Hạnh Tử Thanh Thanh: Hậu truyện hoàn chỉnh

Hạnh Tử Thanh Thanh: Hậu truyện hoàn chỉnh

Chương 7

28/08/2026 14:44

“Cậu chia tay với anh ta đi, được không?”

“Chúng mình làm lại từ đầu.”

Khoảnh khắc này, tôi cảm thấy hơi bất lực.

Tôi nhìn cậu ta: “Cậu biết không? Để từ bỏ cậu, tớ đã phải nỗ lực bao lâu.”

Cậu ta cau mày.

Tôi nói tiếp.

“Cậu còn nhớ không? Năm lớp mười, cậu đã từng giúp tớ.”

Hứa Nghiên Nam lặng đi một lúc.

Dường như đang cố gắng nhớ lại.

Nhưng cuối cùng, cậu ta chỉ chậm rãi nói: “Xin lỗi, tôi quên rồi.”

Nếu là trước đây, nghe câu này, có lẽ tôi sẽ rất thất vọng.

Nhưng lúc này, trong lòng chỉ còn sự nhẹ nhõm.

Tôi nói: “Không sao cả.”

“Nhưng chúng ta cứ như vậy thôi, được không? Coi như có đầu có cuối.”

Cậu ta nhắm mắt lại, không nói gì.

Tôi không để ý đến cậu ta nữa, bước về phía phòng bao.

Đi được nửa đường, cậu ta đột nhiên lên tiếng: “Chu Tuế Hoan.”

Tôi khựng lại.

Cậu ta lên tiếng: “Tôi thíc…”

Nói được một nửa, cậu ta ngưng bặt, cuối cùng chỉ cười tự giễu: “Thôi bỏ đi.”

“Tạm biệt.”

15.

Tôi và Trần Mục Dã yêu nhau thêm ba năm nữa.

Trong khoảng thời gian này, tôi không gặp lại Hứa Nghiên Nam lần nào.

Qu/an h/ệ giữa cậu ta và Trần Mục Dã cũng không còn thân thiết như trước.

Tôi chỉ nghe nói, cậu ta không còn yêu đương với ai nữa.

Suốt những năm qua vẫn luôn chỉ có một mình.

Giang Tình cũng từng tiện miệng nhắc với tôi một câu.

“Lớp mình có một cô bạn rất xinh, họ Tô, cậu còn nhớ không?”

Tôi nói: “Ừ, nhớ chứ.”

“Tớ mới biết, cô ấy vậy mà lại thầm mến Hứa Nghiên Nam, hai năm nay cứ theo đuổi cậu ấy mãi, nhưng Hứa Nghiên Nam thì sao? Một người từng đa tình như thế, giờ lại trở nên sắt đ/á, nhìn cũng không thèm nhìn cô ấy lấy một cái.”

Chắc là nhắc đến Tào Tháo thì Tào Tháo đến.

Tối hôm đó, Bắc Thành đổ mưa lớn.

Tôi bước vào một cửa hàng tiện lợi, định m/ua một chiếc ô.

Lại tình cờ gặp Hứa Nghiên Nam.

Nhiều năm không gặp, khí chất của cậu ta đã trở nên điềm đạm hơn nhiều, mặc vest chỉnh tề, trông có vẻ khá nghiêm nghị, ít nói cười.

Bốn mắt nhìn nhau, tôi mở lời trước, chào hỏi: “Lâu rồi không gặp.”

Cậu ta gật đầu, lặng lẽ nhìn tôi một lúc lâu.

“Trời mưa rồi, để tôi đưa cậu về nhé?”

Tôi bỗng nhớ lại, rất lâu trước đây, cũng là một ngày mưa như thế này, Giang Tình hỏi cậu ta có thể cho chúng tôi đi nhờ không, cậu ta đang dắt tay bạn gái, lạnh lùng và xa cách: “Xin lỗi, không tiện lắm.”

Hồi thần lại, tôi lắc đầu.

“Không cần đâu.”

Danh sách chương

3 chương
28/08/2026 14:44
0
28/08/2026 14:44
0
28/08/2026 14:44
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu