Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đã theo đuổi Chu Tịch Sinh tám năm, kết hôn ba năm.
Nhưng anh ấy h/ận tôi.
Bạn bè xung quanh anh ấy đều nói tôi là kẻ lụy tình, trách tôi ép “bạch nguyệt quang” của anh ấy phải rời đi.
Tôi không muốn dây dưa nữa, nên đã đề nghị ly hôn.
Vậy mà Chu Tịch Sinh lại nói anh ấy có nỗi khổ tâm.
1
Ngày thứ bảy tôi chiến tranh lạnh với Chu Tịch Sinh, cô bạn thân Lý Du rủ tôi đi ăn đồ nướng.
“Đổi tính rồi à? Không nhắc đến anh Tịch Sinh của cậu nữa sao?”
Lý Du vừa ăn ngon lành vừa không quên trêu chọc tôi.
Tôi kể cho Lý Du nghe chuyện xảy ra bảy ngày trước.
Sau khi từ triển lãm anime về, tôi nổi hứng đến b/ệnh viện thăm Chu Tịch Sinh.
Nhưng ghế phụ của anh ấy lại có một nữ bác sĩ ngồi, Chu Tịch Sinh còn m/ua bánh kem sô-cô-la cho nữ bác sĩ đó ăn.
Anh ấy vốn dĩ chưa từng cho phép tôi ăn uống trên xe.
Nữ bác sĩ sơ ý làm rơi lớp kem trên bánh, làm bẩn tấm bọc ghế mới m/ua.
Chu Tịch Sinh bảo không sao, còn lấy khăn giấy lau tay cho nữ bác sĩ.
Đúng lúc đó tôi xuất hiện.
Tôi mở cửa xe, bảo nữ bác sĩ xuống xe.
Chu Tịch Sinh mặt lạnh tanh giải thích với tôi: “Ngô Mạn vừa phẫu thuật xong, bị hạ đường huyết.”
Tôi cố nén gi/ận: “B/ệnh viện ở ngay trên kia, tôi cũng có thể gọi xe cho cô ta.”
Chu Tịch Sinh nổi cáu: “Tôi có quyền quyết định ai được ngồi trên xe của mình.”
“Nhưng chiếc xe này là do tôi m/ua.” Tôi nói cho anh ấy biết sự thật.
Anh ấy xuống xe, đ/ập cửa rồi đưa nữ bác sĩ rời đi.
……
“Chậc chậc chậc,” Lý Du luôn đứng về phía tôi, “Cái anh Tịch Sinh này của cậu đúng là cao thủ trong việc ăn bám mà còn tỏ ra thanh cao.”
Nếu là bình thường, thế nào tôi cũng phải nói đỡ cho Chu Tịch Sinh vài câu.
Anh ấy vốn dĩ ưu tú, thu nhập bác sĩ cũng cao, đương nhiên không thể cứ khăng khăng nói anh ấy ăn bám được.
Nhưng anh ấy đã bảy ngày không về nhà, tôi chẳng còn hứng thú bảo vệ anh ấy nữa, cứ để mặc Lý Du nói.
“Cậu đừng có nói với tôi chuyện bác sĩ ki/ếm được nhiều tiền. Anh ta ki/ếm được bao nhiêu cũng chưa từng đưa cậu lấy một xu.
“Hồi đi học là sinh viên nghèo được nhà cậu tài trợ, nhà cửa, xe cộ lúc kết hôn cái nào không phải nhà cậu m/ua, giờ đồ đạc trong nhà cũng đều là cậu bỏ tiền ra.
“Chưa kể đến các nguồn lực khác. Chu Tịch Sinh ưu tú thật, nhưng cũng chẳng đến mức không thể thay thế, nếu không có nhà cậu, anh ta có thể thuận lợi vào b/ệnh viện hạng hai như thế sao?
“Mới bao nhiêu tuổi đã là bác sĩ chủ nhiệm rồi. Ngày nào cũng treo câu ‘tất cả đều dựa vào bản thân’ trên miệng, anh ta có thấy thú vị không hả? Sợ thừa nhận cậu giúp anh ta bớt đi mười năm phấn đấu đến thế sao?
“Đây chẳng phải là ăn bát cơm, xong rồi quay lại ch/ửi… vợ sao.”
Tôi bị câu cuối của Lý Du chọc cười.
Nhưng sau đó trong lòng lại thấy hụt hẫng.
Ch/ửi vợ?
Không, Chu Tịch Sinh chưa bao giờ ch/ửi tôi, anh ấy chỉ lạnh nhạt với tôi thôi.
Kết hôn ba năm rồi, đối với tôi vẫn như người dưng nước lã.
Nhưng tại sao ngày xưa tôi lại cứ thích mấy anh chàng lạnh lùng đẹp trai cơ chứ?
Chu Tịch Sinh dù là ngoại hình hay tính cách đều đúng gu tôi thích.
Thế nên Lý Du cũng chỉ nói miệng vậy thôi, chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của hai đứa.
Theo lời cô ấy, tôi là kẻ bạo d/âm, cứ thích lao đầu vào cho người ta giày vò.
Một bên nguyện đá/nh, một bên nguyện chịu.
Mỗi lần bị Chu Tịch Sinh ngược, tôi vẫn thấy vui vẻ trong lòng.
Đã hiện tại tôi thấy vui, thì quan tâm người khác nói mình lụy tình hay không, đ/ộc lập hay không làm gì, tôi cứ thích nuông chiều Chu Tịch Sinh đấy.
Nghĩ đến đây, tôi lại mềm lòng nghĩ cách làm sao để dỗ dành Chu Tịch Sinh.
Tự tẩy n/ão bản thân—việc làm anh ấy mất mặt trước mặt đồng nghiệp là do tôi suy nghĩ chưa thấu đáo.
2
Không biết có phải do lúc ăn đồ nướng trong lòng có chuyện nên khó tiêu hay không.
Đến sáu giờ chiều, sau khi ngủ trưa dậy, tôi bị cơn đ/au dạ dày làm cho tỉnh giấc.
Uống hai viên th/uốc tiêu hóa mà vẫn không đỡ.
Vị trí đ/au chuyển xuống vùng bụng dưới bên phải, còn đ/au nhói từng cơn.
đ/au đến mức tôi nôn sạch những gì đã ăn buổi trưa.
Lúc này, tôi lại có suy nghĩ dại dột.
Bây giờ, mình đã có lý do để gọi điện cho Chu Tịch Sinh rồi, dù sao hôm nay anh ấy cũng không trực.
Cuộc gọi đầu tiên đổ chuông vài tiếng rồi anh ấy tắt máy.
Tôi gọi cuộc thứ hai, vẫn bị tắt.
Trước khi gọi đến cuộc thứ năm, tôi gửi một tin nhắn WeChat.
【Chu Tịch Sinh, hình như em bị ốm rồi.】
Không có hồi âm, tôi tiếp tục gọi điện, âm báo vang lên: 【Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.】
Tôi bỏ cuộc.
Anh bác sĩ Chu nhà tôi là đồ trưng bày, vẫn là bác sĩ Google là đáng tin nhất.
Sau khi biết mình có thể bị viêm ruột thừa, tôi tự thấy không cần gọi xe cấp c/ứu.
Tôi gọi cho Lý Du bảo cô ấy đến đưa tôi đi b/ệnh viện.
Bình tĩnh chuẩn bị các giấy tờ cần thiết, còn tắm rửa sạch sẽ qua loa.
Giấy cam kết phẫu thuật ruột thừa là Lý Du ký cho tôi.
Cô ấy r/un r/ẩy: “Dương Dương, nếu cậu có mệnh hệ gì, tớ gi*t ch*t Chu Tịch Sinh!”
Tôi đ/au đến vã mồ hôi hột: “Cút đi, đồ không biết gì, đây là phẫu thuật rất phổ biến, nội soi là c/ắt được thôi.”
3
Thực tế là, tôi cũng chẳng biết nhiều gì cho cam.
Tôi bị viêm ruột thừa mủ, bác sĩ chính trong lúc phẫu thuật phát hiện gốc ruột thừa bị hoại tử thủng nghiêm trọng, nên chuyển sang mổ mở.
Cứ tưởng chỉ cần nằm viện một hai ngày là xong, giờ ít nhất phải nằm lại một tuần.
Sau khi phẫu thuật, tôi nhìn thấy tin nhắn Chu Tịch Sinh trả lời trên điện thoại:
【Có b/ệnh thì đi b/ệnh viện đi.】
Tôi cười tự giễu.
Yêu Chu Tịch Sinh bao nhiêu năm nay, cũng có chút tâm linh tương thông.
Bằng chứng là, tôi không đợi được câu trả lời của anh ấy, vẫn tự mình đến b/ệnh viện.
Tôi đăng nhập tài khoản phụ, xem tin nhắn trong nhóm.
Vừa chuyển đổi thành công, Vương Hâm đã gửi mấy tấm ảnh.
Nhân vật chính là Chu Tịch Sinh và nữ bác sĩ ngồi trên xe anh ấy lần trước.
Nữ bác sĩ đang tổ chức sinh nhật, đội mũ sinh nhật cười rất tươi, người cũng đang cười rất tươi bên cạnh chính là Chu Tịch Sinh.
Hóa ra, anh ấy tắt máy của tôi là để đi tổ chức sinh nhật cho người khác.
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 17
Chương 17
Chương 22
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook