Trọng sinh vào đêm bắt quả tang, tôi quay người bỏ đi (Toàn văn)

Đời người không cần mỗi giây đều phải có đáp án.

Ống kính cũng vậy.

Tôi xóa bỏ đoạn ngập ngừng ở phần kết.

Thay vào đó là một chuỗi hình ảnh nhẹ nhàng hơn.

Không phải là một người phụ nữ đứng bên cửa sổ đợi chờ điều gì.

Mà là cô ấy đẩy cửa.

Bước ra ngoài.

Ánh nắng từ ngoài cửa chiếu vào.

Người dựng phim xem đi xem lại vài lần.

"Cái này tốt."

Tôi không nói gì.

Tiếp tục điều chỉnh những phần sau.

Mười một giờ hai mươi.

Bản thứ hai được gửi đi.

Mười phút sau.

Khách hàng phản hồi.

"Được, đi đúng hướng rồi."

Tôi tựa lưng vào ghế.

Thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.

"Đạo diễn Kiều."

Người dựng phim đưa cho tôi một cốc cà phê.

"Sống lại rồi à?"

Tôi nhận lấy.

"Gần như vậy."

Nói xong.

Chính tôi cũng bật cười.

Hóa ra rất nhiều chuyện.

Không nhất thiết phải hiểu thấu đáo hoàn toàn mới có thể tiếp tục.

Cũng có thể làm việc tiếp theo trước đã.

Cứ làm rồi làm.

Đường tự khắc sẽ hiện ra.

17.

Buổi chiều.

Tôi vừa từ phòng dựng bước ra.

Phó Cẩn Ngôn đang đứng dưới lầu.

Lần này anh ấy không mang bữa sáng.

Cũng không cầm th/uốc.

Chỉ đứng đó đợi tôi.

Nhìn thấy tôi.

Anh ấy bước tới.

"Có thời gian không?"

Tôi nhìn anh ấy vài giây.

"Có."

Chúng tôi đến quán cà phê bên cạnh.

Sau khi ngồi xuống.

Phó Cẩn Ngôn không nói gì ngay.

Anh ấy trông tiều tụy hơn mấy ngày trước rất nhiều.

Dưới mắt có quầng thâm rõ rệt.

Cốc cà phê trên bàn vẫn chưa đụng đến một ngụm.

Qua một lúc lâu.

Anh ấy nói:

"Em đã gặp Bùi Thư rồi."

Không phải là câu hỏi.

Tôi gật đầu.

"Ừ."

Anh ấy cười khổ một tiếng.

"Cô ấy gửi cho anh một tin nhắn, nói là đã gặp em. Anh không trả lời."

Tôi không tiếp lời.

Phó Cẩn Ngôn cúi đầu.

Ngón tay chậm rãi vuốt ve vành cốc.

"Kiều Ninh."

"Hôm nay anh không giải thích."

"Những lời trước đây, anh xin rút lại."

Tôi nhìn anh ấy.

Đây là lần đầu tiên.

Anh ấy không nói.

Không phải như em nghĩ đâu.

Không nói.

Chỉ có một lần thôi.

Cũng không nói.

Chuyện không nghiêm trọng đến thế đâu.

"Anh và cô ấy không phải mới bắt đầu vào ngày hôm đó."

Giọng anh ấy rất thấp.

"Khoảng nửa năm rồi."

Nửa năm.

Tôi rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, nhưng khi thực sự nghe thấy con số này, lồng ngựk vẫn như bị vật gì đó đ/è nặng.

Phó Cẩn Ngôn tiếp tục:

"Ban đầu chỉ là tiếp xúc công việc."

"Sau đó thì vượt giới hạn."

"Cô ấy từng hỏi anh về tình trạng hôn nhân."

"Anh nói với cô ấy rằng, mối qu/an h/ệ của chúng ta đã không tốt từ lâu rồi."

"Nói rằng em luôn không muốn ly hôn."

Tôi không ngắt lời.

"Là anh lừa cô ấy."

"Cũng là anh lừa em."

Anh ấy ngẩng đầu lên.

Đôi mắt hơi đỏ.

"Anh chưa từng chuẩn bị ly hôn."

"Một lần cũng chưa."

Tôi đột nhiên nhớ lại những lời Bùi Thư nói.

Anh ấy nói chị sẽ không ly hôn đâu.

Phó Cẩn Ngôn nhắm mắt lại.

"Bởi vì anh nghĩ em sẽ không đi."

Đến rồi.

Cuối cùng cũng đến rồi.

"Anh biết em rất yêu anh."

"Anh biết những năm qua em đã nhường nhịn rất nhiều vì cái nhà này."

"Cho nên anh luôn cảm thấy..."

Anh ấy nói đến đây.

Giọng nghẹn lại.

"Dù anh có làm gì đi nữa, cuối cùng em cũng sẽ cho anh cơ hội."

Thật khó nghe.

Nhưng ít nhất lần này, anh ấy đã nói thật.

Kiếp trước.

Tôi đã mất vài năm.

Khóc.

Làm ầm ĩ.

Chất vấn.

Lật lại chuyện cũ.

Ép anh ấy hết lần này đến lần khác.

Nhưng anh ấy chưa bao giờ thừa nhận như thế này.

Khi đó anh ấy nói:

Hôn nhân gặp vấn đề không thể chỉ là trách nhiệm của một người.

Anh ấy nói:

Nếu không phải do em kiểm soát quá mức.

Mọi chuyện đã không thành ra thế này.

Anh ấy nói:

Em cứ giữ khư khư một sai lầm.

Chỉ là đang hànhz hạz cả hai người mà thôi.

Tôi cố sống cố ch*t muốn anh ấy nói một câu:

Phải.

Là anh phản bội em.

Là anh sai.

Chẳng liên quan gì đến việc em có đi/ên hay không.

Bây giờ.

Anh ấy đã nói rồi.

Phó Cẩn Ngôn nhìn tôi.

"Xin lỗi em."

"Là anh ngoại tình."

"Là anh làm em tổn thương."

"Không phải vì em bận rộn công việc."

"Cũng không phải vì tính tình em không tốt."

"Chẳng liên quan gì đến việc em có làm tốt hay không."

Đôi mắt tôi đột nhiên nóng lên.

Thật mỉa mai.

Nếu là tôi của kiếp trước.

Nghe được những lời này.

Chắc sẽ khóc đến mức không đứng dậy nổi.

Tôi từng nghĩ.

Chỉ cần có ngày này.

Tôi sẽ có thể buông bỏ.

Có thể chứng minh.

Nhìn đi.

Không phải lỗi của tôi.

Tôi không phải kẻ đi/ên.

Tôi chỉ là bị tổn thương.

Nhưng bây giờ.

Phó Cẩn Ngôn cuối cùng đã đưa bản án mà tôi hằng khao khát vào tay.

Tôi lại chỉ ngồi đó.

Cảm thấy đ/au lòng.

Không có sự hả hê như tưởng tượng, cũng chẳng có sự nhẹ nhõm.

Bởi vì dù anh ấy có nói trọn vẹn đến đâu.

Quá khứ cũng không thể thay đổi.

Phó Cẩn Ngôn thấp giọng nói:

"Anh đã kết thúc hoàn toàn với Bùi Thư rồi."

"Sau này sẽ không còn nữa."

"Nếu em muốn."

"Chúng ta có thể đi tư vấn hôn nhân."

"Công việc của anh cũng có thể điều chỉnh lại."

"Em muốn nhận dự án nào thì cứ nhận."

"Em muốn đi đâu quay thì cứ đi."

Anh ấy nói rất nhiều.

Từng câu từng chữ.

Đều giống như danh sách những mong ước tôi từng liệt kê trong lòng ở kiếp trước.

Nếu lúc đó anh ấy chịu cho tôi một nửa thôi.

Tôi cũng sẽ nắm ch/ặt lấy không buông.

Nhưng khoảnh khắc này.

Tôi đột nhiên chỉ chú ý đến một câu.

Em muốn nhận dự án nào thì cứ nhận.

Tôi nhìn Phó Cẩn Ngôn.

"Tôi nhận dự án nào, vốn dĩ đâu cần anh đồng ý."

Anh ấy sững người.

Tôi cũng sững người một chút.

Rồi.

Đột nhiên hiểu ra.

Thực sự không thể quay lại được nữa rồi.

Không phải vì tôi không còn yêu chút nào, cũng không phải vì bây giờ anh ấy chưa đủ chân thành.

Chỉ là một vài thứ một khi đã nhìn thấu rồi, thì không thể giả vờ như chưa từng thấy nữa.

Danh sách chương

4 chương
01/09/2026 15:15
0
01/09/2026 19:52
0
01/09/2026 19:51
0
01/09/2026 19:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu