Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cậu ta dựa vào tủ giày, chậm rãi đứng dậy, nghiêng đầu nhìn Tạ Dữ.
"Anh, anh có tư cách nói em sao?"
"Anh đối xử với cô ấy như thế nào lúc trước?"
Hơi thở của Tạ Dữ khựng lại.
"Anh giả nghèo lừa cô ấy bao nhiêu năm, tốt nghiệp xong chặn số cô ấy luôn, giờ anh lại đến đây làm anh hùng c/ứu mỹ nhân à?"
Tạ Trì bật cười, đáy mắt đỏ ngầu.
"Em cũng học từ anh thôi."
"Anh, anh dạy tốt lắm."
Tạ Dữ đứng tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.
Anh ta há miệng, như thể nhớ lại những chuyện khốn nạn mình từng làm, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu:
"Nếu Hạ Thư D/ao có chuyện gì, tôi với chú không xong đâu."
Anh ta quay người bỏ đi.
Lúc xuống lầu bước chân rất nhanh, cửa xe bị đóng mạnh đến mức vang dội.
Tạ Dữ lái xe đến dưới tòa chung cư của Hạ Thư D/ao, ngồi trong ghế lái rất lâu.
Anh ta nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ đóng kín kia.
Nhất thời cảm thấy chùn bước.
Tạ Trì nói không sai.
Chính mình cũng chẳng còn mặt mũi nào để đòi công bằng cho cô ấy.
Nhưng anh ta thực sự hối h/ận rồi.
Nghĩ đến đây, anh ta xuống xe, chạy nhanh lên tầng bảy, gõ cửa, gõ rất lâu cũng không có ai trả lời.
Tiếng gõ cửa quá lâu làm kinh động đến người hàng xóm bên cạnh.
Bà cụ thò đầu ra nhìn anh ta:
"Cậu tìm cô gái nhà đó hả?"
Tạ Dữ khó khăn đáp một tiếng "Vâng".
Bà cụ nghe vậy, xua xua tay: "Con bé chuyển đi từ hôm qua rồi."
Ngón tay người đàn ông buông thõng bên mép quần cứng đờ.
"Chuyển đi đâu ạ?"
Bà cụ lắc đầu.
"Không biết, chỉ thấy kéo theo cái vali rồi đi, tôi cũng không hỏi nhiều."
Anh ta đứng giữa hành lang trống rỗng, không biết phải làm sao.
Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên anh ta nếm trải cảm giác "không biết phải làm sao".
Một lát sau.
Anh ta lấy điện thoại, tìm ra số điện thoại đó rồi gọi.
Giây tiếp theo, trong ống nghe vang lên giọng nói máy móc của tổng đài:
"Chào bạn, số điện thoại bạn vừa gọi là số không tồn tại."
Tạ Dữ buông tay xuống, hốc mắt hơi đỏ.
Hạ Thư D/ao thực sự đi rồi.
Cô ấy không cần anh ta nữa.
21
Tôi trở về một thị trấn nhỏ ở Nam Thành.
Sau đó không còn đụng vào các mạng xã hội trong điện thoại, đổi số mới, chỉ báo cho mẹ tôi và vài người bạn cũ.
Mỗi sáng sáu giờ thức dậy, cùng mẹ ra chợ m/ua thức ăn, sau đó giúp mẹ kiểm hàng, lên kệ và thu ngân cho cửa hàng đồ ăn vặt trong nhà.
Khá mệt.
Nhưng cuộc sống lại rất bình yên.
Một buổi chiều, tôi đang kiểm đếm hàng mới về trong cửa hàng.
Thùng giấy chất đống ở cửa, tôi ngồi xổm dưới đất bóc niêm phong, từng túi từng túi bày lên kệ.
Phía sau truyền đến tiếng chuông gió khi có người đẩy cửa vào.
"Chào anhchị, cứ tự nhiên xem ạ."
Tôi không ngẩng đầu, tiếp tục kiểm hàng.
Người đó cũng không nói gì, cứ đứng cạnh kệ hàng, lặng lẽ.
Tôi tưởng là khách quen gần đây nên không để ý, ngồi xổm đặt nốt mấy túi khoai tây chiên cuối cùng lên kệ.
Đứng dậy phủi bụi trên đầu gối.
Khi quay người định ra quầy thu ngân.
Tôi va phải một đôi mắt.
Tạ Dữ đang đứng cạnh kệ hàng, mặc một chiếc áo khoác mỏng màu xám nhạt, trông g/ầy hơn so với lần gặp trước.
Sắc mặt tôi lạnh xuống.
"Tạ Dữ?"
"Sao anh lại đến đây?"
Người đàn ông nhìn tôi sâu thẳm, giọng hơi khàn:
"Tôi đến tìm em."
"Tìm tôi làm gì?"
Tôi đi ra sau quầy, lật một trang sổ sách, không ngẩng đầu nhìn anh ta.
"Tôi không có gì để nói với anh nữa."
"Hạ Thư D/ao..." Anh ta bước lên một bước, "Xin lỗi em."
Tay cầm bút của tôi khựng lại, rồi tiếp tục viết.
"Anh không cần xin lỗi tôi, chuyện lúc trước tôi sớm đã buông bỏ rồi."
"Anh cũng đừng đến tìm tôi nữa, nơi này không chào đón anh."
Tạ Dữ há miệng nhưng không nói nên lời.
Tôi ngẩng đầu liếc anh ta một cái.
Anh ta quay người, lấy một chai nước khoáng đặt lên quầy.
Tôi tính tiền cho anh ta.
Tạ Dữ cuối cùng vẫn quay người bỏ đi.
Anh ta đến đây mấy ngày liền, mỗi lần đều m/ua những món đồ khác nhau.
Một tuần trôi qua, ngay cả mẹ tôi cũng nhận ra điều bất thường.
Mẹ kéo tôi vào phòng trong, hạ thấp giọng:
"Cái cậu thanh niên ngày nào cũng đến đó, có phải là người trước kia ở Bắc Thành..."
Tôi ngắt lời bà.
"Mẹ, không phải, con không quen anh ta."
Mẹ không nói gì nữa.
Tối hôm đó tôi dọn tiệm đóng cửa, lúc đang kéo cửa cuốn thì nghe thấy tiếng động ngoài đầu ngõ.
Hai người đàn ông s/ay rư/ợu loạng choạng đi tới.
Nhìn thấy tôi đang khóa cửa một mình, cười cợt nhả:
"Người đẹp đi một mình à?"
Tôi nắm ch/ặt chìa khóa lùi lại một bước.
Một bóng người từ trong ngõ bước ra.
Tạ Dữ mặc một chiếc áo thun đen, không nói gì, chỉ đứng trước mặt hai người kia.
"Hai người có cút không?"
Hai kẻ đó nhìn chiều cao và khuôn mặt lạnh lùng của anh ta.
Ch/ửi bới vài câu rồi bỏ đi.
Tạ Dữ quay người nhìn tôi.
Trên mặt anh ta không có biểu cảm gì, nhưng trong giọng nói lại giấu một sự quan tâm kiềm chế:
"Không bị dọa chứ?"
22
Tôi nắm ch/ặt chìa khóa, giọng vẫn bình tĩnh.
"Tạ Dữ, anh không cần làm vậy."
Người đàn ông cười khổ một tiếng.
"D/ao D/ao, em có biết không? Vừa nãy tôi thực sự h/oảng s/ợ."
"Tôi rất sợ có người làm tổn thương em lần nữa."
Tôi lắc đầu.
"Anh đi đi."
"Tôi thực sự không muốn gặp lại anh nữa."
Hôm sau Tạ Dữ thực sự không đến nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Kéo theo cả ngày hôm đó tâm trạng đều rất tốt.
Tôi tưởng anh ta thực sự sẽ không đến nữa, kết quả ngày thứ ba, Tạ Trì lại tới.
Buổi chiều, một chiếc xe màu đen đỗ ở đầu ngõ.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống.
Mái tóc người đó đã hơi dài ra, cả người g/ầy đi một vòng.
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook