Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đứng một bên, chưa từng lên tiếng.
Mà đây cũng là lần đầu tiên tôi và Hứa Nghiên Nam chạm mặt riêng tư sau hơn một tháng qua.
Cậu ta gật đầu, nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, nói ngắn gọn.
"Đợi ở đây."
Nói rồi, không đợi tôi mở lời, cậu ta xoay người đi về phía cửa hàng tiện lợi đối diện đường.
Sau khi cậu ta đi không lâu.
Trần Mục Dã đã tới.
Anh ấy đến đón tôi.
Chỉ là có việc bận nên mới đến muộn một chút.
Anh ấy cúi người, bảo tôi leo lên lưng, rồi cõng tôi lên xe.
Tôi lên xe.
Nhớ đến Hứa Nghiên Nam vừa gặp lúc nãy, do dự một lát, đang định nhắc đến.
Thì nhìn thấy, cách đó vài bước chân.
Hứa Nghiên Nam đứng dưới gốc cây, tay còn xách một cái túi.
Bên trong đựng một đôi giày bệt, còn có cả th/uốc bôi.
Cậu ta thần sắc lạnh lùng, lặng lẽ nhìn tôi.
Nhưng ngay khi tôi hướng ánh mắt về phía cậu ta, cậu ta liền quay người, ném tất cả những thứ trên tay vào thùng rác.
Nhìn bóng lưng cậu ta.
Một lúc lâu sau, tôi thu hồi ánh mắt.
Trần Mục Dã không để ý đến Hứa Nghiên Nam, tiện miệng hỏi tôi: "Nhìn gì thế?"
Tôi lắc đầu, giọng rất khẽ.
"Không có gì."
11.
Không lâu sau, tôi nghe tin Hứa Nghiên Nam và Thẩm Tịch chia tay.
Cuộc tình này.
Là lần cậu ta yêu lâu nhất.
Kết thúc lại vô cùng qua loa.
Thẩm Tịch khóc lóc thảm thiết, tìm đến tôi.
"Trước đó rõ ràng mọi thứ đều ổn, tự nhiên lại đòi chia tay với tớ."
"Tớ nghĩ mãi không thông, rốt cuộc là tại sao?"
Tôi ngập ngừng: "Có phải cậu ấy có cô gái khác bên cạnh rồi không?"
Dù sao thì.
Trong nhận thức của tôi, cậu ta vốn phong lưu như vậy.
Thay lòng đổi dạ, dường như cũng là một chuyện rất bình thường.
Nhưng nghe thấy lời này, Thẩm Tịch lại có chút không vui.
"Không thể nào. Từ lúc ở bên tớ, cậu ấy chưa từng qua lại với cô gái nào cả."
Nói rồi, cô ấy nắm ch/ặt tay tôi.
"Cậu có thể nhờ Trần Mục Dã hẹn cậu ấy ra ngoài giúp tớ được không?"
"Tớ muốn hỏi cho rõ ràng."
Tôi sững người: "Cậu không quen Trần Mục Dã à?"
Việc gì phải để tôi làm người trung gian.
Thẩm Tịch cúi đầu: "Chưa nói chuyện mấy, cũng chưa kết bạn WeChat, tớ sợ anh ấy không giúp tớ."
Tôi suy nghĩ một lát.
Nhớ đến thiện ý mà Thẩm Tịch đã thể hiện với tôi từ khi quen biết.
Cuối cùng không đành lòng: "Cậu đừng khóc nữa, tớ đi nói với anh ấy."
Trần Mục Dã vốn dĩ sẽ không từ chối yêu cầu của tôi, sau khi nghe tôi nói xong, liền sảng khoái đồng ý.
Ngay trong ngày hôm đó đã dùng tên của mình hẹn Hứa Nghiên Nam ra.
Nhưng hai tiếng sau.
Tôi nhận được hai tin nhắn.
Một tin là Thẩm Tịch gửi.
【Cậu ấy nói, cậu ấy có cô gái mình thích rồi, không muốn làm lỡ dở tớ nữa. Tớ và Hứa Nghiên Nam, hoàn toàn kết thúc rồi.】
Còn một tin nữa, là Hứa Nghiên Nam gửi.
Lần cuối chúng tôi trò chuyện đã là chuyện của rất lâu về trước.
Vì vậy, khi khung chat của cậu ta hiện lên trên màn hình, tôi còn suýt tưởng mình hoa mắt.
Cậu ta nói.
【Nghe Thẩm Tịch nói, là cậu nhờ Trần Mục Dã hẹn tôi ra. Cậu muốn tôi quay lại với cô ấy đến vậy sao?】
Tôi mím môi, hồi lâu sau mới gõ phím.
【Xin lỗi, là tớ nhiều chuyện, sau này sẽ không thế nữa.】
Tin nhắn gửi đi, cậu ta không trả lời lại nữa.
12.
Cuối tháng sáu.
Tôi và Trần Mục Dã cùng nhau đi leo núi.
Nhưng giữa đường, xe suýt chút nữa gặp sự cố, anh ấy vô thức nghiêng người muốn bảo vệ tôi.
Lồng ngựk anh ấy ấm áp.
Tim tôi cũng đ/ập dữ dội trong giây lát.
May mà mọi chuyện bình an vô sự.
Ngày hôm đó, sau khi về ký túc xá, lần đầu tiên tôi chủ động gọi điện cho anh ấy, ngoài cửa sổ mây trời xanh ngắt, tôi cầm điện thoại, rất nghiêm túc hỏi anh ấy: "Trần Mục Dã, anh có muốn ở bên em không?"
Lời vừa dứt.
Ở đầu dây bên kia, lại đột ngột vang lên tiếng ly vỡ.
Chẳng bao lâu.
Tôi nghe thấy anh ấy lên tiếng, giọng hơi khàn, nhưng lại mang theo sự vui sướng rõ rệt: "Thật sao? Không hối h/ận, không nuối tiếc chứ?"
Khóe môi tôi mỉm cười: "Vâng."
Chúng tôi cứ như vậy mà ở bên nhau.
Qua lại cũng thường xuyên hơn trước nhiều.
Chẳng bao lâu sau, học kỳ này sắp kết thúc, công việc thực tập của tôi cũng đã ổn định.
Chỉ là, hơi xa trường một chút.
Tôi thuê một căn phòng gần công ty, chuẩn bị dọn ra khỏi ký túc xá.
Ngày dọn đi, Trần Mục Dã chủ động đến làm lao động miễn phí.
Khi thu dọn đồ đạc.
Tôi nhìn thấy hộp sô-cô-la ở sâu trong tủ.
Đã hết hạn rồi.
Thật đáng tiếc, tôi vẫn chưa được nếm thử hương vị của nó.
Tôi đứng tại chỗ, ngẩn người rất lâu, cho đến khi đầu ngón tay tê dại, mới ném hộp sô-cô-la đó vào thùng rác.
Giang Tình đi ngang qua, cúi đầu nhìn bao bì: "Tiếc thật, vừa vặn hết hạn từ hôm qua."
Tôi nói: "Đúng vậy."
Dọn được một nửa, tôi nghĩ ngợi rồi đi đến trung tâm thương mại gần đó, định m/ua chút quà cho mấy bạn cùng phòng.
Nhưng lại nhìn thấy Hứa Nghiên Nam.
Không ai trong chúng tôi chủ động nói chuyện.
Nhưng khi tôi đi thanh toán, nhân viên lại nói: "Vị khách vừa nãy đã trả tiền rồi ạ."
Nghe vậy, tôi vội vàng xuống lầu, đuổi theo Hứa Nghiên Nam.
Tôi nói: "Tiền tớ chuyển cho cậu rồi, cậu nhận đi."
Cậu ta nhìn tôi, hồi lâu sau, cười một cách tự giễu.
"Nhất định phải xa cách với tôi đến mức này sao?"
Tôi lên tiếng, giọng rất bình thản: "Chỉ là bạn học bình thường thôi, tất nhiên phải rạ/ch ròi giới hạn một chút, không phải sao?"
Cậu ta hít một hơi sâu, hỏi.
"Hai người ở bên nhau rồi à?"
Tôi gật đầu, rất thành thật: "Đúng vậy."
Cậu ta mím môi, đường xươ/ng hàm căng cứng: "Cậu thích anh ta?"
Tôi thấy kỳ lạ: "Không thì sao?"
Nếu không thích Trần Mục Dã.
Tôi đã không ở bên anh ấy.
Bình luận
Bình luận Facebook