Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hoa khôi của trường chen chân vào mối qu/an h/ệ giữa tôi và Cố Hàn, còn bắt tôi phải nhắn với Cố Hàn tối đến gặp cô ta ở con hẻm nhỏ.
Tôi từ chối và bảo với cô ta rằng Cố Hàn sẽ không đến.
Kết quả là hoa khôi mất tích, bị bọn buôn người b/ắt c/óc.
Tất cả mọi người đều đổ lỗi cho tôi, chỉ có Cố Hàn là bao dung tôi.
Năm năm sau, tôi khó sinh, Cố Hàn từ bỏ việc c/ứu chữa, anh ta ghé sát tai tôi nói:
"Đáng đời."
Sau khi quay về năm đó, việc đầu tiên tôi làm là báo cho Cố Hàn biết lời hẹn của hoa khôi.
1、
Học kỳ hai lớp mười hai, chính là thời điểm nước rút của việc học tập.
Bạch Thái Vi đến lớp 12A2 tìm tôi.
"Tống Chỉ Tình, cậu đưa bức thư này cho Cố Hàn giúp tớ, tiện thể bảo anh ấy tan học tự học buổi tối xong thì đến con hẻm nhỏ phía sau trường gặp tớ."
Tôi ngồi trên ghế của mình, thần trí mơ hồ, ngẩn ngơ nhìn bức thư màu hồng trước mắt.
Cảnh tượng này đã từng xuất hiện vô số lần trong đầu tôi.
Chẳng lẽ tôi... trọng sinh rồi sao?
Rõ ràng giây trước tôi vẫn còn đang nằm trên bàn mổ, bác sĩ thông báo tôi khó sinh, khó xử nhìn chồng tôi là Cố Hàn.
Tôi đ/au đớn đầm đìa mồ hôi, sức lực cạn kiệt từng chút một.
Tôi gắng gượng mở mắt ra nhìn Cố Hàn.
Nhưng lại nhìn thấy biểu cảm lạnh lùng bất thường của anh ta lúc đó.
Anh ta nói: "Chỉ cần c/ứu đứa bé là được."
Tôi trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Thế nhưng lúc này tôi đã không còn nói được lời nào nữa.
Cố Hàn ghé sát tai tôi, thì thầm dịu dàng như lời tình nhân.
"Tình Tình, năm đó chính cậu đã hại Thái Vi bị b/ắt c/óc, đến nay vẫn bặt vô âm tín, dựa vào đâu mà bao năm qua cậu có thể sống an yên như vậy chứ?"
"Nhớ kỹ cho rõ, tất cả những điều này đều là cậu tự làm tự chịu, là cậu đáng đời."
Ánh mắt anh ta ẩn chứa sự h/ận th/ù đ/áng s/ợ.
Tôi không ngờ rằng, người chồng vốn dĩ dịu dàng bao dung với tôi thường ngày, lại luôn nhớ mãi không quên Bạch Thái Vi, thậm chí chọn đúng thời khắc này để trả th/ù cho cô ta.
Anh ta cũng oán h/ận tôi, oán h/ận tôi năm đó đã không đưa bức thư tình đó cho anh ta kịp thời, cũng không nói cho anh ta biết lời hẹn của Bạch Thái Vi.
Nếu như... nếu như được làm lại từ đầu...
"Tống Chỉ Tình? Cậu bị đi/ếc à?"
Bạch Thái Vi vênh váo nhìn tôi, vung vẩy bức thư tỏa hương thơm trong tay.
"Sao nào, không muốn đưa thư cho Cố Hàn à, sợ tớ cư/ớp mất Cố Hàn đến thế sao?"
2、
Tôi hoàn h/ồn, nhìn chằm chằm vào Bạch Thái Vi trước mặt.
Tôi đã quay trở lại năm lớp mười hai đó, cái ngày Bạch Thái Vi mất tích và bị b/ắt c/óc.
Lần trước, vì bất mãn với việc Bạch Thái Vi cố ý chen chân vào tình cảm của tôi và Cố Hàn, tôi đã từ chối đưa bức thư này cho Cố Hàn.
Đồng thời cũng từ chối giúp cô ta nhắn lời, không muốn để Cố Hàn đến dự hẹn.
Nhưng đêm đó, Bạch Thái Vi vẫn đến con hẻm nhỏ phía sau trường.
Nơi đó không có camera, cũng không có đèn đường.
Không biết kẻ nào đó đã phát hiện ra Bạch Thái Vi đang đứng một mình trong hẻm, cưỡng ép bắt cô ta đi.
Mãi cho đến ba ngày sau cảnh sát tìm đến tôi, tôi mới biết Bạch Thái Vi đã mất tích.
Cũng vì thế, tôi trở thành tội đồ bị cha mẹ Bạch Thái Vi và cả trường chỉ trích.
Họ đều cho rằng, là tôi đã hại cô ấy.
Chỉ có Cố Hàn là kiên định đứng về phía tôi, nói với tôi rằng anh ấy tin đây không phải là lỗi của tôi.
Tôi vô cùng cảm động, sau khi tốt nghiệp đại học đã gả cho anh ta.
Thế nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là, Cố Hàn thực chất luôn ôm h/ận trong lòng.
Tôi nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, tôi mỉm cười cầm lấy phong thư màu hồng đó.
"Được thôi, tớ sẽ đưa cho anh ấy."
Bạch Thái Vi sững sờ.
"Cậu thay tính đổi nết rồi à? Thật sự giúp tớ đưa cho anh ấy sao?"
Tôi gật đầu, vô cùng nghiêm túc và trịnh trọng nói: "Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ đưa thư đến, hơn nữa còn nói với anh ấy rằng cậu sẽ đợi anh ấy ở con hẻm nhỏ vào buổi tối."
Cô ta cười khẩy, nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Xem ra cậu cũng biết mình x/ấu xí không xứng với Cố Hàn, sớm nhường vị trí không phải là xong rồi sao, cứ phải bám lấy Cố Hàn không buông!"
"Ừ ừ ừ, cậu và Cố Hàn là một cặp trời sinh, tớ chúc hai người trăm năm hạnh phúc."
Nghe tôi tán dương một hồi, Bạch Thái Vi cuối cùng cũng hài lòng.
"Được rồi, nhớ bảo Cố Hàn tối đến tìm tớ."
Tiễn Bạch Thái Vi đi, tôi ngồi lại chỗ cũ, nhìn lớp học vừa quen thuộc vừa xa lạ xung quanh, trái tim mới như được đặt đúng chỗ, bắt đầu đ/ập thình thịch.
Tôi thật sự trọng sinh rồi sao?
Trọng sinh vào cái ngày đã thay đổi cả cuộc đời và số phận của tôi?
3、
"Tình Tình, Tình Tình?"
Bên tai bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.
Tôi quay đầu lại, một cô bạn nhỏ nhắn với mái tóc ngắn ngang tai đang nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi nhớ cô ấy.
Cô ấy là bạn cùng bàn, cũng từng là bạn thân nhất của tôi, Cảnh Nhạc Nhạc.
Thế nhưng sau khi Bạch Thái Vi xảy ra chuyện, cô ấy cũng trở thành một trong những người lên án tôi.
Khi tôi bị bạn học đổ mực bẩn lên bàn, bị nh/ốt trong nhà vệ sinh suốt một đêm, bị bạn học tùy ý lăng mạ b/ắt n/ạt, cô ấy đã xin giáo viên không được ngồi cùng bàn với tôi nữa, vì không muốn ở cùng với một "kẻ tai họa" như tôi.
Tất cả mọi người đều đổ lỗi cho tôi, nói rằng nếu tôi không nói cho Cố Hàn biết, Bạch Thái Vi đã không phải đợi Cố Hàn ở con hẻm nhỏ lâu như vậy, cũng sẽ không xảy ra chuyện.
Thế nhưng Cảnh Nhạc Nhạc lúc đó rõ ràng đã ở ngay bên cạnh tôi, nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và Bạch Thái Vi, cũng biết tôi đã nói Cố Hàn sẽ không đến, bảo cô ta đừng đợi.
"Tình Tình cậu sao thế, bị tức đến ngốc rồi à?"
Cảnh Nhạc Nhạc giơ tay định chạm vào đầu tôi, tôi gi/ật mình ôm lấy đầu.
Cô ấy sững sờ.
"Tình Tình?"
Khi đó tôi thường xuyên bị những bạn học này b/ắt n/ạt, đã hình thành phản xạ có điều kiện.
Tôi nhếch môi, miễn cưỡng nở nụ cười với cô ấy.
"Nhạc Nhạc, có chuyện gì sao?"
Cô ấy ghé lại gần, vẻ mặt hóng hớt.
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 17
Chương 17
Chương 22
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook