Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày cưới, vị hôn phu vắng mặt vì giả thiên kim lên cơn trầm cảm.
Trong lúc giằng co, tôi gọi điện cho thanh mai trúc mã đã theo đuổi mình mười năm, bảo với anh ta:
“Chỉ cần anh đến, em sẽ gả cho anh.”
Đầu dây bên kia lại cười nhạt:
“Thật sự coi mình là cái gì cao sang lắm sao?”
Lời anh ta vừa dứt, bên cạnh lại vang lên giọng nói nũng nịu của giả thiên kim.
“Lăng Tuyền, anh cũng muốn bỏ rơi em sao?”
Thế nhưng nửa tiếng sau, cả hai người đàn ông đều đồng loạt xuất hiện tại hiện trường.
Vị hôn phu t/át tôi một cái trước mặt mọi người.
“Lộ Lộ đ/au đớn như vậy, cô chỉ quan tâm đến đám cưới của mình thôi sao, cô có còn nhân tính không?”
Tôi bị t/át ngã nhào vào tháp bánh kem, trông chẳng khác nào một gã hề.
Thanh mai trúc mã đút hai tay vào túi quần, ánh mắt nhìn tôi thoáng qua sự chán gh/ét.
Ngay cả bố mẹ ruột của tôi cũng bước tới chỉ trích:
“Đám cưới lúc nào tổ chức lại cũng được, nhưng chuyện của Lộ Lộ không thể chậm trễ dù chỉ một giây!”
Thế nhưng khi tôi quyết định từ bỏ tất cả bọn họ, họ lại trở nên hoảng lo/ạn.
1
Cú t/át mang theo đầy gi/ận dữ của Phó Hàn Thanh giáng xuống, khiến tôi vốn không quen đi giày cao gót ngã thẳng vào tháp bánh mười tầng.
Lớp kem dính nhớp, mứt quả vương vãi trên chiếc váy cưới hàng hiệu của tôi. Tôi theo bản năng nhìn về phía thanh mai trúc mã Ninh Lăng Tuyền.
Trong mắt anh ta lộ rõ vẻ kh/inh bỉ và gh/ê t/ởm, anh ta liếc nhìn tôi như đang thẩm định, giọng điệu lạnh lùng:
“Lâm Vãn Phong, cô thực sự quá đáng lắm rồi. Lộ Lộ bị trầm cảm, đó là chuyện sống còn, còn cô thì sao? Cô cứ nhất quyết phải làm lo/ạn vào lúc này, cô có còn nhân tính không?”
Trên mặt truyền đến cơn đ/au nhói, một giọt m/áu thấm vào chiếc váy trắng tinh.
Tôi đưa tay sờ mũi, cảm nhận được một luồng ấm nóng.
“Phó Hàn Thanh, anh đi/ên rồi sao?”
Lời vừa dứt, Phó Hàn Thanh cười lạnh một tiếng, lại hung hăng nói:
“Nếu không phải Lộ Lộ lương thiện, lấy cái ch*t ra ép tôi đến đây để hoàn thành đám cưới với cô, cô nghĩ tôi sẽ tới sao?”
Anh ta bực dọc rút chiếc ly ở tầng thấp nhất của tháp sâm panh, mặc cho chiếc ly đổ vỡ tan tành.
Tay kia cầm chai rư/ợu, rót đầy ly ngay trên đỉnh đầu tôi, rồi đổ ụp lên đầu tôi.
Cho đến khi chai rư/ợu cạn sạch, tôi đã ướt sũng như một con chuột l/ột.
Ngay sau đó, anh ta ném mạnh chai rư/ợu xuống đất, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
“Không phải muốn kết hôn sao? Nào, đây là rư/ợu giao bôi.”
Ly rư/ợu đầy ắp, dưới ánh mắt tà/n nh/ẫn của anh ta, hất thẳng vào mặt tôi.
Sau đó, từng giọt từng giọt chảy xuống từ gương mặt tôi.
Tôi đã chẳng còn phân biệt được thứ đang nhỏ xuống váy cưới là rư/ợu, hay là m/áu.
Anh ta đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao.
“Hài lòng chưa? Người vợ hợp pháp của tôi?”
Còn thanh mai trúc mã của tôi, Ninh Lăng Tuyền, đút hai tay vào túi quần, lạnh lùng đứng xem như đang xem kịch.
Hiện trường hỗn lo/ạn, bố mẹ ruột của tôi bước tới.
Tôi cứ ngỡ họ đến để đòi lại công bằng cho mình, nào ngờ mẹ không hề liếc nhìn tôi lấy một cái.
Bà tỏ vẻ lo lắng, giọng điệu hoảng lo/ạn:
“Lộ Lộ của mẹ đâu? Biết rõ con bé tâm trạng không ổn định, sao các người có thể bỏ mặc con bé mà đến đây? Mau nói cho mẹ biết con bé ở đâu! Nếu con bé có mệnh hệ gì, mẹ cũng không sống nổi nữa!”
Bố ruột tôi cầm lấy micro, tuyên bố với mọi người.
“Xin lỗi mọi người, có chút sự cố nhỏ, đám cưới tạm thời hủy bỏ, tiền mừng sẽ được hoàn trả đầy đủ. Tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến quý thân bằng quyến thuộc đã đến chung vui.”
Đặt micro xuống, ông nghiêm nghị nói với Phó Hàn Thanh.
“Dẫn đường, đi tìm Lộ Lộ.”
Ông không nhìn tôi lấy một cái, dưới giọng điệu cố tỏ ra bình tĩnh là sự r/un r/ẩy, là nỗi lo âu không thể che giấu.
Đúng lúc này, ngoài cửa lớn bỗng vang lên tiếng gọi đầy nghẹn ngào.
“Bố, mẹ…”
2
Cánh cửa được đẩy ra, Lâm Yên Lộ mặc đồ trắng, mặt đầy nước mắt, bước chân vội vã.
Dưới gót chân thanh mảnh, tiếng giày cao gót va vào mặt đất nghe thật giòn giã.
Vị tiểu công chúa được nhà họ Lâm cưng chiều hơn hai mươi năm nay, từng cử chỉ đều quý phái và đoan trang hơn tôi nhiều.
Ngay cả dáng vẻ thất thần vừa chạy vừa khóc như vậy, trông cũng thật đáng thương.
“Bố mẹ, đừng bỏ rơi con mà…”
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô ta.
Mẹ là người phản ứng nhanh nhất, nước mắt rơi lã chã, vội vã chạy về phía Lâm Yên Lộ.
“Lộ Lộ, đừng sợ, có mẹ ở đây rồi.”
Bố cũng bước những bước nặng nề, một người vốn kín đáo, nghiêm nghị như ông mà giờ đây cũng đỏ hoe mắt.
Mẹ nóng lòng ôm lấy Lâm Yên Lộ, bố cũng vòng tay ôm ch/ặt cả hai mẹ con vào lòng.
Phó Hàn Thanh như trút được gánh nặng, nhìn Lâm Yên Lộ, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.
Ninh Lăng Tuyền quay đầu nhìn tôi, chậm rãi lắc đầu.
Tôi không quan tâm.
Chỉ lảo đảo đứng dậy.
Cổ chân đ/au nhói, chắc là do bị ngã lúc nãy nên đã bị trẹo.
Tôi khập khiễng đi về hướng ngược lại, chưa đi được hai bước đã bị kéo mạnh lại.
Lảo đảo quay đầu, đ/ập vào mắt là khuôn mặt của Ninh Lăng Tuyền.
“Vãn Phong, tối nay, cô thực sự làm tôi quá thất vọng.”
“Tôi vốn tưởng cô là một cô gái kiên cường, không ngờ cô lại dùng loại th/ủ đo/ạn thấp hèn này để tranh sủng.”
“Lộ Lộ đã trả lại tất cả những gì cô ấy từng có cho cô rồi, vậy mà cô vẫn không chịu buông tha, nhất quyết phải kích động cô ấy vào thời khắc sống còn này.”
“Vãn Phong, sao cô lại trở nên như thế này?”
M/áu và rư/ợu đã khô lại, dính trên mặt như một vết nhục hằn sâu.
Chiếc váy cưới hàng hiệu được chọn lựa kỹ lưỡng giờ đã thành một đống giẻ rá/ch, đầy vết bẩn. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót không thể kìm nén.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook