Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
01/09/2026 22:56
Tôi lớn hơn Thẩm Dư Hoài bốn tuổi, anh ấy theo đuổi tôi sáu năm, tôi mới đồng ý gả cho anh.
Anh cưng chiều tôi tận xươ/ng tủy, nói rằng cả đời này chỉ yêu một mình tôi.
Thế nhưng sau đó, tôi lại nghe được cuộc đối thoại giữa anh và bạn bè.
“Phụ nữ cứ qua ba mươi là trông già đi, Ôn Tri Hiểu có xinh đẹp đến mấy thì đuôi mắt vẫn cứ lộ nếp nhăn.”
“Giờ nhìn cô ta mà chẳng có hứng thú, cảm giác cô ta toàn mùi công sở, đâu bằng mấy cô mèo hoang bên ngoài, vừa thơm vừa hoang dã lại còn kí/ch th/ích…”
Thẩm Dư Hoài, một lần bất trung, cả đời bất dụng.
Tôi sẽ không vì bảy năm tình cảm mà chịu ủy khuất cả đời mình.
Hai giờ sáng, Thẩm Dư Hoài mới về nhà.
Anh nhìn tôi một lát bên giường, cầm bao th/uốc rồi lại đi ra ngoài.
Thực ra tôi chưa ngủ.
Tôi đứng dậy đi ra phòng khách, qua lớp rèm cửa, tôi nghe thấy anh đang than vãn với bạn qua điện thoại.
“May mà cô ta ngủ rồi, thực sự sợ cô ta đòi hỏi, giờ tôi chẳng muốn chạm vào cô ta chút nào.”
“Xinh đẹp thì sao chứ? Phụ nữ qua ba mươi là cảm thấy vừa hôi vừa bẩn.”
“Huống hồ mèo hoang bên ngoài còn chưa no, lấy đâu ra sức mà đối phó với cô ta.”
Nếu không phải tận tai nghe thấy, tôi không thể tin được những lời tà/n nh/ẫn như vậy lại được thốt ra từ miệng Thẩm Dư Hoài, người luôn cưng chiều tôi.
Chúng tôi đã không chung giường hai tháng nay rồi.
Thẩm Dư Hoài dạo này đặc biệt bận rộn, hầu như ngày nào cũng tăng ca, thỉnh thoảng còn đi công tác.
Anh nói không muốn đá/nh thức tôi nên dứt khoát ngủ ở phòng làm việc.
Tôi còn ngốc nghếch tưởng rằng anh quan tâm, chu đáo với tôi.
Không ngờ, anh chỉ là chán gh/ét tôi, không còn yêu tôi nữa…
Tranh thủ lúc anh đi tắm, tôi lén xem điện thoại của anh.
Mật khẩu điện thoại của Thẩm Dư Hoài là ngày sinh của tôi, điều này mấy năm nay chưa bao giờ thay đổi.
Trên cùng lịch sử trò chuyện là một con mèo hoạt hình.
Khung chat của họ rất sạch sẽ, chỉ có một tin nhắn đối phương vừa gửi đến không lâu.
“Em cũng yêu anh”.
Bốn chữ đơn giản, nhưng lại khiến tay tôi r/un r/ẩy không ngừng.
Hóa ra đây chính là con mèo hoang của anh…
Tôi nhấn vào trang cá nhân của cô ta.
Ảnh bìa của cô ta lại là ảnh chụp sát mặt với Thẩm Dư Hoài.
Tuy Thẩm Dư Hoài chỉ lộ nửa khuôn mặt, nhưng tôi nhận ra anh ngay lập tức.
Cô gái trang điểm tông hồng phấn, cười cong cả mắt, quả nhiên trẻ trung và xinh đẹp.
Nội dung trang cá nhân của cô ta rất phong phú, bài đăng mới nhất là vào mười giờ tối nay.
Hai bàn tay đan ch/ặt vào nhau trên ga trải giường trắng muốt khiến người ta không khỏi suy nghĩ.
Mà chiếc nhẫn trên ngón tay người con trai, chính là chiếc nhẫn mà năm đó tôi đã tự tay đeo cho Thẩm Dư Hoài…
Tôi không kịp đ/au lòng, nhanh chóng lướt xuống dưới.
Ngày 20 tháng 5, cô ta khoe một bó hoa cùng một biên lai chuyển khoản 5200.
“Tối nay lại bị hànhz hạz rồi…”
Tôi nhớ lại hôm đó, tôi đã đặt bữa tối dưới ánh nến để kỷ niệm 520 cùng Thẩm Dư Hoài, nhưng anh nhận được thông báo đi công tác đột xuất.
Những màn khoe ân ái cứ vài ngày lại xuất hiện làm tôi hoa cả mắt.
Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại ở ngày 1 tháng 4.
Hình ảnh cô ta đăng là xươ/ng quai xanh quyến rũ, trên đó còn có một dấu hôn đỏ tươi.
“Anh ấy cuối cùng cũng thuộc về em.”
Tôi ngẫm lại, Thẩm Dư Hoài bắt đầu không đụng vào tôi chính là từ ngày đó.
Tôi chụp lại từng giao dịch chuyển tiền qua lại của họ để làm bằng chứng.
Sau đó đặt điện thoại về chỗ cũ, rồi trở về phòng ngủ.
Sáng hôm sau, tôi bị nụ hôn của Thẩm Dư Hoài đá/nh thức.
Trong cơn mơ màng nhớ lại những lời anh nói tối qua, tôi thấy buồn nôn, liền đẩy anh ra.
Anh lại không nhận ra sự khác lạ của tôi.
“Vợ à, bữa sáng làm xong rồi, toàn món em thích.” Thẩm Dư Hoài cưng chiều véo má tôi, “Công ty còn việc, anh đi trước đây.”
Giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi.
Sau khi Thẩm Dư Hoài rời đi, tôi nhìn những món ăn nóng hổi và ly sữa trên bàn, dòng suy nghĩ trôi về bảy năm trước…
Lần đầu gặp Thẩm Dư Hoài là ngày anh nhập học đại học năm nhất.
Vali của anh bị một sinh viên đi vội va phải, quần áo đồ đạc rơi vãi khắp nơi.
Tôi giúp anh thu dọn hành lý, còn đưa anh đến tận ký túc xá.
Tôi cứ tưởng chúng tôi chỉ là sự giao thoa ngắn ngủi, không ngờ ba tháng sau đó, tôi luôn bắt gặp anh ở mọi ngóc ngách trong trường, lần nào anh cũng gọi tôi là “chị học khóa trên” một cách ngọt xớt.
Trong một buổi họp sáng, vì dậy muộn không ăn sáng nên tôi bị hạ đường huyết ngất xỉu.
Chính Thẩm Dư Hoài đã bế tôi vào phòng y tế.
Kể từ đó, ngày nào anh cũng cầm bữa sáng đứng đợi dưới ký túc xá của tôi.
Bạn cùng phòng ngưỡng m/ộ nói: “Đàn em vừa đẹp trai vừa thơm tho, cậu còn chưa chịu đổ à!”
Tôi lắc đầu, tôi hơn cậu ấy bốn tuổi, tôi không có hứng thú với chuyện tình chị em.
Sau này tôi tốt nghiệp đi làm, chỉ cần cậu ấy không có tiết học, cậu ấy sẽ đứng dưới công ty đợi tôi tan làm.
Cuối tuần sẽ đến phòng trọ nấu cơm cho tôi.
Mỗi khi tôi khuyên cậu ấy từ bỏ, cậu ấy đều lộ ra vẻ mặt đáng thương.
“Chị ơi, đừng đuổi em đi, em chỉ muốn đối tốt với chị thôi.”
Sáu năm lấy lòng.
Cuối cùng tôi vẫn gục ngã.
Thẩm Dư Hoài từng nói, anh muốn làm bữa sáng cho tôi cả đời.
Nhìn xem, thật chu đáo, thật sâu nặng.
Trái tim đã không còn ở chỗ tôi nữa, vậy mà vẫn nhớ đến lời hứa dành cho tôi.
Nếu không phải những tấm ảnh chụp chung ngọt ngào của anh và cô mèo hoang trong album, cùng những ảnh chụp màn hình chuyển khoản số tiền lớn là có thật, tôi thậm chí còn nghi ngờ những gì nghe thấy và nhìn thấy tối qua chỉ là một cơn á/c mộng của chính mình.
Tối hôm đó, Thẩm Dư Hoài hiếm hoi về nhà đúng giờ.
Nhìn chiếc bàn ăn trống không, anh sững người một lát, sau đó cười nói: “Tối nay ra ngoài ăn đi, anh biết một nhà hàng nổi tiếng trên mạng—”
Tôi lắc đầu, ngắt lời anh: “Tôi ăn rồi.”
Lúc này anh mới nhìn thấy bát mì tôm ăn dở trên bàn trà.
Anh cố tình tỏ vẻ trách móc: “Ăn đồ ăn vặt không tốt cho da đâu, em không sợ biến thành bà già à?”
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 20
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook