/ao quang ki/ếm ảnh, tôi cũng chưa từng để con gái phải chịu uất ức như thế này.
"Không xảy ra chuyện gì thật sao?"
Tôi khẽ cười một tiếng, từng bước đi đến trước mặt Bùi Chiếu.
"Đợi đến khi quần áo bị l/ột sạch sành sanh, mới gọi là xảy ra chuyện sao?"
Thằng cả Yến Thanh đưa tay chắn trước mặt Bùi Chiếu.
Nó đẩy đẩy chiếc kính gọng vàng, giọng điệu vẫn ôn hòa như mọi khi:
"Mẹ, mẹ đừng vội nổi gi/ận."
"Nhược Nhược chẳng qua chỉ vô tình làm đổ trà sữa lên giày của Vi Ngâm, Vi Ngâm liền hét toáng lên, thật sự quá thiếu giáo dục."
"Chúng con là anh, có trách nhiệm dạy nó thế nào là bao dung. Tìm vài bạn học đến 'đùa giỡn' với nó, chỉ là muốn nó nhớ kỹ bài học thôi."
Sau lưng Yến Thanh, Tống Nhược đang nắm ch/ặt lấy vạt áo nó.
Đôi mắt cô gái hơi đỏ, rụt rè ló đầu ra:
"Dì ơi, dì đừng trách các anh, đều là lỗi của con."
"Con không đền nổi đôi giày đặt làm riêng của chị Vi Ngâm, chị ấy tức gi/ận cũng là lẽ đương nhiên."
"Chỉ cần chị ấy hết gi/ận, để con cởi hết quần áo xin lỗi chị ấy cũng được."
Thằng hai Tạ Lãng lập tức cởi chiếc áo khoác hàng hiệu của mình ra.
Nó cẩn thận khoác lên vai Tống Nhược, thuận tay ôm lấy cô ta:
"Nhược Nhược, không cho phép em hạ thấp bản thân như vậy."
Tạ Lãng quay đầu nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ trách móc:
"Mẹ, mẹ nghe thấy chưa? Nhược Nhược hiểu chuyện hơn Vi Ngâm nhiều."
"Chỉ là một đôi giày thôi, Vi Ngâm cứ ép Nhược Nhược vào thế khó, đây là cách mẹ dạy con gái mẹ sao?"
Thằng tư Hạ Lăng, kẻ nãy giờ vẫn dựa vào bồn rửa tay nghịch bật lửa, lúc này cũng dừng động tác.
"Tách" một tiếng.
Nó gập chiếc bật lửa kim loại lại, khóe miệng nhếch lên vẻ mỉa mai:
"Mẹ, chuyện này thật sự không trách chúng con thiên vị."
"Vi Ngâm cậy nhà có tiền, ngang ngược quen thói ở trường rồi. Hôm nay chúng con không dạy dỗ nó, sau này ra xã hội, có khối người thay mẹ dạy dỗ nó."
Bốn đứa con nuôi.
Mười năm dốc hết tâm huyết.
Tôi bỏ ra số tiền lớn mời những thầy giáo hàng đầu dạy chúng mưu lược, tầm nhìn và th/ủ đo/ạn.
Tôi kéo chúng ra khỏi vũng bùn của trại trẻ mồ côi, cho chúng thân phận và tài nguyên mà người thường khó lòng chạm tới.
Kết quả, chúng dùng những th/ủ đo/ạn tôi dạy để liên kết với người ngoài, b/ắt n/ạt con gái ruột của tôi.
Tôi bước qua Yến Thanh, đi thẳng đến bên cạnh Vi Ngâm.
Vi Ngâm cắn ch/ặt môi dưới, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
"Mẹ..."
Giọng con bé khản đặc, hai tay nắm ch/ặt lấy bộ đồng phục rá/ch nát, như thể đó là chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại.
Tôi cởi chiếc áo khoác len trên người, bọc ch/ặt lấy con gái.
"Không sao rồi."
Tôi vuốt ve mái tóc lạnh ngắt của con, ôm nó vào lòng.
Yến Thanh nhìn hành động của tôi, lông mày nhíu ch/ặt hơn.
"Mẹ, mẹ bao che không nguyên tắc như vậy, chỉ làm hại Vi Ngâm thôi."
Nó bước tới, định nắm lấy cánh tay Vi Ngâm:
"Vi Ngâm, đứng lên xin lỗi Nhược Nhược đi, chuyện hôm nay các anh sẽ không truy c/ứu nữa."
Tôi vung tay t/át thẳng vào mặt Yến Thanh.
Tiếng t/át giòn tan vang vọng trong nhà vệ sinh.
Mặt Yến Thanh bị đá/nh lệch sang một bên.
Chiếc kính gọng vàng rơi xuống đất, nứt một đường.
Tạ Lãng và Bùi Chiếu lập tức biến sắc.
"Mẹ! Mẹ làm gì thế!"
Tạ Lãng bảo vệ Tống Nhược sau lưng, nhanh chóng lao tới.
"Vì chút chuyện nhỏ này mà mẹ lại ra tay đá/nh anh cả?"
Yến Thanh giơ tay ngăn Tạ Lãng lại.
Nó quay đầu, trên khuôn mặt trắng trẻo hiện rõ vết hằn bàn tay.
Dẫu vậy, nó vẫn giữ thái độ ôn hòa cao cao tại thượng đó.
"Mẹ, nếu mẹ cảm thấy đá/nh con có thể khiến mẹ hết gi/ận, con sẽ không phản kháng."
Chương 16
Chương 11
Chương 19
Chương 17
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook